i.
“Cậu vội vã đi thăm chị cậu?” An Tiểu Đóa nhận thấy vẻ lo âu trong mắt anh, bất đắc dĩ đảo mắt, “Yên tâm đi, chị cậu đang ở chỗ bác sĩ Mộ, đây là bệnh viện, bác sĩ Mộ từng là bác sĩ chữa bệnh chính cho Tiểu Nhiễm, cậu không cần lo đâu.” Nói đến đây, tâm trạng cô hơi trầm xuống.
Từ sau khi Mộ Thừa tiếp nhận điều tra, hằng ngày vẻ mặt anh đều hốt hoảng, thậm chí một lần thấy bệnh nhân nhập viện anh còn tưởng là Tiểu Nhiễm, tiến lên kéo người ta, dọa bệnh nhân suýt nữa đã đến khiếu nại phòng quản lý.
Cô biết trong lòng Mộ Thừa vẫn không quên được Tô Nhiễm.
Tiêu Diệp Lỗi nghe ba chữ “bác sĩ Mộ” liền nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng, “Tránh ra.”
“Tôi không tránh!” An Tiểu Đóa gàn bướng, có lên gạc băng vết thương của anh, anh đau đớn xuýt xoa, lập tức tránh sang bên, tức giận lườm cô…
“An Tiểu Đóa, cô như vậy mà xứng làm bác sĩ hả?”
“Ôi, anh hai cũng biết đau à? Em cứ tưởng anh là người máy biến hình Transformers cơ đấy.” An Tiểu Đóa cười xảo trá, đi tới kéo tay anh, “Nếu không như không phải thì ngoan ngoãn đi chụp CT não, nếu không tôi lại cóc cậu nữa đó!”
“Cô đe dọa tôi? Bác sĩ đe dọa bệnh nhân? Cô coi chừng tôi khiếu nại cô bây giờ.” Tiêu Diệp Lỗi tuy không tình nguyện, nhưng vẫn bị cô kéo ngay ra khỏi phòng cấp cứu.
“Cậu khiếu nại tôi, vậy để tôi tiếp thêm tinh thần cho cậu.” An Tiểu Đóa liều mạng kéo anh vào thang máy, “À phải rồi, thừa dịp thang máy đang trống, kể tôi nghe cậu làm anh hùng cứu mỹ nhân như thế nào đi.”
Vừa nghe tin Tô Nhiễm bị đánh cướp, cô sợ tim sắp văng ra ngoài, cũng may gặp Tiêu Diệp Lỗi đúng lúc, nếu không hậu quả khó lường.
Tiêu Diệp Lỗi đã sớm chứng kiến bản lĩnh lắm lời của An Tiểu Đóa, anh kêu rên một tiếng, cửa thang máy đóng lại…
***
Khoa ngoại thần kinh, phòng làm việc của bác sĩ trưởng khoa.
Bầu không khí trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có sự hiện diện của hai người Mộ Thừa và Tiêu Nhiễm.
Mộ Thừa cẩn thận sát trùng vết thương trong lòng bàn tay Tô Nhiễm, anh im lặng, Tô nhiễm cũng không nói lời nào. Hai người họ như cách nhau một bức tường xa lạ.
Vết thương sát trùng xong, Mộ Thừa nhìn Tô Nhiễm, gương mặt anh hốc hác, mắt vằn tơ máu, thần sắc anh mệt mỏi lộ rõ xót xa. Anh đau lòng nhìn vết thương của Tô nhiễm.
“Cảm ơn anh.” Tô Nhiễm không biết nói gì với anh, liếm môi, “Băng Nựu khỏe không anh?”
“Khỏe.”
“À.” Tô Nhiễm gật đầu, “Vậy…vợ trước của anh, cô ta…”
“Cô ta đang tranh giành quyền nuôi con với anh.”
“Hả?” Nghe vậy cố sửng sốt, “Khả năng thắng kiện của cô ta cao không?”
“Cao.”
Tô Nhiễm kinh ngạc nhìn khuôn mặt anh tiều tụy, không khỏi đau nhói, “Mộ Thừa, chắc chắn có cách đúng không?” Băng Nựu là toàn bộ của anh, một mai lỡ vợ anh thật sự dẫn Băng Nựu đi, vậy anh sẽ rất thống khổ.
Mộ Thừa cười tao nhã mà suy tư, ánh mắt anh dâng tràn sự dịu dàng nhìn cô, “Rốt cục cũng nghe em gọi tên anh.”
Tim cô chợt đau nhói.
“Ngày đó, anh tưởng em thực sự chấp nhận anh, thực sự cho anh cơ hội dẫn em đi.” Anh thâm tình ngắm nhìn cô.
“Mộ Thừa, em xin lỗi anh.” Tô Nhiễm cúi đầu, vô thực nắm chặt tay.
“Người nên xin lỗi là anh, anh không bảo vệ em tốt.” Mắt Mộ Thừa thấp thoáng thống khổ, dè dặt dắt tay cô, nhẹ nhàng nói: “Em hỏi Băng Nựu, rồi hỏi Quý Hâm Dao, tại sao em không hỏi anh mấy ngày qua ra sao?”
Lời anh nói quặn thắt trái tim Tô Nhiễm, thực ra không cần hỏi cô cũng biết anh ra sao, cô chưa bao giờ thấy anh tiều tụy như lúc này.
“Tiểu Nhiễm…” Mộ Thừa giơ tay vuốt ve đôi má cô, “Có ông trời làm chứng, mỗi giây mỗi phút anh đều nhớ em, anh giận bản thân không thể giành lại em từ cậu ta.”
“Mộ Thừa…”
“Nhưng mà anh không biết em còn yêu cậu ta hay không? Có phải em tình nguyện sống cùng cậu ta không?” Anh rủ rỉ, giọng nói đè nén đau khổ, “Anh chỉ muốn em vui vẻ. Nếu em nói anh có thể cho em hạnh phúc, vậy anh sẽ bất chấp tất cả giữ em lại; nếu em nói, cậu ta có thể cho em hạnh phúc, vậy…”
Mắt Tô Nhiễm ngân ngấn nước nhìn anh.
Mộ Thừa lặng thinh, lại cười tự giễu, “Anh xong rồi, Tô Nhiễm anh thật xong rồi, Anh thà tin rằng em bị cậu ta bức bách sống chung, cũng không muốn nghe em cự tuyệt anh.” Anh tới gần, không kìm được kéo cô, “Mấy hôm nay anh rất nhớ em, anh có thể cho em hạnh phúc không? Anh còn tư cách có em nữa không? Hôm nay trông thấy em, anh hiểu rõ, dù anh là cậu của cậu ta, dù cả thế giới này đều mắng anh, anh cũng không muốn từ bỏ em…”
“Mộ Thừa…” Tô Nhiễm buồn bã hít mùi hương thuần khiết trên người anh, cô không muốn thương tổn anh, một chút cũng không muốn. Nếu thời gian có thể quay trở lại, cô nhất định sẽ chọn Mộ Thừa, nhất định sẽ chọn anh. Nhưng bây giờ, cô và Mộ Thừa không chỉ đơn giản là giữa hai người, bây giờ đã liên quan Lệ Minh Vũ, liên quan An Tiểu Đóa, cũng liên quan Mộ Vạn Vân…
“Chúng ta không phải bạn tốt nhất sao?” Giọng nói cô nghẹn ngào. Biết anh bình an, cô rất yên lòng. Nhưng có một số người đã định trước không thể nắm tay nhau trọn đời.
“Anh biết, chưa hẳn người yêu nhưng quá xa bạn bè.” Mộ Thừa cười khổ, nhìn cô, “Tiểu Nhiễm, anh không quên được em, thực sự không quên được em.”
Tô Nhiễm nhìn anh chăm chú, khẽ lắc đầ
