tức giận, hai người tranh cãi ầm ĩ.
Tô Nhiễm từ sở cảnh sát đi ra, hít một hơi sâu, đeo kính che mắt sưng vù. Do không có bằng chứng xác thực chứng tỏ Hòa Vy giết người, nên cảnh sát cho phép nộp tiền bảo lãnh, nhưng giấy tờ tùy thân bị sở cảnh sát tạm giữ, đề phòng trường hợp Hòa Vy trốn khỏi thành phố.
Tô Ánh Vân đến sở cảnh sát nộp tiền bảo lãnh, dẫn Hòa Vy về. Khi Tô Nhiễm tới nơi có gặp thoáng qua.
Đinh Minh Khải trước nay đều hoài nghi Hòa Vy, thấy Tô Nhiễm tới cũng nêu rõ ý kiến bản thân. Tô Nhiễm đồng ý giúp Đinh Minh Khải phán đoán mùi hương trên thi thể Trần Trung. Tuy rằng trang thiết bị bên pháp chứng rất hiện đại nhưng với một số hương thơm cũng không thể nào đưa ra đáp án chuẩn xác. Tô Nhiễm cho rằng mùi nho đen có thể tỏa ra phía khác, không nhất định là nước hoa.
Mặt trời dần trôi về phía tây. Cô nhìn thoáng qua đồng hồ, nhớ tới lời dặn của Lệ Minh Vũ, lòng trĩu nặng.
Sắp sáu giờ rồi, dù cô hàng ngàn hàng vạn lần không muốn, cô cũng phải đến nơi hẹn đúng giờ, nếu không cô thật sự không biết anh sẽ còn gây ra chuyện gì. Cô đã nghĩ ra một đạo lý, mấy ngày nay thay vì đối nghịch, chi bằng cứ thuận theo anh. Dục vọng chinh phục của đàn ông cực kì mãnh liệt, cô càng phản kháng thì càng khiêu khích anh. Như vậy, chẳng phải cô tự làm tự chịu sao?
Cô cố chống đối anh, kết quả thua thiệt vẫn là cô. Nam nữ có khác biệt, cô cương quyết hơn cũng chỉ giống châu chấu đá xe. Nếu mục đích của anh chỉ là làm cô nhục nhã vô tận, vậy cô tự nguyện coi như người chết, mặc anh muốn làm gì thì làm. Không người đàn ông nào cảm thấy hứng thú với người chết thì phải.
Nghĩ như vậy, cô bước nhanh hơn băng qua một ngõ nhỏ bắt taxi. Ai dè vừa đến cuối ngõ, trước mặt cô đột nhiên lủi ra vài người đàn ông cao lớn, bộ dạng lưu manh đến gần cô. Cô muốn chạy trốn theo bản năng, nhưng bị vây quanh…
“Mấy anh muốn làm gì?” Tô Nhiễm dừng chân, cảnh giác quan sát vài người đàn ông trước mắt. Tuổi họ khoảng chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu, người nào cũng tỏ vẻ côn đồ, hiếu chiến, xăm hình đầy người.
Nhìn sơ qua liền biết ngay là bị lưu manh sống vất vưởng nơi đầu đường xó chợ.
Q.5 – Chương 15: Toàn Người Xa Lạ
Một trong số những người đàn ông tiến lên, nhổ tăm trong miệng ra, từng bước dồn Tô Nhiễm về phía cuối ngõ. Cô vừa thụt lùi, vừa trừng mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Nụ cười của đám người này vừa hung ác vừa bẩn thỉu bệnh hoạn.
Tên vừa nhổ tăm là tên cầm đầu, một tay dồn Tô Nhiễm lên vách tường ẩm ướt, nghiêng đầu nhìn chằm chằm cô, cười nham hiểm, “Cô em trong túi xách có bao nhiêu tiền?”
Tô Nhiễm nghe vậy nhẹ nhõm một chút. Đám người này chỉ cướp tiền không phải thứ khác thì đỡ rồi.
“Ví tiền của tôi trong giỏ xách, tôi đưa hết cho mấy anh.” Cô buộc bản thân bình tĩnh, gặp loại chuyện thế này nhất định phải bình tĩnh. Lúc này, khăng khăng giữ tiền là vô ích, quan trọng là bảo vệ bản thân.
Đám người đó nghe thế cười toa toét, tên cầm đầu nâng mặt cô lên, mặt hắn dí sát vào, ánh mắt hắn hứng thú quan sát cô: “Hay lắm cô em rất can đảm, gọi anh một tiếng anh Đông nào.”
Anh Đông?
Tô Nhiễm cảnh giác nhìn người đàn ông trẻ tuổi trước mặt, rồi đưa mắt về phía bốn người đàn ông cường tráng phía sau. Hắn chủ động nhắc đến tên bản thân, hơn nữa dáng dấp hắn cũng không phải mới lăn lộn ngày một ngày hai trên con đường này. Nói thật lòng, ngoại hình đám người này không phải xấu xí gớm guốc, trái lại còn vô cùng khôi ngô tuấn tú. Tên cầm đầu gần cô, trên người hắn còn phảng phất mùi kem cạo râu cao cấp. Chắc chắn gia cảnh đám người này không tệ, nhưng sao lại lang thang vất vưởng trên đường?
“Gọi, anh Đông kêu cô gọi mà không gọi? Muốn chết đúng không?” Bốn người còn lại hét lên.
“Dịu dàng chút mấy chú, đừng dọa em nó chứ.” Anh Đông cười, mắt lấp lánh cám dỗ, vuốt ve miệng cô, thấp giọng đe dọa: “Gọi.”
Tô Nhiễm buộc lòng làm theo: “Anh Đông.”
Hắn ngoáy lỗ tai, lên tiếng: “Ôi chu choa!” Hắn cười to, áp gần cô: “Cái miệng chúm chím này của em nghe thật ngọt ngào. Anh Đông kết em rồi, làm bồ của anh được không em? Đêm nay theo anh đi vui vẻ.
Ngôn từ thô tục thoát ra từ miệng hắn khiến cô ghê tởm, cô xoay đầu sang bên: “Không phải mấy anh cần tiền thôi sao?” Cô giở giỏ xách lê: “Tiền đều ở hết trong đây, mấy anh cầm đi, tôi sẽ không báo cảnh sát.”
“Lúc đầu bọn anh chỉ muốn cướp tiền, nhưng bây giờ…” Anh Đông cười đểu, mấy tên phía sau cũng hùa theo chọc ghẹo.
Cô không ngây thơ, nên cô hiểu đám người này muốn gì.
Dưới tình thế cấp bách, cô buột miệng nói: “Tôi và chồng tôi vừa ra khỏi sở cảnh sát. Anh ấy không thấy tôi sẽ tìm kiếm xung quanh, mấy anh thả tôi ra đi, không thôi anh ấy sẽ báo cảnh sát.”
“Ây da, anh sợ em quá ơi. Cảnh sát tới kia kìa, chạy mau, chạy mau…”
Anh Đông ra vẻ hoảng sợ, giả vờ xong sắc mặt hắn bỗng thay đổi, đẩy cô ngã xuống đất: “Được anh mày thích là vinh hạnh của cô em, dám từ chối cơ đấy? Đã vậy cô em cứ chơi cùng bọn anh, cô em sẽ được bọn anh làm ‘thỏa mãn’.”
Đá dưới mặt đất cứa rách tay Tô Nhiễm, ngẩng đầu nhìn mấy người đàn ông trước mặt, cô chống người lui về sau, nhưng lại b
