Old school Swatch Watches
Hạ đỏ – Nguyễn Nhật Ánh

Hạ đỏ – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322664

Bình chọn: 10.00/10/266 lượt.

g hiền hòa, chất phác, lại thương tôi như em. Môn võ gia truyền của anh, anh chẳng dạy cho ai, kể cả thằng Dư em vợ tương lai, vậy mà anh tận tâm truyền thụ cho tôi bởi anh thương tôi gầy gò ốm yếu.

Anh Thoảng tốt là thế, đáng yêu là thế, ai ngờ trong phút chốc anh trở thành người bóp chết những ước mơ của tôi. Nhưng dù sao, tôi chẳng dám giận anh Thoảng, cũng chẳng dám trách Út Thêm. Tôi chỉ buồn cho tôi. Giọng rầu rĩ, tôi hỏi Dư:

– Chị Út Thêm ở xóm Miễu, anh Thoảng ở xóm ngoài, làm sao quen nhau được?

Dư chẳng biết nỗi khổ tâm của tôi. Nó hăm hở giải thích:

– Chị Út Thêm và anh Thoảng không quen nhau nhưng hồi trước ba em và ba anh Thoảng chơi thân với nhau. Và ba em hứa gả chị Út Thêm cho anh Thoảng. Lẽ ra một, hai năm nữa mới làm đám cưới nhưng ba anh Thoảng bệnh hoài, do đó ổng giục phải cưới sớm, trước khi ổng mất.

Tin tức thằng Dư cung cấp đầy đủ đếm mức tôi chẳng còn gì để hỏi nữa. Như vậy là Út Thêm sắp lấy chồng thật rồi. Như vậy là Út Thêm không nói đùa. Út Thêm không biết đùa bao giờ. Nó luôn luôn là nó, trong sáng và hồn nhiên. Trong sáng và hồn nhiên cả trong chuyện lấy chồng. Chỉ có tôi là rắc rối. Mùa hè này tôi đã đánh mất sự thơ ngây của mình. Tôi chẳng còn hào hứng để bắn chim, tắm sông và chia phe ném đất. Đối với tôi, trong cuộc đời giờ chỉ còn lại hai “phe”: một bên là anh Thoảng, Út Thêm và tất cả những người còn lại của làng Hà Xuyên mộc mạc, một bên là tôi đang bâng khuâng ngóng đợi buổi rời làng.

Chương 28

Tôi không xuống xóm Miễu nữa.

Tôi đã thôi đặt chân lên con đường nhỏ vương đầy những trái sầu đông khô rụng. Tôi đã thôi náo nức băng qua trảng cỏ mênh mông cho cỏ may bám đầy gấu quần để tối về ngồi gỡ.

Buổi chiều cuối cùng đóng vai thầy giáo, tôi ngồi cặm cụi chép bài tập đầy hai cuốn vở. Để khi tôi đi rồi, Út Thêm và thằng Dư nhìn theo đó mà tập viết một mình.

Sắp xếp đâu đó xong xuôi, tôi thưa với dì Sáu:

– Thưa dì, mai cháu về!

Dì Sáu hoàn toàn bị bất ngờ trước quyết định đột ngột của tôi. Dì ngơ ngác hỏi:

– Sao cháu về gấp vậy ? Chưa hết hè kia mà!

Tôi phịa:

– Cháu phải về sớm để ôn tập trước khi nhập học.

Dì Sáu đặt tay lên vai tôi:

– Cháu không đợi ba cháu xuống đón về sao ?

– Dạ, ngày mai cháu đón xe đò về được rồi!

Trước quyết tâm sắc đá của tôi, dì Sáu không khẩn khoản giữ tôi ở lại nữa. Dì nắn nắn cánh tay tôi, gật gù:

– Cháu có da có thịt hơn trước. Kỳ này cháu về, chắc mẹ cháu hài lòng.

– Dạ.

Tôi lí nhí trong miệng và vội vã chuồn ra sau hè tìm Nhạn và Dế.

Nghe tin tôi sắp về lại thành phố, Nhạn há hốc miệng:

– Ngày mai anh về, làm sao học được?

Tôi trố mắt:

– Học gì?

– Học bắn ná thun chứ học gì! Sao anh mau quên quá vậy! Hôm trước, anh bảo em chỉ cho anh cách bắn ná thun bách phát bách trúng kia mà!

Tôi nhớ ra:

– À, à, nhưng thôi, để lúc khác. Nếu hè sang năm, tao còn về đây nữa, lúc đó tao sẽ học.

So với Nhạn, Dế buồn bã hơn nhiều. Nó níu tay tôi, giọng tiu nghỉu:

– Ngày mai anh về thật hả ?

– Thật.

Dế nài nỉ:

– Anh ở chơi thêm vài ngày nữa không được sao ?

Tôi lắc đầu:

– Tao phải về lo ôn tập.

Dế bắt bẻ:

– Sao hôm mới đến, anh bảo anh sẽ ở chơi hết ba tháng hè?

Tôi ấp úng:

– Tại lúc đó tao… quên.

Dế nhìn lom lom vô mặt tôi:

– Chứ không phải anh về vì buồn chuyện gì hả ?

Thằng Dế này quả là ma mãnh. Câu hỏi bất thần của nó khiến tôi đâm chột dạ. Tôi liếm môi, giọng bối rối:

– Sao mày lại hỏi vậy ?

Dế chép miệng:

– Tại em thấy anh buồn buồn.

Tôi liền nhe răng cười:

– Buồn đâu mà buồn!

Dế không bị tôi lừa. Nó khịt mũi:

– Anh cười giả bộ.

Tôi làm mặt giận:

– Mày nói tao giả bộ thì thôi, tao không nói chuyện với mày nữa!

Nói xong, tôi bỏ đi ra cổng.

– Anh đi đâu vậy ? – Nhạn và Dế cùng kêu lên.

Tôi đáp, không ngoảnh mặt lại:

– Tao qua nhà anh Thoảng.

Lần này thì Dế bị tôi lừa dễ dàng. Nó tưởng tôi qua nhà anh Thoảng thật, trong khi vừa ra tới ngõ trúc, tôi đã quẹo trái, đi về phía cầu tre.

Chương 29

Tôi lại ngồi bó gối bên chân cầu, nhìn nước chảy. Hệt như hôm nào. Chỉ khác một điều, lần trước tôi đón đường Út Thêm để làm quen, còn hôm nay tôi gặp nó để giã từ. Giữa lần gặp gỡ đầu tiên và lần gặp gỡ cuối cùng là mùa hè dang dở. Dù cho tiếng ve trên cành phượng trước sân nhà Út Thêm nỉ non chưa dứt, sáng ngày mai tôi cũng phải ra đi.

Gần trưa, Út Thêm đi chợ về ngang. Đong đưa trên tay nó vẫn là chiếc giỏ ngày nào tôi lén lút bỏ thư.

Nhác thấy tôi ngồi trên bãi cỏ, Út Thêm đứng sững lại và mừng rỡ kêu lên:

– Anh Chương!

Tôi đứng lên và lững thững tiến lại gần:

– Út Thêm đi chợ về đó hả ?

Út Thêm không trả lời câu hỏi của tôi. Mà xịu mặt xuống:

– Sao mấy hôm nay anh không ghé nhà Út?

Tôi thở dài:

– Tôi bận.

Út Thêm nhìn tôi đăm đăm:

– Anh bận chuyện gì?

– Tôi sắp về lại thành phố.

– Anh nói thật hả ?

– Thật.

– Chừng nào anh về?

– Sáng mai.

– Sáng mai ? – Út Thêm sững sờ.

– Ừ, – tôi hắng giọng – Vì vậy hôm nay tôi ngồi đây chờ Út Thêm để từ giã.

Út Thêm chớp mắt:

– Sao anh không ghé nhà?

– Tôi đã nói rồi