XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214145

Bình chọn: 7.5.00/10/1414 lượt.

o như vậy không?” Anh dựa người vào sofa, lạnh nhạt cất giọng. Tô Nhiễm nghe rõ ràng lời anh nói.

Kỳ thực, nhìn thấy anh ở sân bay, cô đã biết chuyện này dính dáng đến anh. Khi anh đến trước mặt cô, trầm tĩnh kêu cô theo anh về nhà, cô chỉ biết anh đang uy hiếp cô, lấy nguời và việc uy hiếp cô. Một bên là người bạn nam thân thiết suốt bốn năm qua của cô, một bên là chị em kết nghĩa mang lại hơi ấm cho cô nơi đất khách quê nguời. Nếu muốn cô không quan tâm đến họ, làm sao cô có thể sống thanh thản?

Vì lẽ đó, mãi lâu sau cô cười nhạt, “Chắc hẳn nếu tôi không đồng ý điều kiện của anh, thì người thân tiếp theo bên cạnh tôi cũng mắc phải tai ương? Người anh nhắm tiếp theo là ai?”

“Tô Nhiễm, em nghĩ sai một chuyện rồi. Mấy lời này tôi từng nói trước đây với em. Tôi chẳng hứng thú với người thân bên cạnh em, từ đầu đến cuối tôi chỉ nhằm vào một mình em mà thôi. Đương nhiên, muốn một người ngoan ngoan nghe lời, thì việc hy sinh những người xung quanh là điều không thể tránh khỏi. Nhưng hy sinh ít hay nhiều thì còn phụ thuộc vào việc em có chịu phối hợp hay không”. Ngón cái Lệ Minh Vũ khẽ vuốt cằm, thờ ơ nói rồi bồi thêm một câu, “Ah, phải rồi, Tiểu Đóa cũng rất dễ thuơng. Tôi biết, Tiểu Đóa là bạn thân nhất của em, phải không?”

“Anh không được phép làm hại Tiểu Đóa.” Tô Nhiễm nóng nảy. Ngoại trừ ba mẹ, An Tiểu Đóa là người quan trọng nhất với cô. Nếu vì cô mà An Tiểu Đóa bị thương tổn, ngay cả cái chết cô cũng nghĩ đến.

Lệ Minh Vũ quả nhiên tàn nhẫn có đủ. Cô biết rõ chiêu này của anh quá thâm độc, quá độc ác, khiến cô mất hết năng lực phản kháng. Con nguời này một khi đã muốn gây phiền phức cho Tiểu Đóa, chắc chắn sẽ tìm đủ mọi cách hãm hại?

Văn kiện rớt xuống thảm trải sàn, Tô Nhiễm bàng hoàng. Một lúc sau, cô khom người nhặt lên, tay cô run run lật từng trang. Văn kiện này cô đã thấy bốn năm trước, suốt cả đời cô vĩnh viễn cũng không quên đưọc mỗi chữ mỗi câu trong đây. Vì mỗi một điều khoản đều là sỉ nhục với cuộc hôn nhân đã qua đó của cô, làm sao có thể xem sót?

“Lúc trước vì bảo đảm quyền lợi cho em nên ba em đã bổ sung điều khoản phụ. Mặt trên có viết giới hạn thời gian. Thực ra thì dựa theo quy đinh về thời sian mà ba em để thêm vào đúng lễ Giáng sinh bốn năm trước, hợp đồng vẫn còn chín ngày. Nói cách khác, chúng ta đã làm trái nội dung định truớc, đã ly hôn sớm chín ngày. Nhưng may mắn chỉ có một mình em ký tên, nếu không ngay cả tôi cũng coi là làm trái với điều ước.” Lệ Minh Vũ dựa người vào sofa, vô cùng bình tĩnh giải thích.

Tô Nhiễm kinh hoàng, lúc này mới nhìn đến điều khoản phụ mà anh nhắc đến. Nó là một nhóm chữ nhỏ nằm góc dưới trang cuối cùng của văn kiện. Lúc trước, cô chỉ biết xem đến phần kết, ngoài đau khổ cô chẳng kịp xem thêm điều khoản bổ sung. Không, tại sao có thể như vậy?

“Cái này giống như hợp đồng thương mại, chưa đạt đến kỳ hạn hợp đồng hoặc chưa hoàn thành nghĩa vụ cần phải thục hiện, dù thời gian có lâu hơn thì nó vẫn còn hiệu lực. Tô Nhiễm, bây giờ em vẫn là vợ của tôi. Dù chỉ chín ngày, em cũng phải thực hiện hết nghĩa vụ của một nguời vợ. Khó chấp nhận cũng phải chấp nhận. Tôi là chổng của em, cần hay không cần em là do tôi quyết định. Em chưa ly hôn thì đã sống tùy tiện cùng người đàn ông khác, em cho rằng tôi sẽ xem như không có chuyện gì xảy ra?” Ánh mắt và giọng điệu của Lệ Minh Vũ vô cùng lạnh lùng.

Tô Nhiễm không còn hơi sức nghe anh đang nói gì, cô chỉ nhìn trân trân vào văn kiện trong tay. Cô khó tin nhìn những hàng chữ trên đó hết lần này đến lần khác, nhất là điều khoản phụ. Lệ Minh Vũ nói xong, hổi lâu sau cô mới ngẩng đẩu, giơ văn kiện lên, lạnh lùng nhìn anh: “Cái này không phải phần văn kiện mà chúng ta đã ký bốn năm truóc.”

Cô nhớ rết rõ, bốn năm trước khi cô ký tên, anh cũng ký tên. Nhưng trên văn kiện này lại không có chữ ký của anh. Cái này không đúng.

Lệ Minh Vũ dường như biết truóc cô sẽ nói như vậy, anh bắt chéo chân, nhếch mày rổi bình thản cất tiếng, “Ký kết hợp đồng mà, đương nhiên phải có bản chính và bản phụ rồi. Tô Nhiễm, chẳng lẽ ngay cả điều căn bản này, em cũng không biết ư?”

“Anh…” Tô Nhiễm bỗng dưng hiểu rõ mọi thứ. Bốn năm truóc, cái mà họ ký tên vốn chỉ là bản chính hoặc bản phụ của một phần hợp đồng. Tất cả là do cô, do cô đau lòng, nên đã quên đạo lý hợp đồng thì không thể chỉ có một bản. Chắc chắn bản được ký tên đó đã bị anh hủy bỏ. Phần hợp đồng này thình lình xuất hiện chữ ký của cô, nhưng chỉ thiếu duy nhất chữ ký của Lệ Minh Vũ. Rõ ràng đây là mưu mô của anh. Tô Nhiễm nhìn người đàn ông trước mắt mình như nhìn người dưng xa lạ, à không, đối với cô, Lệ Minh Vũ chưa bao giờ thân quen. Cô căm hận nhìn anh. “Văn kiện này do anh ngụy tạo. Tôi có thể coi như vô hiệu.”

“Ngụy tạo?” Lệ Minh Vũ như nghe được chuyện hài buồn cười nhất trên đời, khóe miệng nhếch lên, nhưng đáy mắt trước sau đều lạnh lùng, “Ai có thể chứng minh? Chỉ dựa vào một câu nói của em ư?”

Tô Nhiễm bối rối. Đúng vậy, ai có thể chứng minh cái này do anh ngụy tạo? Ba cô và Lệ Minh Vũ đều là nhân vật có máu mặt. Chắc chắn bốn năm trước khi ký kết hợp đồng hôn nh