Disneyland 1972 Love the old s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215891

Bình chọn: 8.5.00/10/1589 lượt.

iết, em còn yêu cậu ta. cho dù năm đó cậu ta đã gây cho em quá nhiều tổn thương, em vẫn không bỏ hắn.”

“Em..”

Mộ Thừa không đợi nghe cô thừa nhận hay phủ nhận liền cúi đầu hôn môi cô, anh bỗng sợ nghe câu trả lời từ miệng cô.

Mộ Thừa không đợi cô mở miệng khẳng định hay phủ nhận liền cúi đầu hôn lên môi cô, anh đột nhiên rất sợ nghe được đáp án từ miệng cô, Khi hai cánh môi dán vào nhau, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, mang theo không khí lạnh lẽo!

Tiếng cửa bị giật mạnh làm giật mình hai người trong phòng.

Mộ Thừa buông Tô Nhiễm ra, theo bản năng quay đầu nhìn phía cửa, cơ thể cao lớn nao nao. Tô Nhiễm đứng hình phía sau, vừa bị Mộ Thừa hôn bất ngờ vẫn còn sững sờ mông lung, đến khi lấy lại hô hấp bình thường mới ngoảng đầu gỗ mơ hồ lại nhìn.

Trong nháy mắt, mắt cô trừng to!

Cô giống như thấy quỷ. Không phải, e là gặp quỷ cũng không đáng sợ như thế.

Lệ Minh Vũ đứng ngay cửa, thân hình cao lớn toát ra lạnh lẽo, toàn thân anh tỏa ra hơi lạnh bao trùm khắp phòng. Hình ảnh hai người đang ôm hôn đập thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc bén như dao xét qua dáng điệu vẫn còn ôm nhau của hai người, bàn tay dần siết chặt.

Tô Nhiễm vô thức đẩy Mộ Thừa ra, trong lòng cô lo lắng sợ hãi tràn lan toàn thân.

Sao anh tìm đến được bệnh viện?

Xong rồi, việc vừa rồi có một trăm cái miệng cũng không giải thích cho rõ được.

Thấy đáy mắt anh càng ngày lạnh lẽo, sắc mặt tái mét, cô lùi về sau theo bản năng, lúc này cô thật hy vọng đây là lầu một, cô sẽ nhảy qua cửa sổ ngay.

“Mộ Thừa!” Lệ Minh Vũ cũng đã mở miệng, tiếng nói lạnh như băng, như từ địa ngục trồi lên khiến người khác rét run: “Cái tên chết tiệt.” Anh vừa gầm những lời này, vừa tiếng lên vung tay cho Mộ Thừa một đấm.

Mộ Thừa không ngờ anh lại nhà đến đánh, cơ thể mất thăng bằng ngã xuống đất. Trong phút chốc, lửa giận trong lòng Mộ Thừa cũng bùng cháy, chuẩn bị đứng lên đánh trả cho anh một cú, lại nghe tiếng bước chân rầm rầm từ cửa chạy vào, theo sau là tiếng hét to….

“Lệ Minh Vũ, tôi đánh chết mày tên chết tiệt! Anh còn dám tới gặp Tô Nhiễm?”

Ngay sau đó, một quả đấm vọt thẳng tới Lệ Minh Vũ, trong nháy mắt đã làm thay ý định của Mộ Thừa.

Sự chú ý của Lệ Minh Vũ vốn dồn lên người Mộ Thừa, lửa giận nhen nhóm trong lòng nên không đề phòng tình huống phía sau. Đến khi có cơn gió phía sau ập tới, anh mới bất ngờ quay đầu, đúng lúc nắm đấm cũng bay đến, anh thoáng cái đứng không vững, toàn sau lùi về sau mấy bước đạp mạnh lên tường.

Trong phút chốc tình hình hỗn loạn cả lên.

Ba người đàn ông, người này đánh người kia!

Tô nhiễm bị dọa đến choáng váng, trong phút chốc vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mà Mộ Thừa mang một bụng lửa giận cũng muốn trút hết, không ngờ lại có người nhanh tay dạy bảo Lệ Minh Vũ trước, đúng im một chỗ, nhìn cảnh náo loạn trước mắt.

“Trời ạ…” An Tiểu Đóa như chú chó con đuổi theo mệt suýt chết, thở hổn hển nghiêng người dừa ở cửa. Cô thấy cảnh này há hốc mồm, cái tên Tiêu Diệp Lỗi sao chẳng phân biệt đúng sai, trái phải mà đã nhào vô đánh người? Cô không hề do dự bước tới bên kéo Mộ Thừa, quát Hứa Diệp Lỗi: “Cậu uống nhầm thuốc sao? Sao bác sĩ Mộ cậu cũng dám đánh hả?”

“Tôi có đánh anh ta đâu!” Tiêu Diệp Lỗi hét to về phía An Tiểu Đóa.

“Hét nữa tôi bóp chết cậu!”

“Tiểu Đóa, cậu ta không có đánh anh.” Mộ Thừa vội vàng làm sáng tỏa sự thật. Trời ạ! Tình hình quá lộn xộn.

An Tiểu Đóa ngừng nói, lại chạy đến trước mặt Tô Nhiễm, nhẹ giọng trấn an cô: “Cậu không sao chứ?”

Tô Nhiễm lắc đầu, lẩm bẩm nói: “Ai nói cho mình biết chuyện già đang xảy ra vậy?”

Lệ Minh Vũ bị đánh? Anh mà cũng chịu bị đánh?

An Tiểu Đóa nuốt nước miếng, lại nhớn nhác mà chỉ Tiêu Diệp Lỗi: “Không phải do cậu em khó chìu của cậu sao? Mình thật nghi ngờ hắn bị người ta đánh đến mất trí! Phải lôi kéo ép cậu ta chụp CT, đến kết quả cũng không thèm đợi lấy đã muốn đi tìm cậu. Chúng tớ vừa tới thang máy đã thấy Bộ trưởng Lệ đi vào. Em trai cậu lồng lộn lên, không thèm chờ thang máy mà leo thẳng thang bộ. Bước chân cậu ta dài thế sao tớ có thể đuổi kịp? Hai mươi mốt tầng, tớ phải bò theo hắn đúng hai mươi mốt tầng, thiếu chút nữa mệt chết.”

Tiêu Diệp Lỗi đem toàn bộ sức lực còn lại đánh Lệ Minh Vũ, nhìn anh chằm chằm, lửa giận vẫn bốc cháy trong đáy mắt. Trên đường đưa Tô Nhiễm tới bệnh viện Tiêu Diệp Lỗi đã thấy rất rõ ràng trên cổ tay, trên ngực cô những vết bầm tím. Những tên lưu manh kia không có đủ thời gian hành hạ gây tổn thương lớn đến cô như vậy. Dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết tất cả là do Lệ Minh Vũ gây ra!

Lệ Minh Vũ thấy rõ người vừa đến liền cười nhạt, vươn tay lau vết máu bên khóe môi. Anh không lập tức đứng thẳng, một chân chống lên tường, khoan tay trước mặt, sau khi nhổ một ngụm máu nói: “Đàn ông trong phòng này đều thành du côn rồi.” Anh lại giương mắt nhìn một bên mặt của Tô Nhiễm, khóe môi nổi lên lạnh lẽo, “Tô Nhiễm, em thật lợi hại. Tất cả đàn ông đều vì em mà thành du côn cả.”

Tô Nhiễm bị ánh mắt của anh làm cho sợ hãi.

“Tôi thấy du côn chỉ có mình anh!” Đương nhiên Tiêu Diệp Lỗi vô cũng bực bội, tiến lên muốn đánh tiếp.

“Diệp Lỗ