ên hiểu Đức Tiến không phải là một người đàn ông đơn giản.
_Tôi hiểu anh muốn nói gì, nhưng mà chuyện này đâu phải đơn giản như thế. – Trương Hạo Nhiên nói lên khó khăn của mình.
Đức Tiến bình thản cầm ly rượu ở trên bàn, nhấm nháp hương vị cay nồng của rượu vang có màu đỏ sậm, đôi mắt đen sâu của hắn chiếu thẳng vào đôi mắt linh hoạt của Trương Hạo Nhiên.
_Tôi nghĩ cậu chỉ đang làm to mọi chuyện lên. Một người làm trong giới nghệ sĩ như cậu chắc đủ khả năng để hóa giải mọi hiểu lầm thành không có gì cả.
Trương Hạo Nhiên mỉm cười, anh ta khôn khéo đáp.
_Anh đừng đánh giá tôi cao quá. Tôi chỉ là một quản lý nhỏ nhoi, làm sao đủ sức ngăn cấm phóng viên và báo chí, không được phép đưa tin và đăng hình của họ lên báo đài, và lên mạng.
Tay cầm ly rượu của Đức Tiến siết chặt, đôi mắt đen sâu của hắn lóe sáng, mặt hắn lạnh băng.
Ngay sau đó, hắn nhanh chóng lấy lại tự chủ, mặt hắn và đôi mắt hắn trở nên phẳng lặng và bình thản như trước.
_Cậu muốn nói rằng, chuyện này không thể giải quyết được ? – Đức Tiến nguy hiểm hỏi Trương Hạo Nhiên, giọng hắn nhàn nhạt như nước lã.
Trương Hạo Nhiên biết Đức Tiến có bao nhiêu lợi hại và bao nhiêu đáng sợ, nên anh ta lựa lời nói.
_Chuyện này không phải là không thể giải quyết, mà là tôi cần phải có thời gian.
_Bao lâu ? – Vừa uống rượu, Đức Tiến vừa hỏi. Hắn đang chơi trò mèo vờn chuột. Hắn để cho con chuột thoải mái chạy nhảy đến khi nào mệt lả và không thể bước nổi nữa, lúc đó hắn mới vồ mồi.
_Khi Đức Hải tổ chức họp báo quảng bá xong album, chúng tôi sẽ tuyên bố Đức Hải và Khánh Băng chính thức chia tay.
Đang uống rượu, Đức Tiến dừng lại, đôi mắt đen sâu của hắn giờ trở nên đen kịt như trời đêm, khóe môi lãnh khốc của hắn nhếch lên.
_Cậu không dám cho tôi một thời gian cụ thể ?
_Không phải ! – Trương Hạo Nhiên vội nói, mặt anh ta đã lấm tấm mồ hôi. Anh ta đang bị hơi lạnh toát ra từ trong cơ thể hắn làm cho sợ hãi.
_Nếu thế, cậu nói cho tôi một thời gian cụ thể.
_Để hoàn thành xong album của cậu ấy ít nhất cũng phải mất ba tháng. – Trương Hạo Nhiên cố kêu gọi lòng thương hại của Đức Tiến.
_Quá lâu. – Đức Tiến lạnh lùng cắt ngang.
_Anh…anh cũng phải biết để hoàn thành xong một album đâu phải chuyện đùa, chúng tôi phải trải qua rất nhiều công đoạn, từ thu âm, tập vũ đạo, đến quay video. Đức Hải là em trai của anh, anh cũng nên thông cảm cho chúng tôi một chút. – Trương Hạo Nhiên vận dụng tài ăn nói của mình để thuyết phục Đức Tiến.
_Chính vì Đức Hải là em trai của tôi, nên tôi mới muốn chuyện này sớm kết thúc. – Đức Tiến mượn ngay câu nói của Trương Hạo Nhiên để vặn lại anh ta.
_Cô…cô ấy chỉ là người trông trẻ của anh thôi, anh có cần phải bức chúng tôi vào khó khăn như thế này không ? – Trương Hạo Nhiên nói không ra hơi, anh ta khó hiểu nhìn Đức Tiến. Anh ta đang tò mò không hiểu mối quan hệ giữa ba người bọn họ là gì ?
_Cậu không cần phải biết. Tôi cho cậu thời gian một tháng để thu xếp tất cả mọi chuyện, nếu không cậu đừng trách tôi không thông báo trước cho cậu một tiếng.
Nói xong, Đức Tiến đứng lên.
Trương Hạo Nhiên vội vã đứng dậy.
_Anh không thể suy nghĩ lại được sao ? Một tháng thì chúng tôi làm sao có thể thu xếp được mọi thứ ? Đức Hải đã kí rất nhiều hợp đồng với những công ty giải trí khác, nếu chuyện này vỡ lở ra, sự nghiệp của cậu ấy sẽ bị sụp đổ.
Đức Tiến xa xầm mặt, mắt hắn rực lửa giận, giọng hắn sắc lạnh.
_Nếu biết trước điều này, hai người nên biết cách lựa chọn lời phát ngôn của mình trước báo chí và phóng viên. Tôi vì nể tình cậu ta là em trai tôi, nên tôi mới cho cậu ta thời gian một tháng để thu xếp hết mọi chuyện, còn nếu không tôi đã phá tan công ty của các người rồi.
Trương Hạo Nhiên nín lặng không dám nói thêm một câu gì nữa. Anh ta hiểu Đức Tiến nói được là làm được.
Đức Tiến là một người đàn ông thâm trầm khó đoán. Với tài trí và năng lực của mình, hắn đã đưa tập đoàn Đông Dương trở nên lớn mạnh, và vươn xa. Trong mối quan hệ giữa người với người, hắn lúc nào cũng bình thản và điềm tĩnh. Chỉ cần không chọc giận hắn, hay không động chạm gì đến hắn, hắn sẽ không dùng thủ đoạn với họ, còn nếu không, hắn sẽ khiến cho kẻ đó sống không bằng chết.
Nói về tâm cơ, Đức Hải không thể bằng được Đức Tiến. Đức Hải chỉ là một kẻ ngông cuồng và ngạo mạn. Hắn luôn làm theo ý thích và mong muốn của mình, mà bấp chấp đến hậu quả. Một khi hắn đã thích thứ gì, hắn sẽ tìm đủ mọi cách để có bằng được.
Cả hai anh em nhà họ Trương đều có tính cách cố chấp và ương bướng giống nhau. Họ ít khi chú ý đến sở thích và mong muốn của người khác.
Trên đường đi, chú tài xế rụt rè hỏi Đức Tiến.
_Cậu chủ ! Cậu muốn tôi lái xe đưa cậu đi đâu ?
Ngồi ngả ra sau ghế, chân vắt chữ ngũ, nhắm mắt dưỡng thần, hắn lạnh nhạt trả lời.
_Lái xe về nhà !
_Vâng, thưa cậu chủ !
Chú tài xế quan sát khuôn mặt lạnh như băng đá của hắn ở trên chiếc giương treo ở giữa xe. Mặc dù không hiểu vì sao hắn lại tức giận, nhưng chú cũng đoán được một phần nào đó.
Hơn 20 phút sau, Đức Tiến về đến nhà. Bữa cơm trưa diễn ra trong không khí căng thẳng và ảm đạm.
Tôi và thằng bé n