là người không biết trời cao đất rộng. Nét mặt vừa nãy của cô nói cho tôi biết, cô có thể một mình ứng phó Lãnh Thiên Dục, đúng không?”
Thượng Quan Tuyền giương mắt lên, lạnh lùng cười một tiếng :”Nói về năng lực, dĩ nhiên cô không bằng tôi!”
“Hừ!”
Yaelle hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi nụ cười trào phúng lạnh lẽo của cô, cô ta cầm một lọn tóc nói :
“Chẳng lẽ cô quên rằng, tôi đã giao thủ cùng Lãnh Thiên Dục một lần, năng lực của hắn như thế nào tôi hoàn toàn biết rõ. Cho nên, với một kẻ như cô đòi giết hắn, quả thực là vọng tưởng, tôi nghĩ là cô đang sốt ruột muốn tranh công trước mặt Chủ Thượng chứ gì!”
“Cô nói sao cũng được, đến lúc đó để xem ai nhanh tay hơn ai!” Thượng Quan Tuyền lười phải tranh cãi cùng cô ta, từ nhỏ đến lớn, cô ta lúc nào cũng làm phiền cô.
Vậy mà, Yaelle lập tức kéo lấy tay của Thượng Quan Tuyền, nói:
“Thượng Quan Tuyền, tôi chính thức nói cho cô biết, người đàn ông Lãnh Thiên Dục này là của tôi, cho nên hắn chết cũng phải chết trong tay tôi. Tôi mặc kệ cô có quan hệ gì với hắn vào năm tám tuổi. Tóm lại, cô dám tranh giành cùng tôi, đến lúc đó đừng có trách tôi trở mặt vô tình.”
Thượng Quan Tuyền vừa nghe cô ta nói như vậy, trong lòng lập tức giận dữ, “pằng” một tiếng, cô đánh cánh tay Yaelle đang nắm lấy tay mình, cất giọng nói :
“Yaelle, cô không phải đã quên, Chủ Thượng bảo là tôi và cô cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ. Cô cũng biết quy củ của sát thủ đặc công, hy vọng cô không muốn chơi trò tự thiêu*!” (trò tự thiêu : ý chỉ tự gây sự rồi tự chết vì việc mình gây ra)
Sau khi nói xong, cô hung hăng lườm cô ta một cái, cắm đầu cắm cổ đi đến xe của mình.
Yaelle cực kì tức giận nhìn Thượng Quan Tuyền nghênh ngang rời đi, trong lòng dĩ nhiên là rất hận.
Chỉ là, thật ra thì Thượng Quan Tuyền nói không sai chút nào, quy củ của sát thủ đặc công chính là : sau khi nhiệm vụ thất bại lần thứ nhất, nhẹ thì tự động rút lui, nặng thì mất tính mạng, mà nhiệm vụ trong tay phải giao lại cho vị đặc công kế tiếp.
Cô nhất định sẽ không thua bởi Thương Quan Tuyền đó! Chờ coi đi!
Không biết rằng, một màn cãi vả của hai người hoàn toàn rơi vào mắt Niếp Ngân đang đứng sát cửa sổ trên cao. Hắn ngưng mắt nhìn bóng dáng Thượng Quan Tuyền, trên gương mặt anh tuấn thoáng qua một tia đau đớn.
Trong đầu của hắn quanh quẩn đoạn đối thoại với thuộc hạ cách đây không lâu.
“Tra ra người đàn ông đêm đó rồi sao?”
“Đã tra ra được, thưa Chủ Thượng!”
“Là ai?” Trong giọng nói trầm thấp còn đan xen cuồng nộ ghen tức.
“Người đàn ông mang Thượng Quan Tuyền đi trong đêm đó, là lão đại của Mafia — Lãnh Thiên Dục!”
“Bốp —” Nghĩ tới đây, Niếp Ngân ném mạnh ly rượu trên tay về phía cửa sổ. Ly thủy tinh sáng long lanh tạo thành một tiếng vang thảm thiết, ngay sau đó, vỡ tan tành.
Rượu đỏ đẹp đẽ tựa như máu người con gái dính đầy lên cửa sổ.
Niếp Ngân không nghĩ tới, người đàn ông mà buổi tối đó Thượng Quan Tuyền tìm được lại là Lãnh Thiên Dục!! Nếu là như vậy, hắn nhất định phải tìm cách giết chết người này.
Thứ nhất là vì muốn nguôi đi nỗi phẫn hận trong lòng. Hai là bởi vì cho dù hắn không giết Lãnh Thiên Dục, thì Lãnh Thiên Dục cũng sẽ động thủ với hắn.
Mười năm trước, cha mẹ hắn là do chính hắn bắt, sau đó giao cho Lão đại gia tộc Lô Thiết Tư – Triết Luân Nạp. Chỉ là không ngờ Triết Luân Nạp sẽ hung ác như vậy, trước mắt mình và Thượng Quan Tuyền, dùng hai phát đạn giải quyết Lãnh Diệc Thiên và Tạ Dĩ Vân.
Khi đó Niếp Ngân hai mươi hai tuổi, hắn còn nhớ rõ ánh mắt phẫn hận của Lãnh Thiên Dục năm mười tám tuổi ấy.
Chỉ là hắn không thể ngờ tới, Lãnh Thiên Dục thế nhưng có thể sống đến bây giờ, dưới sự giúp đỡ của tập đoàn tài phiệt Lăng thị, tiếp quản tài phiệt Lãnh thị, trở thành một trong số những đại tài phiệt thế giới. Không chỉ như vậy, làm Niếp Ngân lo lắng nhất, chính là Lãnh Thiên Dục có thể đứng tại vị trí lão đại!
Nhất định phải trừ khử người này, đây là vấn đề sớm hay muộn, nhưng bây giờ có thể dễ dàng nhận ra, thời điểm đó đã đến!
Chương 20
Q.2 – Chương 8: Vô Tình Gặp Nhau Tại Đài Phun Nước Thành Rome
Ý, thành Rome, bầu trời trong xanh.
Rome là thành thị này mang khí hậu Địa Trung Hải điển hình, hàng năm khí hậu từ tháng tư đến tháng sáu là thoải mái nhất.
Vào mùa này, cả thành phố Rome ngập tràn trong không khí náo nhiệt, nhất là đài phun nước Trevi*, tụ hội rất nhiều đôi tình nhân.
Đài phun nước Trevi ở Rome là kiệt tác cuối thời Baroque, xây dựng theo kiến trúc đối xứng, ở chính giữa có một con bức thần Biển được kéo bởi hai dàn tuấn mã chạy băng băng. Hai bên trái phải đều có hai bức tượng thủy thần, bên phải thủy thần đứng lên, có một bức điêu khắc ” Thiểu nữ chỉ kỳ thủy nguyên”, mà trên phù điêu có bốn cung nữ đại biểu cho bốn mùa.
Thượng Quan Tuyền không có bạn trai, cũng không có người yêu, chỉ đi đến đây theo bản năng, kinh ngạc mà nhìn những tia nước tựa như tóc tơ của đài phun nước.
Những giọt nước nhỏ lóng lánh phản chiếu khuôn mặt tuyệt mỹ của cô khiến nó càng thêm lộng lẫy.
Ngày mai sẽ là ngày cô hoàn thành nhiệm vụ ám sát Crow, đến lúc đó cô sẽ giả dạng thành Ph