i thích với cô dù chỉ là một từ,…
Lệ Minh Vũ mỉm cười, “Chúng ta sẽ hạnh phúc.” Bàn tay anh run run chầm chậm đặt lên bụng cô, tựa hồ đang cảm thụ niềm vui sướng của một sinh mệnh mới, “Cả nhà chúng ta nhất định rất hạnh phúc.”
Tô Nhiễm hoàn toàn hóa đá.
Phút chốc cô lại có chút ngần ngừ…
“Anh… thích đứa bé này?”
“Đương nhiên.” Anh trả lời thẳng thắn, đáy mắt lấp lánh vẻ hạnh phúc và mừng vui khi được làm cha lần đầu, niềm vui này lây sang Tô Nhiễm.
“Anh cần em.” Lệ Minh Vũ nhìn cô, “Anh cũng cần đứa bé này, nó là con của anh và em, là báu vật duy nhất trên cuộc đời này.”
Tô Nhiễm cảm thấy ngón tay anh mỗi lúc một run hơn, ngữ khí của anh nghiêm túc khiến lòng cô đau đớn. Cô ngơ ngác nhìn anh, cô tuyệt đối không ngờ anh sẽ khát khao đứa bé này như vậy. Anh giống như một người chưa bao giờ có hạnh phúc, rốt cuộc cũng giành được hạnh phúc, một người không biết mùi vị vui vẻ, rốt cuộc cũng tìm thấy vui vẻ. Ngắm nhìn gương mặt chăm chú của anh, lòng cô bỗng lâng lâng, nhẹ nhõm, hay là… anh thật sự khát khao phần ấm áp này?
Q.8 – Chương 7: Hành Vi Thái Quá
Tô Nhiễm bất ngờ cảm động những lời nói của Lệ Minh Vũ. Dường như anh chờ mong đứa bé này từ rất lâu rồi, vẻ mặt nghiêm túc phác họa rõ nét sự quan tâm của anh. Thế nhưng, Tô Nhiễm không biết mình có nên tin tưởng anh hay không.
Đối với Lệ Minh Vũ mà nói, đứa bé này tới rất đúng lúc, vào thời điểm anh không biết phải dùng cách nào để giữ cô bên cạnh, đứa bé này xuất hiện. Vì vậy, cơ hội tuyệt vời thế này làm sao anh bỏ qua? Nhưng quan trọng hơn hết, anh thật sự khát khao được làm ba, cảm giác này rất hạnh phúc và thần kỳ. Hay đây là tình phụ tử.
Anh nhớ An Tiểu Đóa kể rằng dạ dày của Tô Nhiễm không khỏe, trong lúc mang thai có lần cô nôn đến nôn ra máu.
Chắc chắn khi biết mình mang thai, cô rất hoang mang. Anh thấy cô giống như một đứa bé, một đứa bé thì làm sao chăm sóc tốt cho con?
Vì vậy khi bắt gặp ánh mắt ngần ngừ của cô, thấy cô né tránh, Lệ Minh Vũ đau tái lòng, anh giơ tay mơn trớn gò má Tô Nhiễm, giọng nói trầm thấp tràn đầy từ tính, “Từ hôm nay trở đi, để anh chăm sóc cho em và con, được không?”
Trái tim cô đập rộn theo lời nói của Lệ Minh Vũ, cô ngửa đầu, ánh mắt chất chứa bi thương nhìn anh, “Tôi phải làm sao để tin anh?”
Yêu và trách nhiệm đôi khi là hai chuyện trái ngược nhau, tâm tình của cô lúc này chính là như vậy.
Lệ Minh Vũ hiểu nút thắt trong lòng cô, anh thở dài, ôm ghì cô vào lòng. “Em có thể không tin mọi việc và lời nói của anh, nhưng em phải tin anh một câu.” Nói đoạn, anh nắm chặt bờ vai cô, cúi thấp đầu, áp gò má vào mặt cô, nói giọng tha thiết, “Em chỉ cần tin, anh tuyệt đối không hại em và con.”
“Theo ý anh, tôi và đứa bé là vật sở hữu của anh nên không sao; còn mọi thứ liên quan nhà họ Hòa và sinh mệnh của những người khác, tôi nên mặc kệ bỏ ngoài tai, phải không?” Tô Nhiễm lạnh giọng.
Ánh mắt sâu hun hút của anh nhìn cô chăm chú. Vài phút sau, anh cong môi dịu dàng, nói, “Lúc này em chỉ nên nghĩ xem mình sẽ làm mẹ như thế nào. Con là quan trọng nhất, phải không?”
Đôi mắt Tô Nhiễm đong đầy thất vọng đóng chặt.
Anh vẫn chọn giấu diếm.
“Tôi đã chuẩn bị tốt tâm lý làm mẹ, tôi không cần anh quan tâm.” Cô cất giọng lãnh đạm.
Lệ Minh Vũ nhướng mày, “Chuẩn bị của em là xách hành lý trốn đi?”
Tô Nhiễm cắn môi, “Dù tôi làm như vậy, tôi cũng sẽ chăm sóc tốt cho con.”
Anh cau mày nghiêm khắc, ngữ khí trở nên cứng rắn…
“Em cho rằng, anh sẽ để em mang thai con anh chạy loạn ư?”
“Đương nhiên anh không đồng ý.” Tô Nhiễm nhìn anh, cười nhàn nhạt, “Nhưng tôi không muốn khi đứa bé khôn lớn biết ba mình chẳng khác gì một kẻ giết người.”
Lệ Minh Vũ vô ý thức nhíu chặt mày.
Cô lặng thinh, hất tay anh, đi sang bên khác ngồi xuống, tóc lòa xòa che khuất gò má, để lộ chiếc cằm nhỏ xinh có vẻ hốc hác.
“Tôi sống ở đây rất tốt, miễn là anh đừng tới quấy rầy tôi.” Cô nói
Ánh mắt Lệ Minh Vũ dừng trên cô, anh cứng đờ người, một lát sau anh nói, “Em nghỉ ngơi đi.” Anh đi thẳng một mạch khỏi phòng ngủ.
Tô Nhiễm ngẩng phắt đầu, thở dài sườn sượt.
Không biết ngủ thiếp bao lâu, Tô Nhiễm sức tỉnh dậy, mở choàng mắt nhìn sắc trời tối sẫm bên ngoài, phảng phất như quên hết mọi việc đã xảy ra. Từ sau khi mang thai, cô bị biếng ăn, lúc nào cũng chỉ muốn ngủ, đôi khi đang làm việc sẽ thiếp đi lúc nào không hay, đến lúc mở mắt đầu óc lại mụ mị rối loạn.
Điện thoại nhấp nháy sáng, cô cầm lên xem thì thấy một tin nhắn thoại của An Tiểu Đóa. Tô Nhiễm mở lên nghe, giọng An Tiểu Đóa lí nhí vẻ như đang nhõng nhẽo… “Tiểu Nhiễm, mình xin lỗi mà. Đừng giận mình được không?”
Cô lại xem đến danh sách gọi nhỡ, tất cả đều của Tiểu Đóa.
Tô Nhiễm cười khổ, thật sự cô không hề nghe điện thoại đổ chuông.
Cô nhắn tin dỗ dành An Tiểu Đóa, rồi báo rằng Lệ Minh Vũ đã tới, chuyện gì nên đối mặt thì phải đối mặt. Gửi tin nhắn xong, Tô Nhiễm mơ màng thả hồn ra ngoài cửa sổ.
Hôm nay, Lệ Minh Vũ tới rồi đi, chắc chắn anh sẽ không từ bỏ dễ dàng. Sau này…
Vừa nghĩ đến đây, Tô Nhiễm đột nhiên nghe thấy tiếng động truyền từ dưới lầu lên. Cô run rẩy, sợ ăn trộm