n về phía ban công…
Rất nhanh, cô nhìn thấy một bàn đầy thức ăn ngon, còn có một bóng người cao lớn đưa lưng về phía cô, dựa vào lan can nhìn xa xăm.
CHƯƠNG 73: LỜI MỜI CỦA MA QUỶ (2)
Edit: BB[o'>
———-
Người này đứng trên ban công đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cánh tay rắn chắc chống xuống thành lan can trông đầy khí thế, giống như chim ưng sải cánh bay khắp mọi nơi.
Vóc người cao lớn, bóng lưng thẳng tắp khiến người ta cảm thấy áp lực.
Thượng Quan Tuyền dường như nghe được cả tiếng tim đập của mình!
Bóng lưng này… sao lại quen đến vậy?
Thượng Quan Tuyền cố gắng đè ép dự cảm xấu trong lòng xuống, không thể nào lại là hắn được! Cô nghĩ thầm, sau đó hít sâu một hơi, bước lên, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh: “Tiên sinh, tôi là Thượng Quan Tuyền, bạn của Thiên Hi, ngài chính là người đã đứng ra giúp đỡ cô nhi viện Mary phải không?”
Thanh âm tuy nhẹ nhưng lại rất tỉnh táo và trầm ổn.
– Đúng vậy, chính là tôi!
Thanh âm trầm thấp tràn đầy từ tính truyền đến, người đàn ông cũng chậm rãi quay người lại nhìn Thượng Quan Tuyền..
Khuôn mặt tinh tế cùng đường nét góc cạnh như được tỉ mỉ điêu khắc, mỗi đường nét đều lộ ra vẻ tao nhã và quý tộc, đôi mắt lạnh băng tạo ra cảm giác uy nghiêm và khí thế.
Đôi mắt thâm thúy sắc bén của hắn đang nhìn chằm chằm vào Thượng Quan Tuyền ở cách đó không xa, ánh mắt lộ ra sức hấp dẫn đặc biệt của đàn ông.
Thượng Quan Tuyền trợn mắt, gương mặt biểu lộ vẻ không thể tin…
Cô không bao giờ có thể nghĩ tới người hôm nay cô gặp lại chính là Lãnh Thiên Dục!
– Vì sao không thể là tôi?
Lãnh Thiên Dục cất giọng nói lạnh như băng hỏi cô, sau đó từng bước tiến lại gần Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền cảm thấy như có một lực mạnh mẽ đang đánh vào cô.
Những nghi vấn hiện lên trong đầu, tại sao lại như vậy?
– Nếu tôi biết người hôm nay tôi gặp là anh, có chết tôi cũng không tới! – Cô tức giận hét lên, sau đó xoay người chạy về phía cửa.
Thượng Quan Tuyền không muốn ở lại nơi này dù chỉ một chút, cô biết mình không thể dễ dàng giết hắn, nhiệm vụ đành phải trì hoãn lại. Vậy nên cô không thể mất đi lý trí nữa, Thượng Quan Tuyền không muốn nói chuyện với người đàn ông này.
– Sao? Không phải cô là một người rất nặng tình nặng nghĩa sao? Không quan tâm đến cô nhi viện Mary nữa à?
Lãnh Thiên Dục không nhanh không chậm lên tiếng, những lời này có sức mạnh cực kỳ lớn. Cả người Lãnh Thiên Dục như một con sư tử đang từng bước vồ mồi.
Hôm nay Thượng Quan Tuyền càng thêm tuyệt mỹ, bộ váy đen tinh xảo càng khiến cô hấp dẫn hơn bao giờ hết, mái tóc dài tùy ý xõa trên vai, vẻ mê người khiến người ta khó mà hít thở, nhưng…
Sao cô lại ăn mặc hở hang thế kia?
Ẩn hiện sau làn váy là cặp đùi thon dài trắng trẻo đầy quyến rũ khiến ánh mắt người khác không nỡ rời đi, còn chưa kể đến bầu ngực căng tròn hấp dẫn ẩn hiện kia nữa! dۜiendanۜlequydddon
Lãnh Thiên Dục không hề phát hiện ra tâm tình của mình đang ngày càng chìm xuống, càng ngày càng lạnh, sự bình tĩnh bấy lâu nay của hắn nhất thời đã bị lửa giận thiêu cháy không còn sót lại chút nào.
Hắn không khó để tưởng tượng ra những gã đàn ông ngoài kia đã dùng ánh mắt tham lam dò xét dáng người cô như thế nào!
Thượng Quan Tuyền đột nhiên dừng bước.
Hai tay cô bất giác nắm chặt lại rồi từ từ buông ra. Cô lạnh lùng quay đầu lại, ánh mắt tràn đầy tức giận…
– Lãnh Thiên Dục, anh căn bản là không hề có thành ý muốn giúp đỡ cô nhi viện Mary chút nào, cho nên chúng ta không có gì để nói cả.
Lãnh Thiên Dục đứng yên, đôi mắt thâm thúy bắn ra tia sắc nhọn…
– Vậy thì nói về giao ước hai ngày của chúng ta đi, không biết cô định thế nào? Hả? – Hắn mở miệng nói, giọng nói trầm thấp bức người khiến người ta không rét mà run.
Nghe thấy giọng điệu nguy hiểm, Thượng Quan Tuyền cứng đờ cả người, dường như cô đang nghe thấy âm thanh đến từ địa ngục.
Cô sợ người đàn ông này, rất sợ! Người đàn ông này căn bản không phải là người, không có tình cảm của con người đã đành, lại còn muốn biến cô cũng phải trở thành ma quỷ giống hắn mới yên”.
– Tôi căn bản không hề chấp nhận cái giao ước hai ngày gì đó, tại sao còn phải suy nghĩ? Đúng là buồn cười!
Người đàn ông này… có ngốc không vậy? Chẳng lẽ hôm đó cô nói còn chưa rõ ràng sao?
Lãnh Thiên Dục không tức giận, từ khuôn mặt lạnh như băng của hắn, Thượng Quan Tuyền không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì. Cô chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn quá mức thâm trầm mà lạnh lẽo.
Lát sau, bàn tay hắn khẽ nâng lên, khéo léo nắm lấy cằm cô…
– Tôi nói rồi, nếu như quá hạn thì cô tự mình gánh lấy hậu quả. Rất rõ ràng là cô không hề để tâm đến lời nói của tôi, thật đáng tiếc! – Hắn cố làm ra vẻ tiếc nuối lắc đầu, đôi mắt lạnh lẽo chợt lóe lên.
– Lãnh Thiên Dục, đồ tiểu nhân, chính anh đã lừa gạt sự tín nhiệm của anh Thiên Hi, mục tiêu của anh chỉ có một mình tôi, sao lại phải lôi nhiều người vào như vậy nữa? – Thượng Quan Tuyền cực kì kích động, lạnh giọng hỏi.
– Anh Thiên Hi? – Lãnh Thiên Dục bất mãn nhíu đôi mày rậm, hơi thở nguy hiểm như muốn đem Thượng Quan Tuyền chôn vùi vào trong đó.
– Xem ra quan hệ của cô và cậu ta không hề