Pair of Vintage Old School Fru
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325320

Bình chọn: 7.5.00/10/532 lượt.

hiện tại của mình, tôi có công việc yêu thích, mỗi tháng có thể kiếm được gần chục triệu, thỉnh thoảng tôi còn được đi du lịch. Dù chưa đủ tiền để mua một căn nhà, nhưng căn hộ chung cư mà tôi thuê cũng khá rộng rãi và sạch sẽ.

Tôi không còn gì để phàn nàn hay kêu ca nữa. Tôi đang tích cóp tiền để mua một căn hộ nhỏ gần vùng ngoại ô. Tuy nơi đó hơi xa công ty nơi tôi làm việc, nhưng mua nhà ở đấy vừa rẻ, lại yên tĩnh.

Tính yêu tiền của tôi đã ngấm vào máu rồi, nên chỉ cần thứ gì có lợi cho mình, tôi sẽ làm ngay lập tức.

Bao nhiêu năm qua tôi ăn đói mặc rách, tôi dù muốn quan tâm đến sức khỏe của bản thân mình cũng không có khả năng để chi trả. Nay đã khấm khá hơn, tôi mới nghĩ đến chuyện đi khám sức khỏe.

Dạo gần đây tôi thấy cơ thể mệt mỏi, ăn không tiêu, thường xuyên đau bụng, có bữa tôi bị đau đến nỗi ra mồ hôi trộn làm ướt đẫm quần áo.

Tôi biết mình không thể chần chừ được nữa, nên sáng nay tranh thủ ca nghỉ giữa giờ, tôi bắt một chiếc xe tắc xe đến bệnh viện Gia Long để kiểm tra sức khỏe. Tôi muốn biết vùng bụng của mình bị làm sao.

Tôi rất sợ bị bệnh nặng, tôi không muốn phải chi trả nhiều tiền cho sức khỏe của mình. Tôi chỉ còn có một mình, người thân thích không có. Nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, tôi biết nhờ ai giúp đỡ bây giờ.

Ngồi trên xe ô tô, tôi không ngừng lo lắng, không ngừng cầu nguyện, tôi cầu mong là mình không sao. Tôi mong bệnh của tôi chỉ là chứng ăn khó tiêu thôi.

Đến bệnh viện Gia Long, tôi trả tiền tắc xi. Nhìn kim đồng hồ chỉ con số 50,000, tôi xót ruột móc tiền trong ví ra trả cho anh ta.

Nhìn khuôn mặt tươi rói của tài xế khi nhận tiền của tôi, tôi bặm môi cố lưu giữ lại hơi tiền mà tôi vừa mới mất.

“Ôi tiền của tôi, sao mày lại dễ dàng bay khỏi túi tao như thế ?”

Tôi thật sự muốn làm một bài tế cho nó. Tôi hy vọng khi được chuyển sang túi của anh tài xế, anh sẽ biết cách sử dụng nó một cách tiết kiệm và hữu ích.

Đi dưới cái nắng hơn 30 độ C thật sự muốn lấy đi hết chút mỡ còn xót lại trong cơ thể tôi. Tôi không thích mùa hè, cũng không thích mùa đông. Hai mùa này lấy của tôi rất nhiều tiền. Mùa hè – tôi mất tiền điện dùng để chạy quạt và tủ lạnh đựng đá. Mùa đông – tôi phải dùng tiền để mua một đống quần áo rét và quà giáng sinh cho bọn trẻ ở cô nhi viện.

Tôi ước giá mà có một ngày nào đó tôi không phải chi đến một xu thì hay biết mấy. Nghĩ đến đây, tôi lại giật mình sợ hãi, người mà không phải ăn và chi tiêu bất cứ thứ gì chỉ có người chết.

Không ! Tôi không muốn chết ! Tôi còn yêu đời lắm ! Nếu tôi mà chết đi thì ai sẽ giữ hộ tiền tôi bây giờ ?

Vừa đi vừa nghĩ ngợi lung tung và tính toán làm sao để mình chi tiêu ít tiền đi, tôi vào đến tiền sảnh của bệnh viện.

Mới hơn mười giờ sáng nên bệnh nhân đến khám bệnh rất đông. Mọi người chen chúc nhau trong một không gian chật hẹp. Tôi vừa nóng vừa bực. Sao họ không chọn một ngày nào đó rồi hãy đi khám bệnh, để tôi đi một mình hôm nay có phải là hay hơn không ?

_Nhanh lên ! Còn đứng ngơ ngác ở đấy làm gì ?

Một bác gái trung niên tóc hoa râm quát tôi.

Tôi căm tức mím môi. Tôi thật sự rất muốn quay lại tranh cãi với bác, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của mọi người xung quanh, tôi đành ngậm miệng và cố nuốt cục tức vào bụng.

Chờ đến lượt mua được sổ khám bệnh và lấy được số thứ tự của mình, người tôi đã ướt đẫm mồ hôi.

Tôi thật sự muốn kêu to lên phẫn nộ. Thật sự muốn hét ầm lên.

Ông trời tại sao mấy tháng rồi không chịu rơi xuống một giọt nước mưa, ông hại tôi ngày nào cũng phải đi làm dưới cái nóng bỏng rát.

Tôi là một con người tiết kiệm nên luôn đi làm bằng xe buýt. Căn hộ mà tôi thuê ở tận trong ngõ hẻm, nên con đường dẫn đến trạm xe buýt khá xa. Vì tinh thần tiết kiệm, tôi đành chịu khổ. Tôi thấy mình thật đáng thương.

Đi lên lầu hai, tôi chăm chú nhìn tờ giấy đề tên phòng khám và đánh số thứ tự của mình. Tôi hết ngó ngược lại ngó xuôi, lần đầu tiên đến đây nên tôi không biết phòng khám khoa nội ở chỗ nào.

Nhìn thấy có một bàn tiếp tân dùng để chỉ giúp đường cho bệnh nhân đến đây khám bệnh, tôi vội bước đến.

Nở một nụ cười lấy lòng, tôi lịch sự hỏi.

_Chị làm ơn nói cho em biết khoa nội nằm ở đâu ?

Cầm cuốn sổ bệnh trên tay tôi, chị nhân viên chỉ tay về phía hành lang trước mặt.

_Em đi thẳng, đến cuối hàng lang em rẽ trái, đi thêm mấy trăm mét em sẽ thấy có một căn phòng đề tên khoa nội, em nộp sổ cho y tá, chờ cô ấy đọc số của mình, lúc đó em hãy vào khám bệnh.

_Cảm ơn chị.

Nghe chị nhân viên nhiệt tình chỉ đường cho mình, tôi thực cảm động. Tôi ước giá mà mấy bác bệnh nhân lúc nãy cũng nói với tôi giống như chị nhân viên này thì hay biết mấy.

Theo lời chỉ dẫn của chị, tôi tìm được căn phòng đề tên khoa nội ở trước cửa. Sau khi nộp sổ bệnh án cho chị y tá, tôi tìm một cái ghế trước cửa rồi ngồi xuống.

Trước cửa phòng lố nhố người đứng người ngồi, xem ra mọi người có bệnh giống như tôi cũng rất nhiều.

Tôi chờ và chờ, chờ đến gần mười một giờ bác sĩ mới gọi đến tên tôi. Người bác sĩ khám cho tôi là một bác sĩ trẻ, anh ta chỉ khoảng hơn ba mươi tuổi. Cặp kính màu trắng đeo trên