Teya Salat
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327901

Bình chọn: 10.00/10/790 lượt.

ệt thự đứng đó tĩnh lặng trong bóng tối, không có một tia sáng nào phát ra chứng tỏ không có người trong nhà.

Hắn vẫn chưa về? Cũng đúng! Hạng công tử đào hoa như hắn chắc chắn có nuôi không ít phụ nữ bên ngoài, hắn làm sao có thời gian chú ý đến một mình cô. Nghĩ vậy, Kiều Tâm Du trong lòng thở phào nhẹ nhỏm.

Vừa mở cửa bước vào nhà, một tiếng quát lớn thô bạo từ trong phòng khách thình lình vọng ra: “Tại sao đến giờ cô mới về?!!”

Bộp bộp! Chồng sách dày trong tay Kiều Tâm Du rơi xuống đập vào chân nhưng cô vẫn sửng sốt ngây người tại chỗ, không dám di chuyển một bước.

Nhâm Mục Diệu bật đèn, trong khoảnh khắc, ánh sáng rực rỡ tràn ngập từng ngóc ngách trong phòng. Đương nhiên cũng làm cho Kiều Tâm Du thấy được cơn thịnh nộ đè nén đã lâu trên mặt hắn.

“Tôi không nghĩ anh sẽ về sớm thế này”. Kiều Tâm Du hốt hoảng ngồi xuống nhặt sách lên, thay dép đi trong nhà vào.

Nhâm Mục Diệu lười biếng tựa vào ghế sa lon, khuôn mặt tuấn mĩ không tì vết quay lại, tròng mắt đen dâng lên một tia châm biếm lạnh lẽo, ánh mắt chuyển động nhưng lạnh đạm, tà mị lạnh như băng hỏi ngược lại: “Thế nào? Cô mong tôi không ở đây sao? Tôi ở hay đi không đến lượt cô quản! Hóa ra lòng ham muốn của cô lớn đến vậy, tôi không thỏa mãn được cô, nên cô phải ra ngoài tìm tên đàn ông khác?

“Tôi không có, không có.”

Lời nói của hắn như gai nhọn đâm vào trái tim cô, khiến nó ứa máu. Tại sao đã làm tổn thương thân thể của cô, lại còn muốn chà đạp lên chút tự tôn thương cảm ít ỏi của cô nữa.

Đôi mắt chim ưng hung tợn nhìn quyển sách trong tay cô: “Cô lại còn đọc sách? Giả bộ ngốc sao?” Nhâm Mục Diệu đứng lên, đưa tay muốn cầm lấy quyển sách trong tay cô.

Kiều Tâm Du ngay lập tức lui về sau hai bước, tránh được hắn, đem sách giấu sau lưng: “Không có gì, anh sẽ cảm thấy không hứng thú đâu.”

Cô càng tránh né, ngược lại càng khơi dậy hứng thú của hắn. Nhâm Mục Diệu chỉ dùng một chút sức đã túm được cô, đoạt lấy quyển sách trong tay cô nhưng hành động đó vô tình kéo theo túi xách cũng rơi trên mặt đất.

Mấy quyển sách thi nghiên cứu Anh ngữ một lần nữa rơi xuống mặt đất nhưng thuốc trong túi xách cũng lăn ra ngoài. Nhâm Mục Diệu nhếch môi cười lạnh, trong mắt đều là lạnh băng và sắc dục: “Cô đi mua thuốc tránh thai?”

Kiều Tâm Du sắc mặt tái nhợt, âm thanh run rẩy khẽ nói: “Nếu tôi không uống cái này, ngộ nhỡ tôi mang thai thì phải làm sao bây giờ?”

Nhâm Mục Diệu nghe được 2 chữ mang thai, lửa giận lập tức bùng lên, trên trán nổi đầy gân xanh, một tay dùng lực nắm lấy cằm của cô. Hắn hài lòng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo, tái nhợt. Trong miệng của hắn bật ra một tiếng cười lạnh, hết sức giễu cợt nói: “Tôi chính là muốn cô mang thai!”

edit: Heo Nghịch Ngợm

Chương 13: Cừu hận từ đâu tới

Kiều Tâm Du tưởng rằng chính mình nghe nhầm, mày liễu nhíu lại: “Tại sao?”

Muốn cô sinh đứa nhỏ để trói buộc hắn?

Cô không hiểu trong lòng hắn rốt cục nghĩ như thế nào, hắn như ma vương tới từ địa ngục, khắp người tràn ngập hơi thở chết chóc. Cô có thể cảm giác được sự căm phẫn, muốn đem cô đẩy vào vực sâu vạn kiếp bất phục của hắn.

Cô vẫn không hiểu đến tột cùng là mình đã làm gì sai? Vì sao lại dẫn đến sự trừng phạt cùng phẫn nộ của hắn?

“Anh đến cùng là muốn gì ở tôi! Suy cho cùng anh muốn thế nào?” Cô không sợ hãi mà hướng về phía hắn la hét cuồng loạn, một lần nói ra hết những bất mãn, kìm nén chặt trong tim từ lâu.

Đôi mắt sâu thẳm của Nhâm Mục Diệu hiện lên một ánh mắt lạnh, không chút lưu tình đem Kiều Tâm Du ném về sofa: “Điều tôi muốn vô cùng đơn giản.”

Hắn nhướng lên mày kiếm hung tợn lạnh lùng, con ngươi lóe lên hệt như thanh kiếm sắc bén, hận không thể đâm xuyên qua cô, chậm rãi nói, “Tôi muốn cô sống không bằng chết.”

Lời nói lạnh băng giống như nước đá mùa đông hắt lên người Kiều Tâm Du, máu huyết toàn thân cô đông cứng, một chút cũng không thể cựa quậy, réo rắt thảm thiết mà cười nhạt một tiếng: “Sống không bằng chết? Nói đi, anh muốn tra tấn tôi đến sống không bằng chết như thế nào?”

Ngữ khí của cô hững hờ thản nhiên như đang nói đến một chuyện không liên quan đến mình, phần bình tĩnh thong dong này làm cho hắn bị kìm hãm lại, dường như hắn đang đưa đến cho cô một vấn đề rất đơn giản.

“Anh muốn như thế nào mới có thể buông tha tôi?” Cô ngẩng đầu hướng hắn hét to.

Khóe miệng Nhâm Mục Diệu gợi lên nụ cười tà ác, bàn tay xoa nhẹ lên bụng cô, nụ cười ma quỷ châm lên lửa giận trong mắt hắn: “Mang thai đứa nhỏ của tôi, sau đó để tôi giết chết nó!” Đôi mắt sắc bén mang theo thị huyết âm lệ hiện lên, bàn tay bóp chặt vào phần bụng của cô.

Đau! Kiều Tâm Du bị đau đến kêu thành tiếng.

Giống như trong bụng của cô thực sự có đứa nhỏ mà hắn đang cực lực muốn bóp chết.

“Anh!” Cô nghiến răng nghiến lợi mắng: “Anh là ma quỷ giết người không thấy máu.”

Chát! Nhâm Mục Diệu tốc độ nhanh như chớp đã cho cô một cái tát, đôi mắt không chứa một chút hơi ấm: “Tôi là ma quỷ! Đều là do cô đã đẩy tôi vào địa ngục!!!”

Kiều Tâm Du cảm thấy một trận ong ong bên tai, cả khuôn mặt nóng rát, một cỗ chua xót trong miệng tràn