này bọn con gái ngất ngây con gà tây luôn rồi. ( tớ còn ngất ngây nữa là..hề hề…)
——————————————————–
Trần Khải Hoàng: con trai kiến trúc sư nổi tiếng nhất nước, là bạn thân của Hắn và Tuấn.
Diệp Thanh Tuấn: con trai của đại tá Diệp tại đất Sài Thành này, là bạn thân của Hoàng và Hắn.
Cả hai được đi du học ở Mỹ rồi gặp nhau, giờ chuồn về Việt Nam tìm Hắn.
____________________________
– Tớ là Trương Trần Ái Vy tính tớ rất hoà đồng vui vẻ, mong được mọi người giúp đỡ.
– Tớ thì cũng giống nó hihi… Tớ tên là Dương Ngọc Khả Linh…
– Còn tớ là Trịnh Hoàng Hiểu Nhi.
Có một tên đang nghe nhạc qua cái headphone khi nghe tên chúng nó thì giật phắt ra, nhìn chầm chầm lên bảng ” tụi nó về cũng không nói mình một tiếng, ai quen thế, trời lại là con nhỏ điên đó” hắn nhủ thầm.
Bây giờ nó mới kịp đưa đôi mắt long lanh quan sát phía dưới rồi chợt dừng lại ở chỗ Hắn, thế rồi bốn mắt nhìn nhau. Cả hai đều ngạc nhiên sao lại là cô/anh ta thế nhỉ? ( không ở đây thì ở đâu).
– Bây giờ cô sẽ xếp chỗ ngồi cho các em nhé, Hoàng em sẽ ngồi cùng Vy ở dãy thứ tư kia phía sau Huy, Linh và Tuấn ngồi ở sau Hoàng, còn Nhi em sẽ ngồi cùng bạn Huy.
– Bạn Huy là bạn nào thế cô?
Nó làm mặt ngây thơ như chẳng biết gì. Làm cả lớp cười phá lên trĩ trích.
– Nó giả vờ hay không biết thật thế ” hotboy” nổi tiếng như anh Huy thế kìa mà…
– Tao thấy nó thích gây chú ý đó mày ơi. Anh Huy nổi tiếng thế kia mà chả biết sao được. Mới đến mà đã làm màu.
Nó điên tiết muốn bay vào đấm mấy con nhỏ phấn son lòe loẹt đó, nó mới chuyển trường thì làm sao biết cái tên Huy là đứa nào mà nói nó gây sự chú ý, asiii lại là cái câu này…..
– Trật tự nào…Huy là bạn ấy đó em.
Cô chỉ tay về phía Hắn.
– Ôi…. cô còn chỗ nào khác không? – nó thấy vậy hoảng hốt, làm sao có thể ngồi gần hắn được khi mà vừa gây chuyện xấu hổ như vậy chứ
– Sao vậy em, lớp mình chỉ còn mỗi bàn của Huy là trống thôi.
Nó nhủ thầm” thôi chết rồi, Hắn trả thù mình là cái chắc”. Cả đám bước về phía bàn mình, nó cũng ủ rủ bước theo lòng rối như tơ vò.
Nhỏ Vy khẽ lay tay nó.
– Này…chết mày rồi.
– Tao biết………
Nó yên vị ở chỗ mà chẳng dám quay sang nhìn hắn lấy một cái. Còn hắn thản nhiên ngồi nghe nhạc.
Chương 3: Giờ Học Căng Thẳng
tiết 1 là tiết văn của cô Trinh, cô cứ đi qua đi lại với bài thơ còn nó cứ ngáp ngắn ngáp dài rồi gục xuống bàn, gì chứ văn là cái môn kinh khủng nhất của cuộc đời nó. Nhưng chẳng may cho nó chút nào khi mà cái người yêu nghề ở trên kia đã không còn tập chung chuyên môn nữa, cô đang nhìn xuống cái đứa ngủ khò khò, mà không ai khác chính là nó.
1 bước…..
2 bước….
3 bước…..
……………………..
Mọi đứa trong lớp đều dõi theo bước chân của cô thân yêu……
6 bước…….
Dừng lại…..
Gió vẫn thổi làm đu đưa ngọn cây bên cửa sổ, cô đưa tay lay nhẹ đứa học trò thân yêu.
– Asiiii… cái đứa nào đấy để yên cho bà ngủ…
Cả lớp nín thở, đưa ánh mắt nhìn cô rồi lại nhìn sang nó, chờ đợi….
RẦM………
– Trịnh Hoàng Hiểu Nhi…. em dậy ngay lập tức cho tôi.
Âm thanh của cô vang vọng cả núi rừng, và cái đứa được gọi tên kia vẫn bình thản dụi mắt, ngước đầu dậy với ánh nhìn ngay thơ.
– ôi mơ mà vẫn sống động như thật!!!
Hahahahahahahah……..
Bà cô giận đỏ mặt tía tai, đưa mắt liết một dọc quanh lớp rồi quay lại nhìn nó bằng ánh mắt mà nó thầm đánh giá là ” cọp cái”..
– Em đang làm gì trong giờ học của tôi thế hả?? Tôi nhớ không nhầm thì em là học sinh mới thì phải, tác phong ngày đầu đi học của em là như thế này sao??? Hiểu Nhi.
Nó chẳng hiểu mô tê gì cả, quay sáng cái người bên cạnh đang nhìn nó đầy thích thú và phán một câu làm nó tỉnh hẳn.
– Cô ngủ trong giờ học.
-Cái gì?????
– em…..em……xin lỗi… cô em không cố ý……. cô phạt gì em cũng được ạ…..
– Được giỏi lắm, tôi sẽ báo với giáo viên chủ nhiệm của em, phạt em trực nhật lớp 1 tuần, ngồi xuống….
Ôi cái cuộc đời ruồi nhặn của nó ơi, hôm nay nó bước chân nào ra khỏi nhà thế này.
Reng……reng…..reng…..
Chuông ra về vang lên kéo nó về thực tại, cái sự thật phủ phàng nó vừa bị cô chủ nhiệm chửi xối xả vì thành tích đầu năm học và trực vệ sinh 1 tuần…
Nó buồn bả bỏ sách vào cặp, 2 con bạn thân của nó cũng chạy ùa lại an ủi
– thôi mà có gì mà buồn chẳng phải ở trường cũ mày cũng quét lớp như cơm bữa đấy sao
– ừ con vy nói đúng quá rồi còn gì thôi về có gì tao giúp mày giờ đi ăn với tụi tao, tao mới phát hiện ra quán mới mở ngon lắm.
– hihi… yêu mày nhất Linh ơi Linh….
– còn tao????
– Kệ mày…
Nói rồi nó khoát tay Linh đi thong thả như chẳng có gì xảy ra làm Vy ý ới chạy theo.
Ba đứa chúng nó bước vào 1 quán mới khai trương mà nhỏ Linh có công tìm ra. Chúng nó chọn bàn cạnh dòng suối nhân tạo thoáng mát, lúc bước vào nó có cảm giác chủ quán này là người rất tinh tế và phá cách thì phải, cách bày trí rất tuyệt nó nghĩ sau này phải thường xuyên đến đây mới được.
– Này mày làm gì ngơ ngác thế Nhi?? -con Vy cất giọng
– Yên lặng nào, tao đang ngâm cứu..
– Thì mày nói đi tao cùng ngâm với mày.
– tao đang nghĩ ai là chủ quán này? Bao nhiu tuổi ấy mà??
Nhỏ Linh tò mò chen ngang:
– Để làm gì? Muốn biết thì chỉ cần gọi 1