cô lúng túng húng hắng giọng, bối rối nói, “Chúng ta… Chúng ta không có tư cách, cũng không cần thiết nhớ số điện thoại đối phương.”
Q.5 – Chương 9: Tiếp Thu Dạy Dỗ
Yên lặng như cõi chết.
Yên lặng đến mức tiếng kim rớt trên sàn cũng có thể nghe.
Yên lặng đến…
Tô Nhiễm nghe tiếng kim đồng hồ tích tắc tích tắc, mỗi nhịp qua đi tim cô lại dội lên một lần. Tuy nói ra được lời vừa rồi cô cảm thấy rất sảng khoái, nhưng ngay khoảnh khắc thốt ra cô liền hối hận. Đàn ông bao giờ cũng kiêu ngạo và mang nặng tâm lý chiếm hữu, nhất là dạng người như Lệ Minh Vũ, lời nói của cô chẳng khác gì gây hấn với anh.
Cô cúi đầu, bởi vì ngẩng đầu cũng không thấy rõ vẻ mặt anh lúc này, cô chỉ biết dựa vào lỗ tai để phân biệt, cơ thể cô thoáng cứng ngắc, sẵn sàng phòng bị.
Như một thế kỷ trôi qua…
“Không có tư cách?” Người đàn ông ngồi ở sofa đối diện rốt cục cũng mở miệng, giọng nói trầm thấp đầy lạnh lùng, nhấn mạnh, “Em cho rằng quan hệ như thế nào mới coi là cần thiết, có tư cách, hmm?”
Âm thanh này tiến vào tai Tô Nhiễm tựa như tảng băng đọng vào màng tai, có chút hời hợt, có chút nguội lạnh, nhưng hình như… không có tức giận.
Có điểm không thích hợp.
Cô gượng gạo vén tóc sang bên, liếm môi, hắng giọng, nén sợ cất tiếng, “Ít ra không phải quan hệ bây giờ của chúng ta.” Bây giờ coi là gì chứ? Nói thẳng ra cô không hơn vật nuôi bị trói buộc, hoặc… sưởi ấm giường.
Nghe cô nói vậy, Lệ Minh Vũ sa sầm, đôi mắt vốn đầy lo âu hóa thành sương mù dày đặc, khiến không ai có thể đọc hiểu nội tâm của anh. Thân hình cường tráng đang dựa vào sofa cứng đờ người. Suốt từ nãy đến giờ, anh luôn quan sát người phụ nữ không biết sống chết ngồi đối diện. Hay lắm, cái cô học được bốn năm sau lại chính là to gan, không biết trời cao đất dày.
Đôi mắt anh sắc bén dõi theo động tác của cô. Cô sững sờ, tay và chân cô đều hướng ra ngoài sofa, điển hình của dấu hiệu chuẩn bị chạy trốn. Anh chắc chắn chỉ cần anh hơi nhích lên trước một chút, nhất định cô sẽ sợ hãi tháo chạy một cách nhanh chóng giống thỏ con. Thấy bộ dáng cô lúc này, anh bỗng nhớ tới tên đã giăng sẵn trên cung.
“Được lắm, học được cả cách tranh luận nữa cơ đấy?” Lệ Minh Vũ giận quá hóa cười, môi anh khẽ nhếch, bắt chéo chân, “Trước khi tôi chưa cho em rời đi, em đừng quên thân phận của bản thân, em vẫn còn là vợ của Lệ Minh Vũ này.” Nói xong câu đó, mắt anh hiện lên ý cười sâu xa, “Mối quan hệ này theo em đã đủ hay chưa?”
Tô Nhiễm ngậm miệng, không nói chuyện. Lúc này nói ít vẫn tốt hơn.
Lệ Minh Vũ không hài lòng với cách trầm mặc chống trả của cô, thản nhiên hỏi, “Bà Lệ, tôi nói bà Lệ nghe rõ không?”
Câu xưng hô chính thức này thật quá mà! Nhất là được nói ra từ miệng anh.
Tô Nhiễm bất đắc dĩ thở dài, gật đầu, “Nghe rõ rồi.” Chạm mặt anh mỗi ngày thật sự rất dằn vặt. Tay cô thầm đếm tính toán số ngày, may quá, chỉ còn chưa đầy một tuần nữa thôi.
Lệ Minh Vũ hài lòng với thái độ của cô, nhếch miệng, “Phải rồi, kế tiếp chúng ta có nên thảo luận một chút dùng cách gì giúp em ghi nhớ số điện thoại của tôi không?”
“Ơ?” Cuối cùng, Tô Nhiễm cũng ngẩng đầu như anh mong muốn, cô ngạc nhiên nhìn anh. Anh vẫn chưa chịu thôi sao? “Nhớ một dãy số có gì khó chứ? Còn cần đến thảo luận?” Ông trời ơi, tha cô đi mà. Thay vì số điện thoại của anh, cô càng quan tâm hơn mùi nho đen phát hiện được trên thi thể Trần Trung.
Lệ Minh Vũ chìa tay, “Nhớ một dãy số không khó, nhưng đối với bà Lệ hình như rất khó.”
Tô Nhiễm ngậm miệng, quả thực cô không nhạy bén với các con số. Lúc trước cô phải mất hơn nửa ngày mới nhớ số điện thoại của bản thân.
Thấy cô im lặng, Lệ Minh Vũ đứng dậy, bước qua chỗ cô ngồi, nụ cười trên môi anh dần biến mất.
“Anh, anh muốn làm gì?” Tô Nhiễm sực bừng tỉnh, muốn trốn tránh nhưng phát hiện anh đã đứng chắn trước mặt, cô mau chóng lui về sau.
“Con người cần được dạy dỗ mới nhớ lâu. Tôi chợt nghĩ ra một cách giúp em ghi nhớ cả đời.” Giọng Lệ Minh Vũ lộ rõ nguy hiểm.
Khoảng cách gần gũi thế này, Tô Nhiễm thấy rõ đáy mắt anh tối tăm mờ mịt như biển cả bao la vô tận. Phía trước đã bít đường, vậy cô chỉ có thể…
Không hề nghĩ ngợi, cô đột nhiên xoay người, trèo ra sau sofa, một chân vừa chạm đất. Ai dè…
Anh nắm chặt lưng quần, tựa như đang túm một con gà. Cô bối rối vắt ngang qua sofa, trái phải đều không thể xuống, chỉ biết dốc sức giãy dụa.
“Tô Nhiễm, em càng lúc càng lắm chiêu? Độc giả của em mà thấy được cảnh này chắc chắn sẽ rất thú vị.” Lệ Minh Vũ không buông tay, đứng yên cong môi cười, nhìn cô không ngừng giãy dụa, anh lại bổ sung thêm một câu uy hiếp đầy hiệu quả…
“Giãy thử xem? Tôi không ngại cởi quần jean em ngay tại phòng khách đâu!”
Tô Nhiễm ngừng vùng vẫy, quay đầu, giận dữ lườm anh, “Lệ Minh Vũ, anh là đồ lưu manh!”
“Lưu manh hơn vẫn còn ở phía sau!” Lệ Minh Vũ bực bội quát. Lúc này mà cô vẫn không quên mắng anh. Rõ là ngon mà! Vừa dứt lời, tay anh lại tăng lực, cô hét to một tiếng, cả người cô được khiên như bao tải, gác lên vai anh.
“A…” Tô Nhiễm khó thở, đánh thùm thụp lưng anh, thế nhưng lưng anh rắn chắc như núi n