Ring ring
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215210

Bình chọn: 8.5.00/10/1521 lượt.

sàn nhà đầy rác, “Phòng ở còn chưa quét dọn, lấy gì đòi quét gom thiên hạ? Theo tôi biết, trợ lý của tôi hình như không có thói xấu này.”

“Anh đừng lôi thôi nhiều lời, tôi phải làm thế nào mới được vào Hòa Thị?” Tiêu Diệp Lỗi giải thích.

“Phỏng vấn, dù cậu là em trai Tô Nhiễm, thì trình tự vẫn vậy,” Lệ Minh Vũ nhàn nhạt trả lời.

Tiêu Diệp Lỗi tiếp thu khiêu chiến, “Được.”

Lệ Minh Vũ lúc này mới bước vào dừng chân trước Tô Nhiễm.

Đầu Tô Nhiễm ngẩng cao đến sắp đứt ra rồi.

“Theo tôi về được chưa?” Anh nhìn cô từ trên cao xuống, gằn từng chữ, giọng anh lạnh buốt.

Tô Nhiễm nhìn anh rất lâu, buộc lòng gật đầu.

***

Khi chuẩn bị rời đi, Tiêu Quốc Hào kéo Tô Nhiễm sang một bên, thấp giọng hỏi: “Diệp Lỗi đến Hòa Thị làm việc không sao chứ con?”

Ông và Tô Ánh Vân đều không ngờ Lệ Minh Vũ sẽ bất ngờ đến đây, lại vô tình nghe cuộc nói chuyện ban nãy, ông thấy là lạ.

Tô Nhiễm xoay đầu nhìn lướt qua Lệ Minh Vũ đứng ở đằng xa, hình như đang dập đầu thuốc lá, cô lại nhìn Tiêu Quốc Hào, nhẹ giọng an ủi, “Không có việc gì đâu ạ. Chú Tiêu đừng lo lắng.”

“Tiêu Nhiễm, lần này… gây nhiều phiền phức cho con rồi.” Con trai ông xảy ra chuyện như vậy, người làm ba đương nhiên thấy hổ thẹn. Diệp Lỗi là niềm tự hào của ông, nhưng không ngờ có ngày phải nhờ cậy Tô Nhiễm.

“Chú Tiêu, sao lại phiền phức hay không phiền phức ạ. Chúng ta đều là người một nhà, Diệp Lỗi là con trai chú, con cũng là con gái chú, không phải sao?” Giọng Tô Nhiễm rất dịu dàng. Trước nay cô đều không muốn thừa nhận điều này, nhưng hành vi và lời nói của ông từ lần trước ở bênh viện, khiến cô ý thức rõ ràng, đôi khi người quan tâm thực sự chưa hẳn là người nói nhiều nhất. Tiêu Quốc Hào chính là như vậy, ông không phải kiểu đàn ông giỏi biểu đạt, ông thích giấu mọi thứ trong lòng. Quả thực ông là một người đàn ông rất tốt.

Tiêu Quốc Hào không ngờ Tô Nhiễm sẽ nói như vậy, mắt ông dâng tràn xúc động, nhưng mau chóng giấu đi, gật đầu liên tục, “Được, được, phải, phải rồi.” Một người đàn ông chất phát chỉ biết biểu đạt như thế này.

Tô Ánh Vân và Tiêu Quốc Hào tiễn họ rất xa, gần đến nơi đậu xe, Tô Ánh Vân bỗng gọi Tô Nhiễm…

“Tiêu Nhiễm…” Bà đi lên trước, nhìn Lệ Minh Vũ một cái, rồi nhìn Tô Nhiễm, “Mẹ có việc muốn nói với cậu ta, hai người ra trước đi.”

Tô Nhiễm biết nỗi lo của mẹ, dọc đường cô luôn muốn nói nhưng lại thôi.

“Em lên xe trước chờ anh.” Lệ Minh Vũ quay đầu nhìn cô, bình thản nói.

Tô Nhiễm gật đầu, nhìn mẹ rồi lên xe.

“Qua kia nói chuyện.” Tô Ánh Vân nói, dẫn đường đi trước.

Lệ Minh Vũ theo sau, cách xa vị trí đậu xe, hai người mới dừng chân.

Ánh nắng dịu dàng chiếu sáng gương mặt Tô Ánh Vân, đôi mắt bà trầm tĩnh, bình lặng như một người đã trải qua bao sóng gió cuộc đời, “Tôi nói thẳng, rốt cuộc cậu muốn thế nào? Không phải cậu đã kết hôn với Tiểu Vy ư? Vì sao muốn sống chung với Tiểu Nhiễm?”

Ánh mắt Lệ Minh Vũ đồng dạng trầm tĩnh, “Cô Tô, cô định nói những chuyện này với cháu?”

Một câu cô Tô thể hiện sự xa lạ, Tô Ánh Vân hiển nhiên nghe thấy khó chịu, “Nếu cậu đã kết hôn với Tiểu Vy, theo lý nên gọi một tiếng mẹ vợ.”

Lệ Minh Vũ cười nhàn nhạt, đáy mắt bất giác u ám, “Việc của Hòa Vy không liên quan đến cháu.” “Cậu có ý gì?” Tô Ánh Vân nghe ra ngụ ý của anh, “Tiểu Vy không liên quan, vậy Tiểu Nhiễm thì sao? Cậu muốn nói với tôi, việc đã qua của Tiểu Nhiễm liên quan đến cậu?”

Lệ Minh Vũ không trả lời, hờ hững, “Cô còn việc gì khác không?”

Tô Ánh Vân sửng sốt, bà có thể cảm nhận rõ thái độ lạnh nhạt và không phối hợp của anh, cau mày, “Còn một việc.”

“Mời cô nói.” Anh lễ phép nhưng vô cùng xa cách đáp trả.

“Tránh xa Tiểu Nhiễm, trả lại cuộc sống bình yên cho Tiểu Nhiễm, giống bốn năm trước Tiểu Nhiễm lựa chọn từ bỏ cậu.” Tô Nhiễm là đứa con bà đứt ruột sinh ra, thần sắc con bà lo âu sao bà không phát hiện được Tiểu Nhiễm không tự giác nhắc đến chuyện bản thân, nên bà không biết tại sao Lệ Minh Vũ lại xuất hiện lần nữa trong cuộc đời Tiểu Nhiễm, nhưng dự cảm không lành mãi quẩn quanh trong lòng bà.

Tiểu Nhiễm, bà hiểu đứa con này, một khi đã từ bỏ, tuyệt đối sẽ không chạm vào lần thứ hai, khả năng muốn Tiểu Nhiễm chủ động lại gần Lệ Minh Vũ không cao.

Lệ Minh Vũ không giận chỉ cười, nhưng nụ cười lạnh giá khiếp sợ, “Không có khả năng.”

Q.5 – Chương 8: Rất Dũng Cảm

Tô Ánh Vân thảng thốt, “Cậu nói gì?”

Lệ Minh Vũ nhìn bà, lạnh lùng nơi đáy mắt dần rút đi, cười nói:

Tiểu Nhiễm, cháu sẽ chăm sóc tốt cô ấy, cháu không thể để cô ấy rời đi lần nữa.”

“Cậu…”

“Cũng đã trễ, cháu còn có việc, xin phép cô đi trước.” Lệ Minh Vũ hết sức lế phép, nói xong anh liền xoay người bỏ đi.

Tô Ánh Vân dõi theo bóng lưng anh càng đi càng xa, cảm thấy lạnh rùng mình. Rốt cuộc bà từng gặp anh trước đây hay chưa?

Bên này, Lệ Minh Vũ đi về phía xe đang đậu, nụ cười trên môi lặng lẽ biến mất, ý lạnh lan tràn đáy mắt…

***

Về Bán Sơn, vừa vào cửa, Tô Nhiễm liền muốn lên lầu…

“Đứng lại.” Giọng đàn ông quát lạnh như mệnh lệnh đến từ phía sau.

Tô Nhiễm khựng người, đứng yên tại chỗ, bàn chân đạp lên bậc thang chầm chậm thả xuống.

Lệ Minh Vũ ng