con.
Vốn dĩ anh định bỏ đi, nhưng lại không nhịn được quay đầu nhìn cô. Dưới ánh sáng mờ nhạt, gương mặt cô ửng đỏ, mắt nhắm chặt, ngón tay ghì chặt trắng bệch, Lệ Minh Vũ càng nhìn càng yêu thương, buồn cười lại gắng nhịn để cô không cảm thấy xấu hổ. Song, một trò đùa dai chợt lùi qua đầu anh. Bàn tay Lệ Minh Vũ thò vào trong áo cô, lướt từ đùi ngược lên trên, rồi dừng lại tại cặp mông tròn trịa, chầm chậm vuốt ve.
Tô Nhiễm nằm trên giường run rẩy. Cô giả vờ ngủ vì không biết đối mặt với anh như thế nào, nhưng nào ngờ anh lại không bỏ đi, còn cố tình lợi dụng cô.
Cơ thể cô căng cứng như dây đàn, lúc này tỉnh giấc sẽ rất xấu hổ?
Nhìn gương mặt Tô Nhiễm đỏ bừng bừng, Lệ Minh Vũ càng muốn trêu chọc cô nhiều hơn, anh cười rạng rỡ. Bỗng dưng giờ khắc này anh rất muốn ngắm nghía dáng vẻ xinh xắn không thể nhịn nổi của cô.
Một tay khác của anh bắt đầu không biết thân biết phận, nắn bóp ngực Tô Nhiễm, dây áo ngủ tụt khỏi vai, ngón tay anh gian ác vân vê nụ hoa mẫn cảm.
Cô đã giả bộ ngủ nhưng vẫn thoát không khỏi anh. Cô thở dốc, con mắt nhắm càng chặt, trái tim đập thình thịch.
Lệ Minh Vũ hôn gương mặt nóng ran của Tô Nhiễm, sau đó anh vùi mặt lên ngực cô, há miệng ngậm nụ hoa trên đó.
“Ưm…” Tô Nhiễm cắn chặt răng, cảm thấy người nhẹ bẫng.
Lệ Minh Vũ cố tình trêu đùa cơ thể nhạy cảm của Tô Nhiễm. Đang mơ mơ màng màng, cô cảm thấy bàn tay anh chuyển qua nơi tư mật, thò vào bên trong vuốt ve. Cô làm sao chống trả nổi trò đùa này, vả lại đang mang thai nên cơ thể cực kỳ nhạy cảm. Cảm giác rất lâu rồi mới gặp trỗi dậy mạnh mẽ.
Lẽ ra cô phải sợ, hay mở mắt đẩy anh ra, thế nhưng động tác của anh dịu dàng mang đến cho cô cảm giác an toàn và chìm đắm.
Hơi thở của người đàn ông ở trên nóng hổi phả vào gò má cô. Nụ hôn nồng nhiệt hạ xuống dần dần. Anh áp sát vào thân dưới cô, miệng lưỡi anh không ngừng nghỉ, ra sức liếm mút ở bên dưới.
Cả người Tô Nhiễm căng cứng.
Mãi đến khi…
“A…” Một tiếng rên dài bật ra từ miệng Tô Nhiễm. Thân thể cô căng cứng đến cực hạn. Một luồng khí nóng không biết ở đâu ra thổi vào tận góc sâu nhất trong cơ thể cô. Cứ như vậy, dưới sự khiêu khích cao siêu của Lệ Minh Vũ, cô bị đẩy lên đỉnh cao khoái lạc.
Tiếng hét phụ nữ kéo Lệ Minh Vũ đoạt lại lý trí, anh vội vàng đứng dậy hít sâu vài hơi. Anh chỉ định chọc cô, nhưng anh không cầm lòng nổi càng làm càng nhiều. Lệ Minh Vũ hạ mắt xuống “cái” thể hiện bản năng tính dục của đàn ông, không khỏi cười khổ. Rốt cuộc là ai dằn vặt ai?
Anh lại hít sâu, cố nén dục vọng đắp chăn cho cô, nhưng trước khi rời đi vẫn không quên hôn cô một hồi.
Anh nói nhỏ, “Ngủ đi.”
Khi cửa phòng khép kín, Tô Nhiễm mở choàng hai mắt, thở hổn hển, đôi má nóng ran, cơ thể vẫn đang run rẩy.
Người đàn ông đểu cán này, biết cô vờ ngủ mà vẫn giở trò?
Chỉ cần nhớ đến hình dạng bản thân giả bộ ngủ đập vào mắt anh, quan trọng hơn lại phối hợp phát ra tiếng rên rỉ theo miệng lưỡi và tay anh, cô giận không thể đào lỗ chui xuống ngay.
Sát vách phòng cô truyền đến tiếng tắm rửa…
Cô biết anh đang bốc hỏa.
Lòng cô chợt thấy ấm áp và hạnh phúc.
Ánh mắt Tô Nhiễm ngỡ ngàng phóng ra màn đêm bên ngoài, Tô Nhiễm bỗng mất hết cảm giác buồn ngủ.
Q.8 – Chương 8: Anh Là Nhạc Bất Quần
Mang thai là việc trọng đại trong đời người.
Tô Nhiễm cho rằng mang thai là việc đơn giản và thường tình, nhưng nhìn thấy Lệ Minh Vũ khẩn trương lo lắng, cô bỗng nghĩ thầm phải chăng mang thai rất phức tạp, và chỉ một mình cô mới cho rằng nó đơn giản?
Lệ Minh Vũ dọn sạch phòng điều chế nước hoa và tịch thu máy vi tính của cô, anh còn quy định cô không được dùng điện thoại quá một tiếng mỗi ngày, nếu vi phạm anh sẽ tịch thu. Anh như vậy báo hại cô cũng khẩn trương theo. Bản thảo không thể nộp đúng hẹn, cô phải gọi điện thoại xin lỗi nhà xuất bản, còn việc làm nước hoa, cô cũng chỉ biết tìm kiếm trước nguyên liệu.
Ngẫm tới ngẫm lui, cô cảm thấy chuyện này khá buồn cười.
Cô hứa với Hòa Vy và Hứa Đông sẽ điều chế Đào túy để quay về ban giám đốc Hòa thị, chống đối thế lực của Lệ Minh Vũ. Nhưng cô lại có thai với Lệ Minh Vũ, bây giờ còn chung sống với anh dưới một mái nhà.
Từ sau khi Lệ Minh Vũ “chiếm đóng” phòng làm việc, anh cũng điều chỉnh lại thời gian làm việc, trước đây anh tham dự tiệc tùng xã giao rất nhiều, đôi khi đến nửa đêm mới về nhà. Nhưng hai ngày nay, anh về nhà rất đúng giờ, sau đó lại chui vào phòng sách xử lý công việc, nếu buộc phải ra ngoài xã giao, người anh cũng không có mùi rượu. Còn Tô Nhiễm cùng lắm chỉ đi dạo gần đó, nên thời gian chung đụng của hai người rất nhiều.
Đối mặt với kiểu sống chung thế này, từ đầu đến cuối Tô Nhiễm đều bị vây trong mâu thuẫn, cô bắt đầu hoang mang, bắt đầu bất lực, song cô buộc phải thừa nhận Lệ Minh Vũ đích thực là một người chồng tốt, và chắc chắn là một người cha tuyệt vời. Có điều mỗi khi nhìn anh, cô sẽ nhớ cảnh ba nhảy lầu thê thảm, nhớ anh vì lợi ích của bản thân đánh tan thế lực nhà họ Hòa trong giới kinh doanh, âm mưu chiếm cổ phần Hòa thị.
Có lẽ đứa bé thật sự thay đổi tính cách của anh, nhưng tổn thương vẫn là tổn thương, nó khô