Teya Salat
Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210961

Bình chọn: 8.5.00/10/1096 lượt.

sai quản gia mang quần áo của cô xách đưa tới đây, để cho cô hai mươi bốn giờ đều ở bên cạnh anh, không rời khỏi tầm mắt của anh một phút giây nào.

Hôm nay sau buổi cơm trưa, anh kiên quyết lôi kéo cô nằm lên bồi anh ngủ trưa.

Lúc này anh đang chìm trong giấc ngủ rất ngon, gương mặt tuấn mỹ bình thường có chút lạnh lùng hoàn toàn thả lỏng, tựa như đứa bé vậy. Bàn tay trắng nõn thon thon nhẹ nhàng sờ vào gương mặt tuấn tú trước mắt. Cô lẳng lặng nhìn anh, từ trong đáy mắt như có điều muốn nói lại thôi.

Người đàn ông như vậy, sao có thể không thương được đây?

Mộ Dung Trần đang ngủ hình như cảm giác được có người chạm vào mặt của mình, đầu ở trên gối giật giật nhưng vẫn không có tỉnh lại, chỉ là cánh tay kia đang đặt ở trên eo của cô lại siết thật chặt.

Sợ quấy nhiễu đến anh, Tình Tình vội vàng thu tay lại, tầm mắt dịu dàng như nước vội dời sang chỗ khác, dừng lại ở tủ đầu giường, một chiếc điện thoại di động màu bạc đang lẳng lặng nằm trên đó.

Đó là cái điện thoại của anh, cảm giác anh đã dùng thật nhiều năm nhưng vẫn không đổi, từ sau khi bọn họ kết hôn cô đã thấy anh dùng cái điện thoại này rồi.

Không nhìn ra, đường đường là Tứ thiếu gia nhà Mộ Dung lại là người hoài cựu như vậy.

Tình Tình từ từ vươn tay cầm nó lên, đặt ở trong lòng bàn tay, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động, có chút ngây ngẩn.

Trên màn hình là hình của cô, nó được chụp khi bọn họ đi hưởng tuần trăng mật ở Amsterdam, lúc đó cô mặc trên người chiếc váy màu xanh dương nhạt đi đôi giày bệt mũi tròn màu trắng, tóc đen dài buông xõa đang ngồi ở trong một mảnh vườn hoa tulip đang nở rộ, ánh mắt dường như đang nhìn ở phía nào đó của chân trời.

Cả người cô giống như vây trong một bức họa, biển hoa xinh đẹp, trên nền trời màu xanh dương đậm, tổ hợp đẹp hoàn mỹ như thế giống như cảnh trong mơ vậy.

Ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng chạm vào màn hình, khi bấm vào mục “Photos” thì Tình Tình phát hiện trong đó đều là hình của mình.

Có ảnh chụp ở Hà Lan, cũng có ảnh chụp ở nhà Mộ Dung, ảnh chụp nhiều nhất chính là ảnh lúc cô đang ngủ. Phía dưới mỗi bức hình đều kèm theo một đoạn ghi chú rất đơn giản.

Tháng 12, rốt cuộc đã kết hôn, lúc ngủ bộ dáng thật đáng yêu.

Ngày sáu tháng mười một, thế nào đi ra ngoài chơi ngược lại không vui như vậy?

Ngày mười một tháng mười một, cô gái ngốc, ngày ngày đều nhớ mẹ.

Ngày mười tháng hai, dáng vẻ uống say thật là làm cho người ta mê muội.

Ngày hai mươi lăm tháng ba, gần đây hình như có thêm chút thịt, ôm vào cảm giác cũng không tệ.

Ngày tám tháng bảy, lại lên học rồi, xem ra rất ngoan.



Tầm mắt dần dần mơ hồ, Tình Tình cảm thấy thở không nổi, nhìn chằm chằm những bức ảnh mà anh len lén chụp trộm, những ngày kia cẩn thận xem lại, đều là những ngày mà bọn họ mới vừa kết hôn mà cô lại chưa bao giờ biết, người luôn luôn thích khi dễ người khác như anh lại có thể tỉ mỉ như vậy… Cô luôn cho rằng, yêu của anh chỉ là trên đầu lưỡi một chút mà thôi.

Khi đó phải cô độc đến cỡ nào mới viết ra những câu như thế này.

Tiếp tục ấn xuống, những bức ảnh phía dưới cùng nhật ký làm cho Tình Tình kinh ngạc ngây ngẩn cả người.

Ngày mười tám tháng mười, làm thế nào mang thai ngược lại lại gầy đi như vậy?

Trong hình là cô mặc quần áo bà bầu mặt tái nhợt nằm trên ghế dựa trong phòng khách ngủ thiếp đi.

Tại sao anh lại có tấm hình này? Làm sao có thể?

Vừa nghĩ tới khả năng nào đó, tay của cô càng bấm nhanh xuống…

Ngày mười lăm tháng mười một, bụng nhỏ đã nhô ra rồi, còn trẻ như vậy mà đã làm mẹ, có rất vất vả hay không?

Ngày mười một tháng mười hai, thật muốn đi tới ôm cô ấy.

Ngày sáu tháng một, mình đã có con trai, ánh mắt thật giống với cô ấy.

Ngày hai mươi tám tháng mười hai, hôm nay là ngày người bạn nhỏ sinh nhật một tuổi.

Tên khốn kiếp này, thì ra là anh đã sớm biết! Đã sớm biết! Nhất cử nhất động của cô cho tới bây giờ cũng không thoát khỏi tầm mắt của anh.

Nước mắt trong nháy mắt nhỏ từng giọt trên màn hình.

Mà người đàn ông phía sau không biết đã thức từ lúc nào, mắt không nháy một cái nhìn vào cô.

Cô ấy đã biết! Thấy được cái này, cô có giận anh hay không? Một cỗ lo sợ từ trước tới nay chưa từng có trong nháy mắt bao phủ lấy anh!

“Mộ Dung Trần…” Trong lòng đau xót, Tình Tình quay mặt qua chỗ khác, hít mũi một cái, liều mình đè xuống nước mắt đang mãnh liệt rơi ra: “Có một câu, em muốn nói với anh.”

Mộ Dung Trần ngừng thở, nghe như có sấm nổ bên tai, một giây kế tiếp lại chán nản cười một tiếng: “Nói đi.”

“Anh là tên khốn kiếp!”

“Anh biết! Tình Tình, thật xin lỗi.”

“Nhưng mà, nhưng em vẫn muốn ở bên tên khốn kiếp này. Làm sao anh có thể lừa em lâu như thế? Làm sao có thể?”

“Tình Tình, anh yêu em, rất yêu rất yêu!” Anh rung động nói lên tình cảm của mình. Cô còn chưa kịp nói chuyện, liền rơi vào trong ngực của anh, thân thể mềm mại mảnh khảnh bị anh ôm lấy, rồi đột nhiên hôn lên môi của cô, tùy ý điên cuồng mà hôn cô, môi lưỡi nóng bỏng cắn nuốt dây dưa, chiếm đoạt hương vị thơm mát trong cái miệng nhỏ nhắn.

Anh biết, cô đã tha thứ cho mình.

“Bảo cha mang con trai về đây được không?” Đô