hợt nhìn chằm chằm vào gương tràn đầy sương mù, kinh ngạc, đến khi —
“Cốc cốc cốc —”
“Tuyền, em ở bên trong sao?” Giọng nói trầm thấp lập tức cắt đứt trạng thái kinh ngạc của Thượng Quan Tuyền.
Là Nhiếp Ngân?!!
Toàn thân Thượng Quan Tuyền chấn động—
“Tôi không sao!” Cô ép buộc bản thân mình tỉnh táo lại chút, nhàn nhạt nói. Ngsy sau đó cô không tắm nữa, vô lực dựa vào trên vách tường.
Lúc sáu tuổi, Nhiếp Ngân nhặt được cô trên phố. Khi cô đi theo hắn đến trại huấn luyện thì mới phát hiện, có rất nhiều đứa bé giống cô. Vậy mà mười năm sau, có thể có tư cách ở lại bên cạnh Nhiếp Ngân cũng chỉ có cô, Nhã Nhĩ cùng Mạt Đức! Trong ba người, chỉ có một mình cô là sát thủ đặc công có huyết thống Châu Á!
Nhiếp Ngân rất tận tâm huấn luyện bọn họ, nhưng cũng không cách ly bọn họ với cuộc sống bình thường. Nhưng mà hắn chính là người phụ trách, tùy lúc tùy nơi đều muốn hiểu rõ tất cả chuyện của bọn họ, bao gồm địa chỉ, chìa khóa.
Sau một lúc lâu, Thượng Quan Tuyền từ trong phòng tắm đi ra, một thân áo ngủ tơ tằm trắng như tuyết, tóc dài xõa ở đầu vai, tròng mắt cố gắng tỉnh táo để che giấu bi thống vừa nãy.
Cô cũng không có thể ý đến Nhiếp Ngân đứng trước cửa sổ, làm như một cô gái nhỏ ngồi trên ghế salon, ôm hai chân.
Im lặng…..
Tóc dài xõa hai bên, càng giúp cô tỏa ra phong cách nhiễm nhu….
Sắc mặt của Nhiếp Ngân dĩ nhiên không tốt, trên gương mặt anh tuấn thành thục thoáng qua một tia khác thường. Hắn đi tới trước mặt Thượng Quan Tuyền, ngồi trên ghế salon đối diện với cô.
“Tại sao về trễ như vậy?” Hắn trầm thấp hỏi.
Nhiệm vụ an bài vào buổi sáng, hắn chờ mòn mỏi mà vẫn không thấy bóng dáng của cô, dĩ nhiên trong lòng rất là khó chịu.
Thượng Quan Tuyền chậm rãi ngẩng đầu lên, con ngươi thâm thúy nhìn hắn một lúc lâu, sau đó nhàn nhạt mở miệng nói :”Cái này không phải là hy vọng của anh sao?”
Cô hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó, bên môi cô nâng lên nụ cười nhàn nhạt, hướng về phía hắn mà nhả từng câu từng chữ :”Người đàn ông tối qua rất tuyệt, mãi cho đến rạng sáng, chúng tôi mới kết thúc, cho nên đến lúc này tôi mới trở về là chuyện rất bình thường —”
“Đủ rồi!” Rống to một tiếng, Niếp Ngân chợt đứng lên, bàn tay đột nhiêt siết chặt!
Chương 18
Q.2 – Chương 5: Người Làm Nhiệm Vụ
Trên mặt Niếp Ngân tức giận không cần phải nói. Vậy mà Thượng Quan Tuyền giống như không sợ hãi chút nào, đôi con ngươi băng lãnh cứ nhìn thẳng vào hắn như vậy.
Sau một lúc lâu, cô cũng chậm rãi đứng dậy,nhàn nhạt mà nói :”Tôi sẽ theo lời của anh, tiếp nhận nhiệm vụ này!”
Niếp Ngân cắn chặt răng, bàn tay hắn hung hăng siết thành quyền:”Tuyền, em là do một tay tôi nuôi lớn, trong lòng em nghĩ gì tôi đều biết rõ, em hận tôi, đúng hay không?”
Thượng Quan Tuyền nâng con ngươi lạnh lùng lên, bên môi dần dần tạo nên một chút ý cười :”Tôi nói rồi, tôi sẽ không hận anh, nếu như không có anh, tôi đã sớm không còn tồn tại trên thế giới này rồi!”
Niếp Ngân híp lại đôi ưng mâu (mắt tựa chim ưng), khóa chặt khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ của cô. Cô vừa mới tắm rửa xong, giống như hoa sen mới nở, vô cùng mỹ lệ.
“Nhưng mà —” Thượng Quan Tuyền nói tiếp, cô dừng một chút, có chút không tự nhiên nói :”Tôi muốn hai ngày nữa mới thực hiện nhiệm vụ này!”
Từ lúc cô chào đời đến giờ, đây là lần đầu tiên cô dám cò kè mặc cả nhiệm vụ của Niếp Ngân.
Chân mày Niếp Ngân khẽ nhíu lên, hắn nhàn nhạt nói ra :”Tôi muốn biết lý do!”
Thượng Quan Tuyền dừng mắt lại nhìn Niếp Ngân, một lát sau, than nhẹ một tiếng nói :”Anh thật sự muốn biết sao?”
“Không tệ, em chưa bao giờ dám nói như vậy!” Trên gương mặt tuấn dật của Niếp Ngân thoáng qua nét lo lắng rất nhạt.
Thượng Quan Tuyền cười nhạt một cái, ngay sau đó gật đầu nói :”Muốn biết lý do sao? Vậy thì được thôi, anh tự mà xem!”
Lời của cô mang theo âm tiết cứng rắn, bàn tay nhỏ bé liền cởi nút trên áo ngủ ra, khi tới ngực thì dừng lại —
“Tuyền, em —” Niếp Ngân kinh ngạc nói.
Thương Quan Tuyền không nói gì, chỉ là từ từ kéo áo ngủ xuống, lộ ra cổ trắng mềm, xương quai xanh khêu gợi, nơi đầy đặn bị che giấu phân nửa đang phập phòng…
Vậy mà, ở trên tuyết, lại nở rộ ra nhiều đóa hoa mập mờ mà nóng bỏng — đây là khi Lãnh Thiên Dục kích tình đã bá đạo lưu lại trên người cô từng dấu hôn!
Gương mặt Niếp Ngân vốn hòa hoãn đột nhiên trở nên cực kì lạnh lẽo, gân xanh trên trán cũng bởi vì lửa giận khổng lồ mà nhô lên.
Một cảm giác ghen tỵ chưa bao giờ có lại mãnh liệt nổ tung trong lồng ngực hắn —
Hắn hiểu được lý do vì sao cô muốn hoãn thời gian, bởi vì, tình trạng của cô như thế, căn bản là không thực hiện nhiệm vụ được!
Thượng Quan Tuyền nhìn thấy quanh quẩn trong đôi mắt Niếp Ngân là nỗi tức giận, lại lần nữa kéo áo ngủ lên, bên môi giơ lên nụ cười trào phúng lạnh lẽo :”Hài lòng rồi chứ?”
Niếp Ngân tựa như đóng băng khi nhìn vào Thượng Quan Tuyền, nhẹ nhàng nói :”Tuyền, ngàn vạn lần em không nên cố gắng chọc giận tôi!”
Thượng Quan Tuyền từng bước từng bước đi tới trước mặt Niếp Ngân, ngước đầu nhìn hắn :”Nếu tôi dám làm thật, anh sẽ làm gì tôi?”
“Em—” Thân thể to lớn cao ngạo của Niếp Ngân khẽ rù