ành mạch, “Có thể, có thể, chết ở trong tay anh, em thật hạnh phúc……” Cô chậm rãi nhắm mắt lại, chờ đợi không khí bị rút hết.
Giống như con báo săn mồi, đôi mắt hắn bắn ra ánh sáng khát máu sắc bén, tay của hắn đột nhiên buông lỏng, rồi lại nắm chặt lại thành hình quả đấm, gân xanh nổi rõ, “Cô có chết, cục diện bây giờ cũng không thể thay đổi được!” Bạn đang đọc truyện được copy tại Y
“Khụ, khụ……” Không khí trở lại, Lương Tử Ngưng ho khan sặc sụa, cô nhào qua bắt được cánh tay Nhâm Dịch Tuấn, “Dịch Tuấn, lần này em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời, anh muốn em làm gì, em nhất định sẽ làm nấy, anh phải tin em.” Lương Tử Ngưng giống như người chết chìm, gắt gao bắt lấy bè gỗ cứu lấy tính mạng mình trước hắn.
“Được, anh sẽ cho em một cơ hội! Lần này nếu em hoàn thành tốt, tương lai chúng ta, “một nhà ba người” sẽ có thể vĩnh viễn hạnh phúc, mãi mãi bên nhau.” Hắn vươn tay, vuốt ve gò má sưng đỏ của cô, “Vừa rồi anh giận quá, có đau không?”
Mặt Lương Tử Ngưng dính vào lòng bàn tay lạnh như băng của hắn, rồi lại bị đôi mắt đen như ngọc của hắn đầu độc, bèn lắc đầu một cái,
“Không đau!”
————
Trên con đường yên tĩnh, dọc hai bên đường chính là cây ngô đồng của Pháp, trên cành cây nhẵn nhụi lấp ló một màu xanh biếc tươi mới. Cuối con đường, có một tòa biệt thự theo phong cách Châu Âu, với vườn hoa kiểu cách tinh xảo, ngoài hồ bơi sóng nước mênh mông. Kiến trúc duy chỉ một màu trắng, đang đắm chìm, hấp thu, phản xạ ánh sáng giống như chính bản thân nó đang phát sáng, rồi tỏa ra những quầng sáng êm dịu xung quanh
“Anh uống sữa tươi đi!” Kiều Tâm Du tranh thủ nói.
“Đó là thức uống chỉ dành cho phụ nữ.” Nhâm Mục Diệu đẩy ly sữa nóng về lại phía Kiều Tâm Du. Giơ tay lên, cầm lấy ly cà phê, tiếp tục xem tờ báo trong tay.
“Uống cà phê không tốt! Trong cà phê có hàm lượng càfêin cao, gây ra bệnh tim……” Kiều Tâm Du giống như một chú vẹt, líu ríu bên cạnh hắn không ngừng, liên tục liệt kê những điều không tốt khi uống cà phê.
Dù sao, Kiều Tâm Du mỗi ngày đều nói những lời này, Nhâm Mục Diệu đã sớm thành thói quen, cô một mình mở buổi toạ đàm “kiến thức nên biết để có một sức khỏe tốt”, còn hắn thì tiếp tục chăm chú đọc những tin tức nóng về kinh tế hiện nay trên tờ báo.
Chương 156: KHÔNG THỂ KHÔNG ĐỂ Ý
Đợi đến khi hắn uống sạch ly cà phê, cô cũng càu nhàu xong rồi.
Một tay Nhâm Mục Diệu cầm lấy tờ báo, tay kia lấy ly sữa tươi còn ấm đưa cho Kiều Tâm Du, “Em nói lâu như vậy, chắc khát nước rồi hả!! Thấm giọng chút đi rồi hãy tiếp.”
Kiều Tâm Du nhận lấy ly sữa, uống một hớp, tiếp tục nói: “Chẳng lẽ khi ở vườn trẻ, thầy giáo không dạy cho anh biết là không thể vừa đọc sách vừa ăn sao……”
“Thứ anh xem không phải là sách, mà là báo. Anh không có ăn, mà là uống” Nhâm Mục Diệu nghiêm túc nói.
“Báo cũng là sách, ăn chính là uống, về tính chất nó đều như nhau mà, anh đừng có nguỵ biện, anh rõ ràng là đang làm hai việc cùng lúc!”
Nhâm Mục Diệu tiếp tục bới móc lời của cô, “Anh không có “làm hai việc cùng lúc”, anh dùng mắt nhìn, dùng miệng ăn, còn phải dùng lỗ tai nghe. Cho nên là “làm ba việc cùng lúc”.”
“Được, anh “da dụng một lúc”, vậy còn không nhanh để tờ báo xuống, cầm lấy cái sandwich phô mai này giải quyết nhanh đi.”
“Nếu em có thể im lặng một chút, được như thế, anh lập tức có thể từ bỏ “làm ba việc cùng lúc”, thành một lòng một việc rồi.”
“Anh ghét em nói nhiều!?.” Kiều Tâm Du bĩu môi, tỏ vẻ uất ức nói: “Em chỉ lo lắng cho sức khỏe của anh thôi, em chỉ vì anh mà suy nghĩ……”
“Ai ~” Nhâm Mục Diệu than thở một tiếng, đứng lên, ôm eo nhỏ của cô, sau đó hôn lên cánh môi mềm mại, phương pháp này luôn là phương pháp hữu hiệu nhất khiến cô im miệng.
“Ư……” Kiều Tâm Du không thể lên tiếng phản kháng, chỉ có thể đánh vào bả vai của hắn, cô lại bị hắn sỗ sàng rồi. Xem ra hắn siêu cấp thích ăn đậu hũ, vậy hôm nay cô sẽ chuẩn bị một bữa tiệc toàn đậu hũ cho hắn, đậu hũ Ma Bà, rau trộn đậu hũ, canh đậu hũ, đậu hũ dồn thịt, cả món chao đậu hũ tiếng tăm lừng lẫy nữa.
Trong lúc ôm hôn triền miên, Kiều Tâm Du vẫn còn có thể tiếp tục chìm đắm trong suy nghĩ về thực đơn hôm nay.
Nhâm Mục Diệu đột nhiên buông lỏng cô ra, khẽ nhấp môi, “Em uống sữa tươi?”
“Đúng vậy!” Vẫn còn đang ở trong trạng thái hoảng hốt, Kiều Tâm Du vô thức đáp: “Là anh bảo em uống để nhấp giọng mà!”
Khuôn mặt Nhâm Mục Diệu tối đen, đi vào phòng tắm, vội vàng dùng nước súc miệng.
Từ nhỏ hắn đã rất ghét uống sữa tươi, giống như người ta ghét ớt xanh vậy, vừa ngửi tới mùi vị này, hắn đã cảm thấy ghê tởm.
“Anh dị ứng với sữa tươi sao?” Thấy hắn lập tức nhíu chặt chân mày, sắc mặt xanh xao, Kiều Tâm Du lo lắng, nên mới theo hắn vào đây. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Cô đã từng nghe qua dị ứng phấn hoa, đậu phộng, hải sản…… nhưng dị ứng sữa tươi thì… chưa từng
Nhâm Mục Diệu súc miệng xong, lại tiếp tục bóp kem lên bàn chải, một lần rồi lại một lần chải sạch hàm răng, không xóa sạch cái vị sữa kia, hắn sẽ không cam lòng.
“Anh có muốn em gọi cấp cứu không?” Kiều Tâm Du tự trách nhìn hắn, vội xoay người rời đi.
Vì hôn, mà lây dính một chút xíu sữ