đơn giản, khiến cho cậu ta phải suy đi tính lại đến mức đó! – Hắn nổi cáu, chất vấn cô.
Trong đầu Thượng Quan Tuyền đột nhiên lóe lên, sau đó ngẩng đầu cười lạnh: “Đúng vậy, anh ấy đối với tôi mà nói là người đàn ông quan trọng nhất. Cho nên muốn tôi thành người của anh ư? Hừ! Cứ ở đó mà mơ ngủ tiếp đi!” dienۜdanۜlequydoۜn
– Cô nói cái gì? Nói lại lần nữa cho tôi? – Lãnh Thiên Dục lạnh lùng lên tiếng.
Thượng Quan Tuyền thầm hít sâu một hơi, nhướn mắt lên, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào mắt hắn:
– Anh nghe kĩ cho tôi, anh ấy là… bạn – trai – tôi!
Chương 74
CHƯƠNG 74: KHÔNG THỂ TRỐN ĐƯỢC (1) [16+'>
Edit: BB[o'>
———-
Thượng Quan Tuyền thầm thề với ông trời, những lời này không hề thật lòng chút nào, nhưng chỉ có nói như vậy mới có thể thoát khỏi sự uy hiếp và bức bách của người đàn ông ma quỷ Lãnh Thiên Dục này. Hắn sẽ không thể trở mặt với bạn của mình được!
Cô biết người đàn ông này cố ý làm vậy, mục đính của hắn chính là lợi dụng cô để Niếp Ngân xuất hiện!
Ánh mắt Lãnh Thiên Dục sắc bén đến mức có thể giết người, vẻ mặt đã sớm lạnh như băng, thân hình cao lớn cũng đứng yên tại chỗ.
Bàn tay siết chặt lại…
Những lời này của Thượng Quan Tuyền khiến hắn nghe như có mùi phản bội. Mặc dù hắn không hiểu tại sao lửa giận trong lòng mình lại giống như quả bom nguyên tử phát nổ, nhưng hắn biết rất rõ, cô gái chết tiệt này đang sỉ nhục ham muốn độc chiếm của hắn.
Hắn bước nhanh lên từng bước, giọng điệu lạnh như băng chất vấn cô: “Cô cố tình nói vậy, đúng không?”
Cô gái chết tiệt này, dám dụ dỗ em trai hắn!
Thượng Quan Tuyền cao ngạo ngẩng đầu nhìn Lãnh Thiên Dục, nụ cười châm chọc vẫn thường trực bên môi như một đóa hoa giữa trời tuyết không sợ gió lạnh vùi dập.
– Cố tình? Sao tôi phải cố tình làm gì? Anh nói quái quỷ cái gì vậy? – Âm thanh trong trẻo và lạnh lùng vang lên.
– Rút lại lời cô vừa nói, tôi sẽ coi như không nghe thấy gì!
Lãnh Thiên Dục không nhịn được ngắt lời của Thượng Quan Tuyền, vẻ mặt lạnh lẽo, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô.
Dám lôi Thiên Hi ra chống đỡ, đúng là hão huyền!
Vậy mà…
– Tại sao tôi phải nghe lời anh? – Thượng Quan Tuyền bày ra vẻ mặt tươi cười nhìn Lãnh Thiên Dục, nhưng ánh mắt trong veo lại hết sức lạnh lùng.
Ai ngờ, khi cô vừa nói xong, Lãnh Thiên Dục lại không hề tức giận, hắn chỉ nhếch môi cười nhạt đầy ý tứ.
Nhưng cho dù hắn đang cười thì vẫn toát ra khí lạnh bức người…
Hắn ung dung ngồi xuống ghế bên cửa sổ, ánh đèn thủy tinh hắt xuống càng làm nổi bật những đường cong trên khuôn mặt khiến hắn càng thêm phần quyến rũ. Hắn thong dong uống một ngụm rượu, thản nhiên lên tiếng: “Cô có thể đi được rồi”.
– Hả?
Trước hành động khác thường của Lãnh Thiên Dục, Thượng Quan Tuyền càng thêm nghi ngờ, người như hắn mà lại có thể dễ dàng bỏ qua như vậy ư? Nhưng nhìn vẻ mặt hờ hững của hắn lúc này, cô cũng đành tin như vậy.
– Lãnh Thiên Dục, tôi thừa nhận hiện tại tôi chưa thể tìm ra cách giết anh, nhưng mà… anh nhớ giữ cái mạng mình cho tốt, nhất định tôi sẽ tới lấy.
Ánh mắt Thượng Quan Tuyền phức tạp liếc nhìn Lãnh Thiên Dục. Sau khi nói xong, cô quay người muốn rời đi.
Đúng lúc tay cô đặt lên tay nắm cửa…
– Sáng mai sẽ có thông báo cưỡng chế di dời được gửi đến cô nhi viện Mary! – Lãnh Thiên Dục lạnh lùng, không nhanh không chậm lên tiếng.
Thượng Quan Tuyền chợt quay đầu lại…
– Lãnh Thiên Dục, anh… – Cô nắm chặt tay thành nắm đấm – Đồ hèn hạ!
Lãnh Thiên Dục không giận mà còn cười: “Tùy cô nói thế nào cũng được, tôi đã hết lòng quan tâm giúp đỡ nên nói trước với cô, hơn nữa, tôi cũng có lòng tốt nhắc cô, Lãnh thị đã muốn hủy diệt thứ gì thì không ai dám đứng ra bảo vệ đâu”.
Nói xong, hắn giơ giơ tập tài liệu trong tay, sau đó vứt xuống.
Thượng Quan Tuyền cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh vào người, từ đầu đến chân đều lạnh toát.
– Tôi sẽ cho cô nửa ngày để chuẩn bị, nhưng cô nên nhớ, cô bạn Vận Nhi gì đó của cô có xảy ra chuyện gì không thì tôi cũng không dám nói trước!
Ánh mắt Lãnh Thiên Dục tàn khốc mà ngạo mạn, một lần nữa công kích vào sự tỉnh táo của cô.
– Lãnh Thiên Dục, anh có ý gì? Không cho phép anh động đến Vận Nhi! – Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền hoảng hốt, tiến lên mấy bước nói.
Lãnh Thiên Dục hừ lạnh một tiếng: “Tôi không có hứng thú với người bạn kia của cô, nhưng cũng không dám đảm bảo thuộc hạ của tôi có hứng thú hay không. Tốt nhất cô nên suy nghĩ kỹ đi”.
– Anh dám…
– Cô nói xem tôi có dám không?
Lãnh Thiên Dục không đợi Thượng Quan Tuyền nói xong, ánh mắt lạnh lẽo cắt ngang lời cô, giọng nói tràn đầy khí phách và cứng rắn.
Bầu không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.
Thượng Quan Tuyền dùng ánh mắt tràn ngập tức giận nhìn chằm chằm vào Lãnh Thiên Dục.
Mà đôi mắt lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục cũng nhìn thẳng vào cô…
Lửa giận trong lòng Thượng Quan Tuyền như nổ tung, bộ váy màu đen tuyệt đẹp cũng vì cô đang nổi giận mà khiến dáng người cô càng thêm mê người, giống như con mồi bị dã thú công kích, toàn thân xù lông đề phòng.
Bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại giãn ra, có thể thấy Thượng Quan Tuyền đang nhẫn nhịn.
– Rốt