XtGem Forum catalog
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328792

Bình chọn: 7.00/10/879 lượt.

có thể khiến cho tôi rung động, cũng là người có thể bảo vệ và che chở cho tôi cả đời.

Chỉ cần tôi giữ gìn trọn vẹn hình ảnh tuyệt đẹp và hành động dũng cảm của hắn khi cứu tôi là được rồi. Mai sau dù có xảy ra chuyện gì, tôi cũng không hối hận vì đã dành cho hắn một chỗ trống trong trái tim tôi.

Nằm chán, tôi mở tủ sách ở trên đầu giường. Tôi xem từng cuốn sách một. Cuối cùng tôi chọn được một cuốn sách ưng ý.

Vốn tiếng Hoa của tôi rất tốt, nên việc tôi đọc sách báo không gặp vấn đề gì trở ngại. Cuốn sách mà tôi cầm trên tay do Quỳnh Dao viết. Tôi mỉm cười, đã lâu rồi tôi không có đọc tác phẩm nào của nhà văn Quỳnh Dao. Nay có cơ hội được đọc bằng tiếng Trung, tôi rất phấn khích. Tôi muốn thử xem, ngoài khả năng nói lưu loát giống như người Hoa ra, tôi có quên mất mặt chữ không ?

Đọc được hai trang, tôi cười tươi rói. May quá, khả năng đọc và viết của tôi vẫn tốt giống như trước.

Khi tôi đọc được hơn 30 trang sách, cánh cửa vang lên những tiếng “cộc cộc”. Mắt tôi vẫn nhìn chăm chú vào trang sách đang đọc dở, miệng tôi trả lời.

_Vào đi !

Cánh cửa gỗ màu vàng nhạt mở rộng sang bên cạnh. Từ bên ngoài, hắn bước vào trong phòng. Thấy tôi đang tập trung vào cuốn sách trên tay, khóe môi hắn mỉm cười mơ hồ. Hình như hắn rất vui vì tôi không khóc nháo, hay đập phá đồ đạc trong phòng.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế sô pha màu trắng dài hơn một mét ở bên tay trái của chiếc giường, cạnh bức tường thông ra ban công.

Hắn tỉ mỉ quan sát từng sắc thái biểu cảm trên khuôn mặt tôi. Khi tôi tập trung làm bất cứ việc gì đó, tôi trông giống như một bức tượng được tạc theo tư thế nhìn nghiêng, mái tóc uốn quăn của tôi rũ ra đằng trước. Tôi không biết là hình ảnh tự nhiên, và nên thơ của mình đều lọt vào mắt hắn.

Tôi nghĩ nếu phải là một chàng trai khác, đã không có một ai chịu đựng được tính cách nghịch ngợm và ưa quậy phá của tôi. Nhưng hắn chẳng những chịu đựng được, hắn còn biết cách kìm nén bớt được hành động bộc phát và không có nguyên tắc của tôi. Tôi biết, hắn đánh tôi vì hắn lo cho tôi, và vì lúc đó hắn quá tức giận. Hắn lên đây phải chăng là hắn muốn xin lỗi tôi, và muốn hỏi tôi xem tôi có bị làm sao không ?

Dù tôi không muốn giận hắn, nhưng hắn ra tay không nhẹ tay một chút nào. Hiện giờ mông tôi vẫn còn rất đau. Tôi muốn hét vào mặt hắn, muốn quát hắn, muốn tuyệt giao với hắn. Tôi muốn nói cho hắn biết, tôi là nhân viên của hắn, tôi không phải là một cô người yêu bé bỏng của hắn, mà hắn tự cho mình cái quyền muốn đánh và xử phạt tôi lúc nào cũng được.

Đọc đến đoạn nữ nhân vật chính trong truyện bị nam nhân vật chính bắt nạt và hiểu lầm, tôi tức điên lên, tôi dơ cao tay, nắm tay tôi siết chặt, tôi vung vẩy như chuẩn bị đánh ai đó trong vô hình.

Ngồi ở bên cạnh giường, hắn bị hành động giống như là côn đồ của tôi làm cho bật cười. Có lẽ hắn chưa từng thấy một cô gái nào đọc sách cũng tức giận như thể đang xem phim truyền hình giống như tôi.

Nghe tiếng cười của một người nào đó rất gần mình. Lúc này, tôi mới nghiêng đầu nhìn sang. Khi biết chủ nhân của tiếng cười thanh thúy và trầm ấm kia là ai. Tôi nhảy dựng lên, cuốn sách rớt khỏi tay, mắt tôi trừng trừng nhìn hắn, còn môi tôi mím chặt, miệng tôi hét lên.

_Anh…anh vào đây làm gì ? Lúc nãy anh đánh tôi vẫn còn chưa đủ sao ? Anh…anh định đánh tôi thêm nữa chứ gì ?

Tôi đề phòng nhìn hắn. Tôi không cần biết mục đích của hắn vào phòng tôi làm gì ? Tôi chỉ muốn tránh xa hắn một chút, hay là chạy nhanh ra khỏi đây thì càng tốt.

Nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi, ánh mắt giống như là một con chó con sợ bị chủ đánh của tôi, hắn cố nhịn cười.

_Tôi lên đây vì tôi muốn hỏi cô có muốn tôi mua gì cho cô không ? Chiều nay tôi phải đến công ty, nên trên đường đi tôi có thể mua giúp cho cô.

Tôi phồng mồm, tính trẻ con và giận dỗi của tôi vẫn còn chưa tan biến kể từ lúc hắn dơ tay, đánh vào mông tôi trước mặt bao nhiêu người trong nhà.

_Không cần. Tôi không muốn mua gì cả.

_Cô nên suy nghĩ cho kĩ đi. Đừng vì giận tôi, cô từ bỏ cơ hội được mua sắm của mình.

Nghe hắn nói, tôi tủi thân bật khóc. Phải ! Giờ tôi chỉ là một con bé con bị hắn lôi về nhà. Sống dưới mái nhà của hắn, tôi không thể không cúi đầu. Hắn dù có lo lắng và thương hại tôi, hắn cũng có cần phải dùng cách kì cục đó để dạy dỗ tôi không ?

Hu hu hu ! Tôi căm ghét hắn, tôi hận hắn ! Tôi không muốn nhìn mặt hắn nữa.

Tôi đứng ở trên giường, một tay tôi buông thõng, một tay tôi quẹt mắt, còn miệng tôi kêu oa oa, tôi khóc không khác gì một đứa trẻ con.

Hắn thở dài, có lẽ hắn thấy lòng tốt của mình dùng cho không đúng người rồi. Tôi và con hắn rất giống nhau, cả hai đều là những đứa trẻ khó dạy, và khó bảo. Càng đánh, lại càng trở nên lì lợm, và ương bướng hơn.

Nếu tôi không phải đang ở Đài Loan, tôi đã bỏ trốn từ lâu rồi, và có thể cả đời này, tôi cũng không muốn gặp lại hắn nữa.

Hắn đứng lên, hắn nắm lấy tay tôi, sau đó lôi tôi ngã vào lòng hắn. Một tay hắn ôm lấy ngang eo tôi, một tay dùng khăn tay lau nước mắt cho tôi.

_Tôi xin lỗi cô. Tôi không cố ý đánh cô. Nhưng tất cả mọi việc đều là do cô. Cô có biết, nếu