Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3213674

Bình chọn: 9.00/10/1367 lượt.

trước mặt cô, thân hình anh cao lớn sừng sững như núi dưới ánh mặt trời. Từ trên cao nhìn cô, anh không mặc quần áo, mỗi một cơ bắp săn chắc đều lộ ra ngoài. Tô Nhiễm không dám nhìn anh, cụp mắt, hàng mi dài giấu đi buồn đau nơi đáy mắt.

Lệ Minh Vũ ngồi xuống giường, dường như cũng không có ý định ẵm cô lên, anh nâng mặt cô, vừa lúc tầm mắt cô rơi vào giữa hai chân anh. Nơi đáng sợ dằn vặt cô suốt cả đêm có vẻ như lại thức tỉnh dưới ánh nhìn lom lom của cô. Tô Nhiễm kinh hãi, muốn quay mặt sang chỗ khác lại bị anh giữ càng chặt, đành nhắm hai mắt.

“Không được nhắm mắt.” Lệ Minh Vũ quát lạnh, “Tối qua dạy dỗ vẫn chưa đủ ư?”

Tô Nhiễm buộc lòng mở mắt, vì cô biết người đàn ông này đáng sợ đến mức nào.

Thấy cô nghe lời, anh chầm chậm cong môi cười, thờ ơ nhưng lộ ra nguy hiểm, ngón tay thô ráp chà xát cánh môi khô khốc của cô, rồi như nuối tiếc, lắc đầu, “Cô bé đói khát.” Nói xong, anh liền cúi người, hôn môi cô.

Đầu Tô Nhiễm luôn ngửa cao, môi cô tràn ngập hơi thở thuộc về anh, cô không cách nào cựa quậy. Phút chốc, cô thấy môi mình đau nhói, nụ hôn của anh trở thành gặm cắn, thậm chí không chút nào thương tiếc, anh điên cuồng cắn mút môi cô.

“Không. Đau quá.” Cô chống tay lên ngực anh, đau đớn rươm rướm nước mắt.

Lệ Minh Vũ thỏa mãn buông ra, nhưng lại nắm chặt cằm cô, lạnh nhạt cất giọng, “Lần đầu của em cho ai, Mộ Thừa?” Có trời biết, tối qua khi anh nghĩ tới điều đó, lồng ngực anh giận đến phát điên. Bốn năm trước và bốn năm sau đều đan vào cùng một nơi, nếu không phải vì không có trở ngại, anh thật sự sẽ tin cô là lần đầu, cô mệt lả người cầu xin, dáng vẻ cô kêu đau, nước mắt của cô, mọi thứ đều giống bốn năm trước, chỉ một chút nữa thì anh đã tin.

Nhưng vừa nghĩ cô cũng có thể như vậy dưới thân Mộ Thừa, anh chỉ còn biết tàn phá, tàn phá liều lĩnh và chiếm hữu!

Câu nói của anh cảnh tỉnh cô, rốt cuộc cô cũng hiểu ý tứ trong lời nói của anh tối qua, ngây ngẩn nhìn anh rất lâu. Hóa ra, anh hiểu lầm cô và Mộ Thừa.

“Bắt đầu từ hôm nay, em quên anh ta cho tôi.” Lệ Minh Vũ thấy cô không trả lời, lòng anh càng thêm khẳng định, tức giận lưu đầy trong mắt, phẫn nộ tuyên bố: “Tôi không quan tâm trước đây em có bao nhiêu người đàn ông, cũng không quan tâm em yêu anh ta đến mức nào, kể từ tối hôm qua em chỉ thuộc về một mình tôi. Từ giờ trở đi, em chỉ được biết một người đàn ông là tôi, bất cứ người đàn ông nào cũng không được phép dòm ngó em. Nếu tôi biết em và anh ta còn dây dưa mập mờ, đừng trách tôi không khách sáo.”

Tô Nhiễm kiên cường nén nước mắt, cằm cô đau đớn từng cơn. Nhớ đến tất cả mọi chuyện xảy ra bốn năm trước, giọng cô khàn khàn mà bất lực vang lên, “Lệ Minh Vũ, anh là cầm thú.”

Anh lấy tư cách gì yêu cầu cô như vậy? Bốn năm trước là anh ruồng bỏ cô, bốn năm sau anh dựa vào cái gì mà làm như vậy? Không nói đến chuyện Mộ Thừa đối xử quân tử như thế nào với cô bốn năm qua, dù cho cô và Mộ Thừa có quan hệ thật sự thì liên quan gì đến anh? Lúc đó, nếu không phải vì anh tuyệt tình, cô sẽ mất đi thuần khiết ư? Thậm chí, con của cô cũng vì anh tuyệt tình mà không còn. Tất cả mọi thứ này, cô chỉ muốn lãng quên, nhưng vì sao anh không buông tha cô?

Cô nói khiến sắc mặt Lệ Minh Vũ càng thêm u ám, lửa giận nóng cháy trong mắt anh càng thêm rừng rực. Vì người đàn ông đó mà cô miễn cưỡng không muốn như vậy.

“Cầm thú? Em yên tâm, từ nay về sau, tôi sẽ làm em cảm nhận đầy đủ cái được gọi là cầm thú.” Vẻ mặt anh trầm tĩnh như mọi khi, thấy mắt cô hoảng loạn, nhếch miệng cười nhạt, “Tôi vẫn chưa muốn mới nhiêu đó mà đã giày vò chết em. Hôm nay, ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi về. Buổi tối, tôi sẽ từ từ dạy bảo em.”

Cô không rõ anh nói gì, chỉ cảm thấy màu sắc của ánh mắt anh đáng sợ, giọng điệu anh trầm thấp mềm mại, nhưng lại khiến cô bất an.

Lệ Minh Vũ nói hết, đi vào phòng tắm. Đánh răng rửa mặt xong xuôi, cũng không ngoảnh đầu lại liền rời khỏi.

Trong căn biệt thự to rộng chỉ còn một mình Tô Nhiễm, cô vẫn ngồi dưới đất, bất động như búp bê thủy tinh.

Không biết trôi qua bao lâu, cô mới động đậy, nén nhịn đau đớn đứng dậy, vịn tay lên tường rồi bước từng bước vào phòng tắm.

————Hoa lệ phân cách tuyến———

Buổi chiều yên ắng cực kỳ, Tô Nhiễm ngồi bó gối cạnh cửa sổ, ngắm nhìn dòng người và xe cộ ngược xuôi như nước chảy bên ngoài.

Không ngờ cô lại trốn thoát. Có lẽ Lệ Minh Vũ cho rằng cô không thể bỏ đi nên không khóa cửa. Rời khỏi biệt thự, cô liền đi nhờ xe về đến căn phòng mà cô đã mướn. Trong phòng trống không, còn chưa kịp lắp đặt thiết bị, nên cô ngồi bệt dưới sàn nhà suốt mấy tiếng qua.

Áo sơmi khó có thể giấu đi vết thâm tím mà anh lưu lại. Cô khóc to rất lâu trong phòng tắm, lần này cô khóc bi thương hơn cả bốn năm trước. Nước mắt cô hòa lẫn vào bọt nước dưới vòi sen, cô tẩy rửa cơ thể mình một lần rồi lại một lần, nhưng làm như thế nào cũng không tẩy sạch nhục nhã mà tối qua anh gây ra cho cô.

Cô đau đến chết lặng. Cũng như bây giờ, hai mắt cô khô cạn, khóc không ra nước mắt, khắp người cô căng cứng đau buốt, chỉ cần khẽ động đậy, cơ thể và trái tim cô thống khổ như ph


Snack's 1967