i!” Tô Nhiễm kinh ngạc lên tiếng.
Nắm đấm vừa vung lên lại bị chặn lại!
Lệ Minh Vũ nắm chặt cánh tay vung lên của Tiêu Diệp Lỗi, chặn đứng nắm đấm, sau đó dùng sức đẩy mạnh cậu ta sang một bên, từ từ đứng thẳng lại. Tiêu Diệp Lỗi bị anh ném qua bên nên lảo đảo, lại muốn tiến lên đã bị Tô Nhiễm lập tức kéo lại.
“Đừng đánh, các anh đừng đánh nữa.” Y tá và bác sĩ các phòng khoa khác đã đứng đầy trước cửa, sôi nổi bàn tán.
An Tiểu Đóa thấy thế gấp rút chạy tới cửa, thô lỗ hét lên: “Nhìn cái gì? Chưa thấy đánh nhau sao? Nói xong, cô đập sầm cửa kêu “ầm” một tiếng. Loại tình huống này quả thực không xong rồi, Trái đất mới tránh chạm sao Hỏa lại đụng phải sao Mộc.
Mộ Thừa cũng đứng lên, lau chút máu trên khóe môi, nhìn chăm chằm Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ lạnh lùng nhếch môi, “hai người các anh cùng chung mặt trận? Được thôi, cùng lên đi.”
Mộ Thừa nắm chặt nắm đấm.
“Đủ rồi, ầm ĩ đủ chưa?” Tô Nhiễm thực sự không nhìn nổi nữa, đứng lên bước tới đứng giữa ba người: “Các anh nhìn mình xem giống gì hả? Muốn người khác nhìn các anh ra sao?”
Tiêu Diệp Lỗi nghẹn một bụng lửa giận, nhưng nhìn sắc mặt Tô Nhiễm nên nuốt xuống, không nói hai lời tiếng lên nắm tay cô kéo đi, “Đi theo anh.”
Tô Nhiễm chưa kịp phản ứng, Mộ Thừa lại chặn ở cửa, nhìn chằm chằm Tiêu Diệp Lỗi, gằn từng tiếng: “Cô ấy không thể đi với cậu.”
“Tránh ra!” Tiêu Diệp Lỗi nghiến răng nhìn Mộ Thừa: “Nếu không tránh ra, cả anh tôi cũng đánh!” Đánh một người cũng là đánh, đánh hai người cũng là đánh.
“Được thôi, tôi muốn xem nắm đám của cậu mạnh bao nhiêu!” Mộ Thừa không có ý nhượng bộ, trong mắt cũng đằng đằng tức giận.
An Tiểu Đóa đứng một bên cắn chặt môi, trong lòng Mộ thừa chỉ có Tô Nhiễm, chỉ có một mình cô. Anh có thể đánh nhau vì cô, có thể không giữ im lặng vì cô, có thể vì cô làm tất cả mọi thứ dù xa gia đình …
Tô Nhiễm bị hai người làm cho đầu óc choáng váng nặng nề. Giọng nói của Lệ Minh Vũ ở phía sau cũng vang lên…
“Tô Nhiễm là vợ tôi, các anh có tư cách dẫn cô ấy đi sao?”
Q.5 – Chương 17: Đâm Thủng Tờ Giấy
Giọng Lệ Minh Vũ bình tĩnh đến khác thường, mới vừa nãy còn trong cuộc mà giờ đây anh lại như một người ngoài cuộc. Anh lạnh lùng theo dõi mọi chuyện xảy ra, rồi bình tĩnh ném một quả bom hạng nặng vào trong.
Cô là vợ anh, điều này hơn bất cứ thứ ngôn từ nào trên đời.
Tô Nhiễm run run quay đầu nhìn Lệ Minh Vũ.
Anh không tiến lên, chỉ đứng yên tại chỗ như trước, ánh mắt anh sâu thẳm trầm tĩnh như đại dương rơi vào gương mặt cô, bóp nghẹt cô.
“Diệp Lỗi…” Hối lâu sau, Tô Nhiễm ngẩng đầu, nhẹ giọng: “Buông tôi ra. Cứ như vậy mãi không được đâu.”
“Cô đang nói bậy gì vậy? Hai người họ có thể bảo vệ cô? Lẽ nào cô quên vừa…”
“Diệp Lỗi!” Cô phát hoảng ngăn cản.
Tiêu Diệp Lỗi dừng lại, ánh mắt đong đầy yêu thương nhìn cô.
Lệ Minh Vũ đứng ở một bên đè nén cơn giận, bước lên trước lãnh đạm cất giọng, “Tô Nhiễm, theo anh về.”
Giọng anh nhạt nhẽo hơn cả nước, cô biết anh đang chế ngự cơn giận, cô cũng biết một lát theo anh về nhà phải hứng chịu sự giày vò ngoài sức tưởng tượng. Cô luôn muốn trốn chạy dáng dấp lạnh lùng hờ hững của anh, thế nhưng…
Cô đành phải theo anh về.
Chỉ có theo anh về, sự việc hôm nay mới giải quyết dứt điểm. Nếu không Mộ Thừa hoặc Diệp Lỗi nhất định gặp phiền phức, Lệ Minh Vũ là mẫu người mọi thứ đều giấu trong lòng, một đấm ngày hôm nay anh có thể hả giận ư? Chắc chắn không thể!
Nếu như không đi theo anh, nơi đây sẽ thành “chiến tuyến đầy lửa” ngay lập tức.
Bàn tay Tiêu Diệp Lỗi đang nắm chầm chậm trượt xuống, sau đó lẳng lặng kéo cánh tay Lệ Minh Vũ. Cô lặng im nhưng đã đưa ra sự lựa chọn khiến Lệ Minh Vũ hài lòng cong môi.
Tiêu Diệp Lỗi bần thần nhìn Tô Nhiễm.
An Tiểu Đóa trước giờ luôn có thiện cảm với Lệ Minh Vũ, do đó cô cho rằng hành vi của anh hôm nay chỉ vì Tiểu Nhiễm, anh lo lắng cho Tiểu Nhiễm thì có gì sai? An Tiểu Đóa tiến đến kéo Tô Nhiễm sang bên, thấp giọng: “Tôi thấy con người cậu sao không hiểu chuyện vậy hả? Chuyện này dù muốn ý kiến cũng là Mộ Thừa, chừng nào tới phiên cậu chứ?”
“Cô im lặng cho tôi!” Tiêu Diệp Lỗi lườm cô.
An Tiểu Đóa tức giận muốn giơ tay đánh anh.
Lệ Minh Vũ không muốn tiếp tục vướng mắt ở đây, xoay người định đi.
“Cậu có thể để một người phụ nữ từng yêu cậu biến thành sợ cậu, Lệ Minh Vũ, đây là thành công hay thất bại của cậu?” Mộ Thừa không cách nào ngăn cản quyết định của Tô Nhiễm, nhưng anh không thể tiếp tục nhìn cô sống khổ sở. Dấu vết trên người cô chứng minh Lệ Minh Vũ thường xuyên gượng ép cô. Điều này không chỉ tổn thương thân thể mà càng tổn thương tâm hồn.
Cô từng mắc chứng rối loạn lo âu, loại bệnh tâm lý này bất cứ lúc nào cũng có khả năng tái phát do áp lực từ môi trường xung quanh.
Lời nói của Mộ Thừa thành công khiến Lệ Minh Vũ dừng chân, xoay người, ánh mắt trầm tĩnh thấp thoáng lạnh lùng, “Anh nói gì?”
Tô Nhiễm cứng đờ, điều cô mong muốn duy nhất lúc này là được về nhà, anh muốn thế nào cũng được, chỉ cần ba người đừng đánh nhau, đừng tranh cãi, cô sắp điên rồi, cô thật sự chịu không nổi nữa rồi.
“Tô Nhiễm sợ cậu, cậu không phát hiện thấy
