Disneyland 1972 Love the old s
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325071

Bình chọn: 8.00/10/507 lượt.

ời Phong không thểkhông có vũ khí trí mạng. Nếu một khi sự tình hỗn loạn thìPhong sẽ lại chiếm thế thượng phong.



Lãnh Thiên Dục, anh không thể ngăn tôi giết anh ta… anh ta đã giết cha tôi, tôi phải báo thù! – Phỉ Tô điên cuồng gào khóc, rồi đột nhiên bóp cò súng…



cô Phỉ Tô!

một giáo phụ phẫn hận lên tiếng: “cô yên tâm, ở đây có bao nhiêu người thế này, tôi không tin hắn có thể chạy thoát ra khỏi đây!”

Niếp Ngân bất đắc dĩ lắc đầu, anh ta không đồng ý với lời giáo phụ kia vừa nói. Phong là một người biết tìm đường lui ình, nhất là với thân phận là một đặc công, hắn càng thông thạo việc rút lui trước mặt đối thủ.

Lãnh Thiên Dục cũng thấy được biểu cảm của Niếp Ngân, trong lòng càng trầm xuống. hắn biết rõ suy nghĩ của Niếp Ngân. Đặc công khác với sát thủ, nhất là đặc công cao cấp, tình thế gian nan và tuyệt vọng ngược lại còn kích động họ khiến họ có thể chạy trốn cũng như giở thủ đoạn phản kích. Điểm này thì hắn có thể nhìn thấy từ Thượng Quan Tuyền, dù sao cũng không có một sát thủ nào có thể liều lĩnh nhảy từ trên tầng mười chín xuống chỉ đến trốn thoát cả!

Quả nhiên, khi Phong thấy kế hoạch của mình đã bị bại lộ thì liền nở nụ cười lạnh…



Sao, mọi người không thấy kế hoạch của tôi hay lắm à? Đúng, tất cả mọi chuyện đều là do tôi làm, tôi thích xem cảnh mấy người ngu dốt cắn xé lẫn nhau. Các người muốn bắt tôi à, được, đến mà bắt đi!

nói xong, hắn giơ tay lên trong tay cằm một cái điều khiểntừ xa!

Sắc mặt Lãnh Thiên Dục trở nên cục kì khó coi, còn vẻ mặt Niếp Ngân cũng dần nặng nề!

Vì bọn họ nhìn thấy trên màn hình LED là hình ảnh một cô gái bị trói vào một chiếc ghế gỗ, vẻ mặt cũng cực kì thống khổ.

Là Thượng Quang Tuyền!

– Haha, Lãnh Thiên Dục, Niếp Ngân, biết ai đây chưa? Thấy vẻ mặt thống khổ của cô ta chưa ? – Phong chậm rãi lên tiếng, vì có Thượng Quan Tuyền trong tay nên hắn không sợ gì nữa.

– Cậu đã làm gì cô ấy? – Lãnh Thiên Dục siết chặt tay lại,ánh mắt sắc bén dị thường.

Phong nhún vai tỏ vẻ oan uổng nói.

– Tôi có làm gì cô ta đâu. Nhưng anh đừng có quên, cô tađang mang thai phụ nữ mang thai thì có một vài phản ứng không thoải mái thôi mà. Tôi cho các anh xem hình ảnh này để nói cho các anh biết rằng, tôi đối xử với Thượng Quan Tuyền… cũng tốt lắm!

Ngụ ý của hắn quá rõ ràng khiến trái tim của Niếp Ngân và Lãnh Thiên Dục lạnh hẳn đi.

– Lão đại, xin ngài hãy ra lệnh đi, hắn không trốn thoát được đâu! – một giáo phụ hổn hển hô lên. Lời vừa nói xong, đám giáo phụ khác cũng ào ào hưởng ứng.

Chương 236

HỒI 15 – CHƯƠNG 7: KIÊN ĐỊNH

Phong thấy vậy thì chỉ cười lạnh, không có dáng vẻ đang hoảng loạn gì cả!

Rất nhiều giáo phụ không hiểu tại sao Lãnh Thiên Dục lại chần chừ không chịu hạ mệnh lệnh, chỉ có Niếp Ngân là hiểu!

Khi hình ảnh này được phát lên tức là muốn uy hiếp Lãnh Thiên Dục, cậu ta không thể coi thường an nguy của Thượng Quan Tuyền, ngay cả chính bản thân anh ta cũng như vậy.

Cho nên dù ở đây có hàng ngàn người thì cũng không thể đối phó với Phong được!

Lãnh Thiên Dục nhìn đám người đang kích động, hắn lại khẽ phất tay lên, hội trường lại yên lặng. hắn bước từng bước đến trước mặt Phong, lạnh giọng nói:

– Chiêu của cậu quá là nham hiểm!

hắn là một người nham hiểm mà ván cờ này lại thua mất rồi, vì hắn không thể chứng kiến cảnh Thượng Quan Tuyền chịu khổ được. Giờ Phong đã cùng đường, Lãnh Thiên Dục biết nếu lúc này hắn không đi cứu Thượng Quan Tuyền thì hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.

Phong lại bấm một nút trên chiếc điều khiển rồi nói: “yêu cầu của tôi rất đơn giản, thứ nhất, thả tôi đi; thứ hai, đi theo tôi!”

– Lão đại, không được…

Vân và Vũ nghe vậy, sắc mặt cả kinh, ngay sau đó Lôi đã ngăn bọn họ lại!

Lãnh Thiên Dục không nghĩ ngợi gì nhiều mà nói luôn: “Được, tôi đồng ý!”

– Haha…

Ánh mắt Phong lóe lên tia đắc ý, hắn ngửa đầu cười to. Sau đó hắn chỉ vào Niếp Ngân rồi nói:

– Còn anh thì sao?

Niếp Ngân bước lên một bước, vẻ mặt hết sức nặng nề và nghiêm túc: “Tôi đồng ý!”

***

Có thể khiến cho hàng trăm người trong hội trường lui về phía sau cũng chỉ có một mình Phong mà thôi. Hơn nữa, điều khiến hắn đắc ý hơn chính là Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân lại ngoan ngoãn đi theo hắn.

Sau khi hai người lên xe, khuất khỏi tầm mắt của mọi người thì lập tức bị trói chân tay lại. Chiếc xe phóng như điên, cuối cùng đi vào một căn mật thất mà Phong đã chuẩn bị từ trước.

Phong ra lệnh tháo khăn bịt mắt của hai người ra. Liền lúc đó, một thuộc hạ vội vàng ghé tai nói gì đó với hắn.

Vẻ mặt của hắn lập tức trở nên cực kì khó coi!

Thượng Quan Tuyền đã chạy thoát, Mạt Đức đã chết!

Sao có thể?

Sao cô ta có thể trốn thoát khỏi đó? Chẳng lẽ còn có ai khác cứu cô ta?

Nhưng…

Khóe môi của Phong chậm rãi cong lên… hắn vẫn có cách khiến cô ta quay lại.

Vì hắn muốn cả ba mạng người!

Nghĩ đến đây, Phong lại ghé tai ra lệnh cho thuộc hạ, trên khuôn mặt hắn là nụ cười giả tạo.

Miếng vải che mắt bị giật xuống…

Lãnh Thiên Dục và Niếp Ngân vừa mở mắt ra là nhìn Phong, sau đó đưa mắt nhìn quanh bốn phía, phát hiện hai người đang bị trói lại vào nhau.

– Phong, Th