Giang hồ biến địa thị kì ba – Phần 2
Tác giả: Ngữ Tiếu Lan San
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210455
Bình chọn: 9.5.00/10/1045 lượt.
tai ta cả đêm”
“Hôm nay trời không lạnh”. Thẩm Thiên Lăng ngoan ngoãn bóp chân cho hắn. “Đại ca đã về, cha biết chưa?”
“Vừa vào cửa là có người nói”. Thẩm trang chủ nói. “Thiên Phong bị mẹ ngươi gọi đi bao lâu rồi?”
“Nửa canh giờ”. Thẩm Thiên Lăng thử hỏi. “Có cần ta đến nói một tiếng với mẫu thân không?”
“Không cần”. Thẩm trang chủ lắc đầu. “Chuyện này trước hết để mẫu thân ngươi khuyên nhủ cũng tốt”
“Diệp đại ca rất tốt”. Thẩm Thiên Lăng bóng gió. “Cha nhất định sẽ thích”
“Nói bậy, ta thích hắn làm gì?”. Thẩm trang chủ nghe vậy cau mày. “Tuy ta chưa gặp qua Diệp Cẩn nhưng thỉnh thoảng cũng nghe người ta nói, ba năm chờ ở Quỳnh Hoa cốc mà không gặp được hắn, muốn tìm hắn xem bệnh lại có rất nhiều quy củ, vừa nghe đã biết là tính tình kì quái”
“Lời đồn sao có thể tin được?”. Thẩm Thiên Lăng phản bác. “Người ta còn đồn ta có thể hô phong hoán vũ, cha nghĩ là thật hay giả?”
Thẩm trang chủ: …
Tần Thiếu Vũ đứng cạnh cửa nén cười.
“Nói chung chuyện này ta sẽ tự lo, ngươi không cần nhúng tay”. Thẩm trang chủ uy nghiêm nói. “Sau này cũng đừng nhắc lại”
Thẩm tiểu thụ thầm kháng nghị.
Sao cha hắn lại có thể như vậy chứ, không biết nói lý lẽ lại còn tự cao tự đại, cực kì không giống đại hiệp!
“Trang chủ”. Người hầu ở bên ngoài bẩm báo. “Phu nhân và đại thiếu gia tới rồi”
Thẩm Hàm nghe vậy lập tức đứng dậy, đặt bánh ngọt trên tay xuống bàn.
Thẩm Thiên Phong đẩy cửa vào phòng, mang theo một luồng gió lạnh.
Vì trước đó đã dặn phải giữ bí mật nên Thẩm Hàm cũng không gọi thành tiếng, nhưng trong mắt vẫn sáng long lanh, vẻ mặt cũng hưng phấn.
Thẩm Thiên Phong cười, vươn tay ra với hắn.
Thẩm Hàm lập tức chạy tới nhào vào lòng hắn.
“Hơn một năm không gặp, đã cao như vậy rồi”. Thẩm Thiên Phong xoa đầu hắn. “Có nhớ cha không?”
“Có”. Thẩm Hàm ra sức gật đầu.
“Hắn gọi ngươi là gì?”. Thẩm trang chủ nghe vậy cau mày.
“Cha”. Thẩm Thiên Phong giao Thẩm Hàm cho Tần Thiếu Vũ, tự quỳ xuống đất. “Ta có chuyện muốn nói với ngươi”
“Nói thì cứ nói, quỳ làm gì?”. Thẩm phu nhân đau lòng. “Mau đứng lên”
“Nương”. Thẩm Thiên Phong nói. “Sau khi nói hết những gì cần nói, ta đương nhiên sẽ đúng dậy”
“Không phải muốn dẫn một nam nhân về nhà chứ?”. Thẩm phu nhân nói. “Hồi nãy đã nói rồi, còn có chuyện gì khác nữa?”
“Mấy năm trước lúc ta chinh chiến ở Mạc Bắc, có làm một chuyện sai lầm”. Thẩm Thiên Phong nhắm mắt lại định thần một chút, sau đó gằn từng chữ. “Thẩm Hàm chính là con trai ruột của ta”
Một lời vừa nói ra, trong phòng lập tức yên tĩnh lại. Thẩm Thiên Lăng trong lòng điên cuồng khen ngợi đại ca hắn, rốt cuộc cũng nói ra rồi, đúng là thời khắc lịch sử!
Thẩm Hàm nắm chặt ống tay áo Tần Thiếu Vũ, rõ ràng cũng rất khẩn trương.
“Cái gì?”. Thẩm phu nhân giật mình không nhẹ.
“Tiểu Hàm là con ruột của ta”. Thẩm Thiên Phong lăp lại một lần. “Năm ấy ta cứu một nữ tử Mạc Bắc, không cẩn thận bị ám hại, sau đó thì có hắn”
“Trời ạ”. Thẩm phu nhân vẫn chưa tin. “Ý ngươi là, hắn là cháu trai ruột của ta?”
“Tiểu Hàm quả thật là cốt nhục của Thẩm gia”. Thẩm Thiên Phong nói. “Ta làm việc không chu toàn khiến mẹ hắn chết trong buồn bực, cũng khiến hắn chịu khổ từ nhỏ. May mà ông trời có mắt, cuối cùng cũng để hắn về bên cạnh ta”
“Mau tới cho ta xem”. Thẩm phu nhân gọi Thẩm Hàm.
Tần Thiếu Vũ vỗ vai Thẩm Hàm. “Đi đi”
Thẩm Hàm cẩn thận đi tới trước mặt Thẩm phu nhân, do dự không biết có nên gọi hay không.
Thẩm phu nhân ôm hắn vào lòng, cởi áo ra nhìn, quả nhiên nhìn thấy ba nốt ruồi giống hệt như trên người Thẩm Thiên Phong, vì vậy lập tức mừng đến mức rơi nước mắt. “Đúng là cháu ruột của ta”
“Mau kêu bà nội”. Thẩm Thiên Lăng giục.
“Bà nội”. Thẩm Hàm rất ngoan ngoãn.
“Ôi”. Thẩm phu nhân cười vui sướng, ôm hắn không nỡ buông tay.
“Cha”. Thẩm Thiên Phong nhìn Thẩm trang chủ. “Để bảo vệ tiểu Hàm không bị kẻ xấu làm hại, trước kia ta đã phụ lòng tiểu Cẩn một lần, hôm nay nhất định sẽ không phụ hắn lần thứ hai, xin cha hãy thành toàn”
“Ngươi là con trưởng của Thẩm gia, sau này sẽ làm Minh chủ võ lâm, làm việc sao lại không biết tính toán như thế?”. Thẩm trang chủ răn dạy. “Hồi xưa còn trẻ phạm sai lầm thì thôi, hôm nay sao có thể xử lý theo cảm tính như vậy?”
“Ta rất nghiêm túc”. Thẩm Thiên Phong nói. “Trách nhiệm trên vai ta sẽ gánh vác, con trai ta sẽ nuôi nấng thật tốt, tiểu Cẩn ta cũng không buông tay”
“Giữa Thẩm gia và Diệp Cẩn, nếu ta để cho ngươi chọn một thì sao?”. Thẩm trang chủ lạnh lùng hỏi.
Thẩm Thiên Lăng nghe vậy sửng sốt, đừng làm lớn chuyện vậy chứ.
“Có gì mà không thể từ từ nói?”. Thẩm phu nhân cau mày. “Thiên Phong vất vả lắm mới về tới nơi, huống hồ còn có cháu nội ở đây”
“Cho ngươi một đêm suy nghĩ”. Thẩm trang chủ đứng dậy ra ngoài. “Ngày mai lại tới tìm ta”
Thẩm Thiên Lăng vừa định gọi hắn thì bị Tần Thiếu Vũ kéo lại, không thể làm gì khác hơn ngoài ngậm miệng.
“Đứng lên trước đi”. Thẩm phu nhân đỡ Thẩm Thiên Phong. “Tính tình cha ngươi ngươi cũng biết, không thể ép được, phải dỗ ngọt”
“Mẫu thân về trước đi”. Thẩm Thiên Phong quỳ dưới đất không nhúc nhích. “Ta ở đây đợi cha”
Thẩ