XtGem Forum catalog
Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210305

Bình chọn: 7.5.00/10/1030 lượt.

n xuống mi: “Làm sao anh ngốc như vậy, ngây ngô như vậy, đần như vậy? Ai bảo anh cứu em chứ?”

“Tình Tình…” Anh ho nhẹ, phổi đau quá, có thể một viên đạn đã xuyên qua phổi, nếu không tại sao thở một cái lại đau như vậy? Nhưng từng giọt từng giọt nước mắt không rơi xuống trên mặt làm cho lòng anh cũng thấy đau đớn. Cô gái này, vốn là như vậy không để cho người ta tĩnh tâm chút nào, nhưng đời này anh lại trúng phải độc của cô, không thể tiếp tục xoay người rời đi được.

“Mộ Dung Trần, cái tên đần độn này!”

“Đừng khóc, anh sẽ đau lòng. Tình Tình, thật xin lỗi, không nên tức giận, được không? Có thể dùng sinh mạng để đổi lấy tình yêu của em, em có muốn hay không?”

Đôi mắt vẫn đang ngấn lệ cứ như vậy nhìn chằm chằm anh, cảm thấy choáng váng. Mà anh, cũng không kịp đợi cô trả lời đầu liền nặng nề rũ xuống.

“Mộ Dung Trần!” Tiếng gọi thê lương giống như muốn kinh động trời cao, tê tâm liệt phế.

Bên ngoài phòng cấp cứu trong bệnh viện của tập đoàn Mộ Dung, đã đứng đầy người nhà Mộ Dung.

Mộ Dung Kiệt là người cuối cùng chạy tới, phía sau của anh vẫn luôn là người vợ dịu dàng như ngọc, có cô ấy ở đây, cả thế giới trong nháy mắt liền yên tĩnh xuống.

“Như thế nào rồi?” Mộ Dung Kiệt hỏi Mộ Dung khiêm, sắc mặt nặng nề.

“Trúng ba phát, phổi, cánh tay, còn có… gần tim.” Mộ Dung Khiêm nhìn sang Tình Tình ngồi ở đó khóc đến nói không ra lời, trả lời anh mình. Trên thực tế, khi Mộ Dung Trần được đưa đến bệnh viện thì đã mất một lượng máu lớn, lại còn ngưng hô hấp, tình huống thực tế theo lời của anh càng nghiêm trọng hơn.

Lúc bọn họ nhận được tin tức chạy đến, hiện trường đã khống chế được, hộ vệ cùng nhân viên bảo an của nhà Mộ Dung đã khống chế được hiện trường, còn có cảnh sát nghe tiếng súng mà đến đều ở nơi đó, trong quá trình bắn nhau, Tiết Tinh Tinh ngồi ở trong xe cũng trúng đạn, trên đường cấp cứu đã ngừng thở.

Mà phó tổng giám đốc Mộ Dung Nghiên của tập đoàn vẫn ở lại hiện trường phối hợp cảnh sát xử lý hậu sự.

Lúc nói ra được hai chữ cẩn thận, lòng của Tình Tình lại đau, nước mắt cho là đã chảy khô thế nhưng lại chảy ra lần nữa.

“Tình Tình, đừng nên khổ sở, chú Tư không có việc gì, em đi nghỉ ngơi một chút có được hay không?” Thương Thủy Tinh vẫn luôn luôn dịu dàng động lòng người, từ khi theo Mộ Dung Kiệt đến đây, cô vẫn luôn ngồi vào bên cạnh ôm vai của Tình Tình.

Tình Tình hình như không nghe thấy gì, trên quần áo dính một mảng máu lớn, mắt to xinh đẹp như cũ chỉ là càng không ngừng chảy nước mắt.

Lại một trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến, Mộ Dung Hàng Nhậm dẫn theo một người đàn ông nước ngoài hơn năm mươi tuổi tóc hoa râm mặc áo khoác màu trắng tới đây.

“Bác sĩ Smith.” Mộ Dung Kiệt liên đứng lên chào hỏi.

“Yên tâm, sẽ không có chuyện gì.” Người được gọi là bác sĩ Smith vỗ vỗ vào vai của Mộ Dung Kiệt nói, sau đó sải bước đi vào phòng bên cạnh phòng giải phẫu thay quần áo.

“Tình Tình, đừng lo lắng, anh Tư sẽ không có chuyện gì đâu.” Dương Bách lâm cùng Mộ Dung Hàng Nhậm cùng nhau đi tới trước mặt Tình Tình đang khóc đến không kìm chế được cất lời an ủi.

Đây là lần đầu tiên bọn họ chạm mặt sau khi Tình Tình về nước. Đáng tiếc lúc này Tình Tình cũng không có bất kỳ tâm tình trả lời bất kỳ người nào.

Bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh nắm thật chặt, vẫn không nói chuyện.

Ngược lại Mộ Dung Cầm đưa tay kéo tay của Tình Tình, đứng ở trước mặt cô nói: “Tình Tình, anh Tư yêu chị như vậy, sẽ không đi như vậy đâu. Anh ấy sẽ không có việc gì.”

Tình Tình vẫn một mực yên lặng rơi lệ, nghe xong lời nói của Mộ Dung Cầm, bả vai khẽ động, tiếng ngẹn ngào từ trong cổ họng của cô không đè nén được bắt đầu tràn ra, càng ngày càng rõ ràng, càng về sau, cả người cũng ngồi xổm trên đất, hai tay ôm bả vai của mình, khóc như một đứa trẻ.

Sợi tóc dính vào trên gương mặt trông rất xốc xếch, nước mắt cứ cuồn cuộn chảy ra, khóc đến mức thở không được, bi thương muốn chết.

“Thế nào… Làm thế nào bây giờ?” Cô vừa nói vừa khóc nên không được rõ ràng lắm: “Anh ấy… nếu có chuyện gì thì tôi phải làm thế nào…”

Một tiếng lại một tiếng, phát ra từ chỗ sâu nhất tâm can, ruột gan như đứt từng khúc, ngay cả người đàn ông kiên cường nhất trong nhà Mộ Dung nghe thấy thế loại chóp mũi cũng cảm thấy đau xót.

“Tình Tình, anh Tư sẽ không có việc gì đâu, bác sĩ Smith đã tới không phải sao?” Mộ Dung Cầm nhìn dáng vẻ của Tình Tình như vậy lòng không khỏi chua xót, tất cả mọi việc đã trải qua hình như vào giờ khắc này đều trở nên không có ý nghĩa gì nữa. Lúc này trong mắt chỉ có Tiết Tình Tình vì người đàn ông của mình mà đau lòng không thôi.

“Tôi còn… còn chưa từng nói với anh ấy, tôi… Tôi yêu anh ấy…” Nước mắt giống như vĩnh viễn không ngừng lại được cứ thế tuôn ra: “Tôi vẫn chưa nói, vẫn luôn không có nói, tại sao tôi có thể như vậy chứ!”

Cô đâu chỉ không nói mình yêu anh? Mà ngay cả chuyện sinh con trai cũng không chính miệng nói cho anh biết, anh không thể cứ như vậy bỏ cô lại được, không thể được!

“Tình Tình.” Lo lắng cô làm thương tổn đến bản thân, Mộ Dung Cầm tiến lên giữ chặt cô lại.

Toàn thân cô đang run rẩy kịch liệt, đôi môi