Disneyland 1972 Love the old s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214063

Bình chọn: 8.00/10/1406 lượt.

ô một cái, môi anh đột nhiên cong lên, anh lại nghiêng người hôn cô, rồi cất giọng bên tai cô, “Cảm giác nghe em lẩm bẩm bên tai tôi tiếng anh rể cũng không tồi.” Nói xong…

Cùng lúc, Lệ Minh Vũ cũng cứng đờ người.

Sấm chớp ngoài cửa sổ bất ngờ quét qua màn đêm, chiếu sáng bóng dáng của một đôi nam nữ trên giường. Tô Nhiễm đau đớn, nức nở cong người như tôm, còn vẻ mặt anh lại tái nhợt, ánh mắt tóe ra lạnh lùng hơn bao giờ hết nhìn chằm chằm vào người phụ nữ dưới thân…

Q.4 – Chương 14: Búp Bê Rách Nát

Hai người căng thẳng có đến vài giây, Tô Nhiễm thấy anh bất động, cô vô thức thở dài một hơi, đau đớn dữ dội khiến cô chịu đựng không nổi. Cô không biết tiếp theo anh sẽ tổn thương cô như thế nào. Cơ thể cô đau buốt, mồ hôi ướt đẫm tóc, cô thở hổn hển, hơi hé mắt nhìn người đàn ông nằm trên.

Không thấy thì thôi, chứ vừa nhìn cô thực sự bị vẻ mặt anh dọa sợ. Lệ Minh Vũ nhìn chằm chằm cô, ánh mắt anh đen thẳm nóng rực đầy dọa người, toát lên lạnh lùng hơn trước đó. Lúc này, cô có cảm giác như cơn mưa lạnh giá ngoài cửa sổ đang ào ạt tạt vào người cô, khác biệt hoàn toàn với động tác và nỉ non dịu dàng vừa rồi, khiến cô căng thẳng nghẹt thở, muốn vùng vẫy lại nghe giọng anh khàn đục ra lệnh, “Đừng động đậy.”

Vẻ mặt anh dọa Tô Nhiễm ngây người, cô nghe răng mình run cầm cập, không biết do đau đớn hay do…vẻ mặt đột nhiên chuyển lạnh của anh.

Nhưng cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu xa hơn, Lệ Minh Vũ lại nhấn người xuống, hơi thở gấp gáp như dã thú phả lên da thịt cô, nghiến răng nghiến lợi lên tiếng: “Tô Nhiễm, qua đêm nay, em đừng mơ tôi sẽ buông em ra lần nữa.”

Một câu nói khiến lòng dạ Tô Nhiễm vỡ tan.

Cô chưa bao giờ biết hóa ra chuyện nam nữ lại đáng sợ như thế này, đáng sợ đến nỗi con người đánh mất cả lý trí, mà bản thân cô cũng chỉ biết vô lực mềm nhũn dưới thân anh. Rốt cục, cô cũng cảm nhận được cái gì là bị chinh phục thật sự, cô chỉ có thể tùy ý anh muốn làm gì thì làm, hoàn toàn mất hết năng lực phản kháng.

Tô Nhiễm nhắm mắt, dần chìm sâu vào tình cảnh đáng sợ, hành vi điên cuồng này.

“Mở mắt ra, nhìn tôi, nhìn rõ tôi là ai.” Giọng anh khàn đục bỗng ra lệnh, ngữ điệu trầm thấp nhuốm đầy dục vọng đến dọa người, buộc cô phải nghe theo.

Thấy cô mở mắt, đồng tử thấm dục vọng nồng đậm của Lệ Minh Vũ mới nổi lên thỏa mãn. Cơ thể anh vì hoạt động kịch liệt mà ướt sũng mồ hôi, từng hạt đọng trên cơ bắp săn chắc trơn nhẵn, phác họa mỗi một đường cong nam tính đầy sức hút. Nhìn khuôn mặt ửng hồng, mềm mại như nước của cô, ánh mắt anh càng thêm tối thẳm. Anh hơi rút người ra, làm cô rên nhẹ một tiếng, rồi anh lật người cô lại, nâng eo cô cao hơn. Anh ngắm nhìn tấm lưng sáng bóng với làn da trắng nõn ửng hồng rực rỡ của cô sau cơn kích tình càng thêm mê người.

Lệ Minh Vũ chầm chậm vuốt ve từ gáy đến mông cô, động tác của anh hệt như đang sờ vào một món đồ gốm hoàn mỹ nhất. Khuôn mặt Tô Nhiễm mệt mỏi úp xuống gối, để mặc anh nâng cô cao hơn. Cô chỉ cảm thấy hai chân mình đang run rẩy vì vật đàn ông to lớn. Đầu óc cô đã rỗng tuếch từ lâu. May là anh ngừng lại, nếu không cô nhất định sẽ chết.

Tới tận lúc này, cô mới ý thức rõ ràng đàn ông rất đáng sợ.

Tô Nhiễm mệt nhoài người hít thở, khuôn mặt cô tái nhợt ướt nhẹp mồ hôi. Cô không biết Lệ Minh Vũ muốn đối đãi với cô như thế nào, cô chỉ cảm thấy ngón tay anh quá nóng, nó cũng như ánh mắt dọa người của anh đang ủi lên da thịt cô. Còn chưa kịp định thần, Tô Nhiễm lại cảm giác được một nguồn lực quen thuộc mà đáng sợ xâm nhập vào cơ thể mình. Nhưng lần này, anh xâm nhập rất nhanh rất mãnh liệt.

“A…” Cô khẽ kêu, cau chặt mày, nhưng vì sức lực điên cuồng của người đàn ông phía sau mà thanh âm cô vỡ vụn.

Bàn tay Lệ Minh Vũ giữ chặt cơ thể cô, anh cảm thấy bản thân mình chưa bao giờ lại cuồng loạn mãnh liệt như ngày hôm nay. Vẻ mặt mê đắm của cô càng khiến anh không thể khống chế. Anh ôm chặt cơ thể vô lực, tùy ý anh sắp xếp của cô, anh chỉ muốn cùng cô đốt cháy hết dục vọng. Suy nghĩ này làm anh không chút băn khoăn mà liên tục phóng thích.

“Thẳng người lên cảm nhận tôi.” Giọng nói anh khản đục sa sầm. Anh ghét cô nhắm mắt, lẽ nào lúc này đây cô lại cam tâm tình nguyện tưởng tượng anh thành người đàn ông khác?

Tô Nhiễm sợ hãi, cô cảm thấy động tác anh cuồng dã và dữ dội, cô muốn chống lại nhưng càng bị anh ôm chặt hơn.

Tô Nhiễm không rõ anh nói gì, cô chỉ thấy trong cơ thể mình càng lúc càng nóng, cô muốn cắn mạnh môi, không cho bản thân mình bật ra tiếng. Lệ Minh Vũ gầm nhẹ, “Gọi ra!”

Cô bất giác thả lỏng, thanh âm vụn vặt mà cấp bách phát ra từ miệng cô.

Lệ Minh Vũ bắt đầu thay đổi tư thế, cô như búp bê vô lực nghiền nát để mặc anh lắc lư, mệt mỏi đón nhận mùi vị hòa lẫn giữa khoái lạc và đau đớn. Suốt quá trình, anh luôn dõi mắt theo gương mặt cô, ánh mắt anh chuyên chú khiến cô hoảng hốt. Ý thức của cô dần mơ hồ hơn, ngón tay cô trở nên trắng bệt lạnh buốt. Cô không biết đã qua bao nhiêu lâu. Cô chỉ biết quá trình này lâu rất lâu, cơ thể cô như vắt mì được anh biến hóa không ngừng với mọi tư thế. Khi cô khản giọng giữa sự va chạm