tim. Máu trong người cũng đang sắm sửa đồ đạc chuẩn bị ra ngoài thăm quan, do các bác đó còn đến chào gia đình bạn bè và ngủ lại 1 đêm nên hắn không bị nước máu tuôn thành sông.
Sao nhỏ này không đóng của phòng tắm chứ? Làm mình suýt rớt tim rớt mắt lun, mà hình như cô ta đang ….ngủ? Nhỏ này điên rùi à? Chắc là tắm sáng thôi. Kệ đi! Mà thằng Bun kêu là từ tối qua vẫn còn đén không lẽ đã trong tình trạng này từ tối qua?Có thể lắm. Nếu giờ mà còn thức thì mình đã bay sang Châu Phi từ lâu rồi.
….
…
Nhỏ bị làm sao thế nhỉ?
…
…
Và được sự cho phép của trái tim hắn lại mạo phép bước vào tiến lại chỗ bồn tắm. Đôi mắt cố liếc đi phía khác nhưng không hiểu sao cứ nhìn chằm chằm nó. Nó bị ngất thật rồi.
Trí não: -Làm gì bây giờ?
Con tim:-Bế ra ngoài!
-Bằng cách nào?
-2 tay, 2 chân, mày là trí não mà ngu hơn con tim thế hả?
– Nói gì đó hả?
– Mi còn mặc bệnh điếc nữa (=.=)
– Này! Đừng tưởng tao nể mày nha!
Đôi chân:- Cái bọn điên này có thôi đi không! Giờ để tao vào điều khiển đi! Không chị em huyết tương huyết .., tao quên rồi lại nô nức ra bây giờ.
Trí não +con tim: *cúi đầu*: Dạ *thì thầm* Này! Tẹo nữa đợi nó xử xong rồi mình đánh hội đồng nó đê! (0-o)
Kết thúc màn nội tâm, quay trở lại với màn ngoại tâm nào (^^)
Sau một hồi bất động cuối cùng hắn cũng đã mắt nhắm mắt mở khẽ luồn tay qua eo nó xốc lên rồi đặt lên giường. Cái cảnh này sao quen quen. Nè! Tập trung vào! Khổ nhất là cái trên không biết để đâu, chỗ nào cũng chết, chết sớm hay chết muộn kệ đê. Khi đã làm xong hắn thở phào nhẹ nhõm, đưa tay lên trán nó lập tức phải rút tay lại. Nóng quá!Nó ốm rồi thì phải. Chắc do ngâm nước nhiều quá.
………..
……….
Ể! Cơ mà cái trái tim biến thái kia lại có vẻ không quan tâm đến điều đó chỉ ngồi im không vẫn đập mà thưởng thức màn nghệ thuật trước mắt. Nhưng là khi đã phủ chăn lên cho nó rồi giờ chỉ thấy khuôn mặt trắng nón nà và từng nhịp thở nhanh ! Mẹ ơi! Sao con lại bị quyến rũ dễ dàng thế này!(T-T)
Giờ thì hắn mới sực tỉnh, liền chạy đi lấy đá chườm cho nó. Sa khi đã nuối tiếc 30 phút ngắm chị Jen lần cuối anh bút chì mời lò dò xuống bếp náu cháo cho nó. Điều quan trọng là các món ăn khác hắn có thể là thiên tài nhưng riếng món cháo thì dở ẹc. Đơn giản là có phải chăm sóc cho ai abo giờ đâu, hắn chưa hại người ta phải ăn cháo là may rồi chứ nói gì đến nấu cháo cho người ta ăn. Nhưng giờ có thể nói là hắn hại người ta không nhỉ? Đôi mắt xanh sẫm lại, ánh buồn man mác. Hắn làm gì nó? Hắn ước gì là chính mình hại nó thì ít nhất hanứ còn có chỗ trong tim nó. Chứ đằng này, aisssssss, là công cụ. Đã bảo là nhớ rồi mà, quên nhanh thế!
(Giờ thì gạt qau một bên dùm em, nấu cháo cho chị ý đi anh.)
Hắn lại thở dài, làm thế nào bây giờ? À đúng rồi! Google! Nghĩ là làm, hắn liền rút điện thoại ra tra cach nấu cháo. Let’s go! Sau một hồi không biết hắn làm gì và chính hắn cũng không biết thì nồi cháo đã được hoàn thành giờ đến lúc băm hành và cho muối. Quái lạ! Muối đâu rồi nhỉ? Tìm mãi không thấy thì hắn vớ lẹ cái hộp trắng trắng gần đó, định nếm nhưng thôi, đã đánh răng đâu? (T-T)
Và lại sau một hồi vô nhận biết thì bát cháo theo hắn là thành công được ra lò. Điềuđầu tiên hắn làm là gì? Không phải bê lên phòng nó cũng không phải thổi nguội mà là…..đánh răng. (=.=). Cuối cùng thì bát cháo hành cũng được đặt cạnh đầu giường nó.
Lúc hắn bê lên cũng là lúc nó tỉnh dậy và nhận ra trên người không có một mảnh vải chỉ có một tấm chăn. Định bước ra thay đồ thì một tên nào đí lò dò mang một cái gì đó lên.
Nhìn thấy nó đôi chân hắn ngập ngừng nhưng rồi cũng bước vào. Sau khi đặt bát cháo xong hắn định quay đi nhưng thế nào lại mạnh dạn ngồi xuống múc một thìa cháo lên thổi thổi rồi đưa trước mặt nó. Ánh mắt giống như van nài, tha thiệt khiến đối phương khó có thể từ chối. ”Mình sẽ làm một công cụ hữu ích!”
Nó cứ nhìn hắn không thôi. Mấy ngón tay có miếng keo làm nó cảm động. Có thể là do trái tim nó dễ dàng quá hay là nỗi nhớ của nó quá nhiều nên giờ thì nó rất muốn tah thứ cho hắn. Chỉ cần 1 lời giải thích, không nó tin hắn! Chỉ cần hắn nói gì đó bất kể gì cũng được, ví dụ nhé anh xin lỗi hay tha thứ cho anh thì nó sẵn sàng đồng ý. Có thể Muni dùng cách nào đó khiến hắn làm thế. Mặc xác đi, giờ mới là quan trọng.
Thấy nó không phản ứng hắn để thìa cháo xuống, nhìn sâu vào mắt nó. Không phải anh xin lỗi cũng chẳng phải một lời giải thích gì cả chỉ đơn giản là.
– Anh yêu em!
Trái tim nó cứ loạn nhịp không yên, nhưng chưa có cơ hội để nó nói thì bàn tay nó vô tình bật điều khiển tivi làm gọng nói chói lóa của cô phóng viên cát ngang cuộc nói chuyện giữa nó với hắn.
– Chúng tôi vừa nhận được bức ảnh của con trai thứ hai tập đoàn SBC đưa nhẫn cho tiểu thư duy nhất tập đoàn bất động sản GJ. Chúng tôi đang chờ gặp chủ tịch Hoàng chờ một lời giải thích.
Dòng tin như sét đánh ngang tai nó và hắn. Là ai đã làm chuyện này. Lập tức những ý nghĩ tha thứ trong nó bị vút tắt. Không khí trở nên nghẹt thở.
~ Hết phần 1~
Vài lời:
– Gần được tha thứ rùi nhưng lại………Sao mình không cho nó tha thứ nhỉ? Thôi cứ thích áp bức tinh