lên tiếng, cố che giấu sự khẩn trương.
Bùi Vận Nhi bước lên phía trước, bàn tay nhẹnhàng giữ lấy dây treo xích đu, nói: “TiểuTuyền, cậu nói cho tớ biết đi, thật ra tớ rất tò mò đấy! không phải cậu yêu anh ta rồi đấy chứ?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyềncàng thêm đỏửng, đôi mắt trong veo hơi né tránh: “thật ra…”.
cô mấp máy đôi môi anh đào, trong đầu hiện rabóng dáng cao lớn anh tuấn của Lãnh Thiên Dục, trái tim lại rung động từng hồi.
“thật ra tớ cũng không biết mình có yêu anh ấy không nữa. Chỉ là mỗi khi nhìn thấy anh ấy, trong lòng tớ cảm thấy cực kì vững vàng và an toàn. Thấy anh ấy ở cùng với người phụ nữkhác, tớ sẽ cực kì ghen tị. Tuy nhiều khi anh ấylạnh lùng, thậm chí là tàn nhẫn, nhưng từ trong tiềm thức tớ cảm nhận được rằng anh ấy sẽkhông làm tổn thương tớ. Tớ cũng cực kì thíchsự dịu dàng của anh ấy, cũng thích được anh ấy ôm vào lòng, ngửi mùi hương trên người anh ấy…”.
cô càng nói, khuôn mặt lại càng đỏ lên, trong mắt cũng lan tràn tình cảm yêu thương…
Bùi Vận Nhi ngẩn người, xem ra Tiểu Tuyền đãyêu Lãnh Thiên Dục rồi, nhưng mà… nếu cậu ấykhôi phục lại trí nhớ thì sẽ như thế nào?
“Vận Nhi…”. Thượng Quan Tuyền nhẹ giọnggọi, trong mắt toàn là tâm sự của một cô gái:“Trước khi tớ mất trí nhớ, có phải tớ và LãnhThiên Dục rất yêu nhau không? Vậy nên bọn tớmới đính hôn với nhau?”
Cái này…??
Bùi Vận Nhi nghẹn họng, khuôn mặt nhỏ nhắncủa cô hơi mất tự nhiên, dường như đang tìm ra một lý do thích hợp để nói.
“Vận Nhi, cậu làm sao vậy?”. Thượng Quan Tuyền thấy vẻ mặt kì lạ của Bùi Vận Nhi, quantâm hỏi han.
“À, không có gì. Tiểu Tuyền, cậu vừa mới bình phục, chúng ta mau về phòng đi. Anh Thiên Hi nói không cho cậu ngồi ở nơi có nhiều gió quáđâu”. Bùi Vận Nhi không biết nói dối vậy nên cũng không thể tìm ra một lý do để giải thíchcho Thượng Quan Tuyền.
Trước sự né tránh của cô, đôi mắt Thượng Quan Tuyền hiện lên tia cảnh giác, cô dừng hắn xích đu lại.
“Vận Nhi, ở đây làm gì có gió”. cô nhìn khuônmặt nhỏ nhắn của Bùi Vận Nhi: “Cậu đang trốntránh câu hỏi vừa rồi của tớ? Vận Nhi, cậu là bạn tốt của tớ, đừng lừa dối tớ”.
“Tiểu Tuyền, không phải bây giờ cậu sống rấttốt sao? Tại sao cứ muốn biết những chuyện trước kia?”. Bùi Vận Nhi sốt ruột hỏi.
Thượng Quan Tuyền đau lòng lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Vận Nhi, tớ không thể chỉ có một nửa trí nhớ được, như vậy tớ sẽ cảm thấy bản thân không trọn vẹn, cũng không thấy an toàn.Cậu nói cho tớ biết đi, cậu là người tớ tin tưởngnhất mà!”
Bùi Vận Nhi cảm thấy mình đang bị ThượngQuan Tuyền dồn vào trong gốc, cô không muốn nói, cũng không biết nên nói thế nào. Nhưng… là một người bạn tốt, cô không thể nhẫn tâm trước lời nói khẩn thiết của Thượng Quan Tuyền nhưvậy.
“Tiểu Tuyền…”. cô hít sâu một hơi, đôi mắtthanh tú nhìn Thượng Quan Tuyền đầy tìnhcảm: “Lãnh tiên sinh rất quan tâm đến cậu, cậunên tin tưởng anh ấy chứ? Cậu là vị hôn thê củaanh ấy, cũng chính anh ấy thừa nhận điều đó, điều này chứng minh anh ấy rất yêu cậu!”
Do dự một lúc, Bùi Vận Nhi vẫn không nói sựthật. thật ra cô rất muốn giải thích rõ tình hìnhhiện tại, nhưng cô thật sự không rõ Lãnh ThiênDục nói mình là vị hôn phu của Tiểu Tuyền là do thật sự yêu Tiểu Tuyền hay… còn có mụcđích khác?
Có lẽ Thượng Quan Tuyền bẩm sinh đã là ngườinhạy cảm, lại trải qua đặc huấn nên nhìn thấy vẻ mặt né tránh của Bùi Vận Nhi, cô lập tức nghingờ…
“Vận Nhi, cậu không biết nói dối. Bởi vì mỗi lầncậu nói dối, cậu đều không dám nhìn thẳng vàomắt tớ. Tại sao? Tại sao cậu không nói thật cho tớ biết? Tớ biết trước khi tớ bị mất trí nhớ, anhấy là đối tượng tớ phải giết chết, nhưng về sau thật sự bọn tớ yêu nhau sao?”. cô đứng dậy hỏi.
“Tớ không biết, tớ thật sự không biết. TiểuTuyền, cậu đừng ép tớ, cậu nên tin tưởng Lãnh tiên sinh!”. Bùi Vận Nhi ra sức lắc đầu, vẻ mặtđầy mâu thuẫn và đau lòng.
Thượng Quan Tuyền nghe vậy, đôi mắt trong veo buồn rầu như một đóa hoa tuyết trắng, cô ngồi xuống xích đu, giọng nói mờ mịt và yếu ớt:“thật ra tớ không tin vào bản thân mình. Bởi vìtừ trong tiềm thức của tớ, tớ cảm thấy mình đã quên đi một người đàn ông, anh ấy là người rất quan trọng trong cuộc đời tớ, nhưng bây giờ tớkhông thể nhớ nổi, không thể nhớ ra dù chỉ mộtchút…”.
Giọng nói của cô có vẻ bất lực, ánh mắt mờ mịtnhìn về phía xa xăm khiến Bùi Vận Nhi càng thêm đau lòng.
“Tiểu Tuyền, sao cậu phải hành hạ bản thân như vậy? cô có nghĩ tới chuyện nếu cậu nhớ ra mọichuyện trước kia thì trong lòng sẽ càng thêm mâu thuẫn và đau đớn không?”. Bùi Vận Nhi đi lên phía trước, nhẹ nhàng nắm vai cô nói.
Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu nhìn Bùi Vận Nhi: “Vận Nhi, cậu là bạn tốt nhất của tớ, hãynói cho tớ biết đi, người đàn ông đó là ai? Anhấy rốt cuộc là ai? Anh ấy… là Lãnh Thiên Dụcsao? Hay là một người khác?”
Bùi Vận Nhi biết nếu không nói rõ thì trong lòng cậu ấy sẽ thấy rất khó chịu. Nhưng nói cho cậuấy? Phải nói thế nào đây?
“Tiểu Tuyền, cậu nghe tớ nói xong thì hãy cẩn thận suy nghĩ lại, được không?”. cô mở miệng,muốn nói sự thật cho Thượng Quan Tuyền nghe.
Thượng Quan Tuyền nặng nề gật đầu, trái timđập thình thịch.
Bùi V