này là việc hiếm hoi đối với cái đứa theo chủ nghĩa nướng đến khét của nó. Chẳng qua là vì hôm qua nó ngủ sớm nên sáng nay nó mới trở chứng ấy mà, khoát lên mình chiếc áo khoát jean, nó sách cặp bước xuống phòng.
– Hôm nay mặt trời mọc đằng tây hả Nhi?
– Dì cứ chọc con.
– Thôi vào ăn sáng rồi còn đi học.
sau khi ăn sáng, nó từ chối đi xe nhà mà tự mình đi học, hôm nay nó muốn bắt đầu ngày mới với nhiều điều mới mẽ bù cho cái ngày xui xẻo hôm qua. Bước lên xe bus nó chọn cho mình một chỗ ngồi dễ dàng quan sát bên ngoài. Xe bắt đầu chạy, các gian hàng đã mở cửa, những cụ ông cụ bà đi tập dưỡng sinh về, lâu lắm rồi nó mới có cảm giác thoải mái thế này.
Mãi lo quan sát và đắm chìm trong suy nghĩ mà nó không hề hay biết chàng trai ngồi cạnh đang nhìn nó không chớp mắt. Mãi một lúc sau mới cất tiếng:
– Hi! Chào cậu tớ là Tường Quân chúng ta làm bạn nhé!
——————————————-
ĐỖ TƯỜNG QUÂN: là hotboy khối 12 của trường lucky star, cũng là con trai duy nhất của Đỗ Mạnh Tường ông chủ hàng loạt các quán bar ở đất sài thành, có hôn ước với con gái bạn thân của cha cậu cũng là ông chủ các quán bar như cha cậu. có niềm đam mê ca hát…..
———————————————-
Nó giật mình, quay sang bắt gặp một nụ cười tỏa nắng, “ôi anh ta cười đẹp thật” Đấy là nó nghĩ thôi chứ sao dám nói ra, mặc dù nó đã từng tiếp xúc với trai đẹp (đại khái là hắn) nhưng vẫn không miễn nhiễm nổi.
– này cậu gì đấy ơi! Được không?
Thấy nó đã quay sang một lúc lâu mà không trả lời Quân lên tiếng, kéo nó về thực tại.
– À… à…. được chứ, tớ tên Hiểu Nhi.
– Cậu bao nhiêu tuổi nhỉ?
– Tớ học lớp 11
Sau câu trả lời của nó Quân bật cười, asii lại cười làm nó ngượng ngùng mà có bao giờ nó như thế này đâu chết tiệt. Còn Quân cứ cười, nụ cười của cậu như cuốn hút người khác vào rất đẹp.
– Này cậu cười gì mãi thế tớ nói gì sai à?
– Tớ có hỏi cậu học lớp mấy đâu, tớ hỏi cậu bao nhiêu tuổi mà.
Giờ nó chỉ muốn kiếm cái lỗ nào đó chui xuống cho rồi, thấy nó bối rối cậu lên tiếng.
– Này đùa thôi, gọi là anh đi nhé, anh học 12 đấy chúng ta cùng trường.
– Sao…sao anh biết chúng ta cùng trường? Mà anh học 12 mấy?
– Đồng phục dễ hiểu mà, anh học 12a1.
– Ừ nhỉ em không để ý!
Quân cảm thấy thích thú với cô gái trước mặt, ở cô gái này cậu tìm thấy một cảm giác chân thật và tin tưởng lại thú vị nữa chứ.
Xe dừng lại, mọi người bước xuống xe, còn lại nó với cậu bạn, loay hoay mãi mà không tìm được ví tiền, mặt nó nhăn nhó.
– Chết đâu mất rồi, hôm qua nó còn ở trong cặp cơ mà ôi!!!
Nó vò đầu bức tóc, Quân thấy nó tìm mãi như vậy có khi trễ học mất, cậu móc ví đưa cho anh tài xế tờ 500 nghìn.
– Khỏi trả lại tiền dư đâu.
cậu kéo cái đứa kia xuống xe khi mà nó vẫn trong tình trạng vừa rồi.
Chương 5: Anh Ta Là Hotboy?
– Này đừng tìm nữa có thể em để quên ở nhà rồi, anh đã trả tiền xe giờ chúng ta đi học thôi kẻo trễ.
Thế là cậu cùng nó đi bộ đến trường vì từ trạm xe đến trường không xa,( mọi hôm nó đi đường tắt hôm nay nó đi đường vòng).
Vừa bước qua cổng trường mọi ánh mắt đều dồn về nó và người bên cạnh, có người còn xì xầm to nhỏ với nhau tiếc là nó không nghe được thắc mắc nó quay sang cậu:
– Này anh xem dùm em mặt em có bị dính gì không?
– Không, mà sao thế?
– Vậy sao họ cứ nhìn chúng ta mãi thế kia
– Em không biết thật sao?
– Thật.
Nó gật đầu cái rụp làm Quân thoáng chau mày, cậu là hotboy của 12 nó đi cùng cậu mọi người nhìn là đúng rồi, nó thật sự không biết ư, lạ thật.
– Vì em đi cùng anh thế thôi, anh về lớp nhé, hẹn gặp em sau.
Quân đi thẳng lên cầu thang dãy 12, nó ngơ ngác nhìn theo với hàng đống câu hỏi trong đầu, rồi cũng bước về lớp.
Chưa vào đến cửa lớp nó đã thấy nhỏ Vy từ đâu bay ra, kéo nó vào chỗ hỏi đủ thứ.
– Này tao mới vừa nghe tụi kia nói mày đi học với prince 12 hả? Mày gặp anh ấy ở đâu thế? Mày quen ảnh hả? Không nói tao biết mày.. đáng ghét…
Nó chả hiểu mô tê gì cả prince 12 ư là đứa chết dẫm nào chứ sao nó biết được.
– Mày nói gì tao không hiểu? Gì mà prince là đứa nào?
– Mày đùa hả Nhi? Vậy sáng nay mày đi học cùng ai?
– Tường Quân.
– Trời ơi Tường Quân là prince 12 đấy chị, bây giờ mày nổi tiếng rồi đi cùng hotboy.
– CÁI GÌ??? ANH TA LÀ HOTBOY??
Nó hét với âm lượng maximum làm mấy đứa còn trong lớp nhìn nó cứ như bệnh nhân mới từ trung tâm thần kinh về. Nhỏ Vy nhanh chóng bịt miệng nó lại nếu không chắc nó đã lên xe đi rồi.
– Anh ấy không nói mày biết sao? Mà người ta nổi tiếng cả trường thế kia ai mà không biết chỉ có cái đứa đi sau thời đại như mày là khác người thôi….
Reng…reng…
Chuông vào học reo lên, nhỏ Vy đành trở về chỗ ngồi, nó cũng đã an tọa tại chỗ của mình, nó suy nghĩ những việc vừa xảy ra, nhớ đến nét mặt của Quân lúc nãy chắc cũng hơi thất vọng về nó lắm.
– CẢ LỚP NGHIÊM!!!
Tiếng của cái An lớp trưởng đánh thức suy nghĩ của nó, nhanh chóng lấy tập vở ra bắt đầu học, nó đã tự nhủ là hôm nay không gây trò cười cho mọi người nữa.
Bắt đầu là tiết toán, nó hì hục làm bài tập mà cô giao, nghĩ mãi nát óc mà không ra, quay sang bên cạnh nó thấy hắn – cái tên sao chỗi của cuộc đời nó đang đeo headph