n tình, nhưng cô thì không thể! Nhâm Mục Diệu đã loại bỏ bao nhiêu chướng ngại trong lòng, mới có thể toàn tâm toàn ý tiếp nhận cô, dùng tính mạng của mình mà yêu cô.
“Tin anh? Anh thật sự nghiêm túc muốn em tin anh sao, cô ấy dùng lời lẽ sắc bén chân thật nói em đoạt đi anh đấy……” Kiều Tâm Du thống khổ, châm biếm chính bản thân mình, tay liên tục đánh vào hai bên thái dương “Anh nói cho em biết đi, em nên tin ai đây, anh nói cho em biết đi……”
Nhâm Mục Diệu thấy vẻ mặt thống khổ, rối rắm của cô, tim hắn cũng nhói đau, hắn nắm chặt hai tay của cô, không để cho cô tự đánh mình, “Em không có lòng tin với chính bản thân mình sao? Em cảm thấy em dù đang ở vị trí này của anh, vẫn chưa đủ sao?” Nhâm Mục Diệu đặt tay cô vào bên ngực trái của mình.
“Đúng! Em chính là không có lòng tin với bản thân mình! Cô ấy là Lương Tử Ngưng, là người có gương mặt đã khiến cho anh thương nhớ suốt sáu năm. Cũng là người đã sớm cắm rễ sâu vào trong lòng anh, mà em……” Ánh mắt của cô mờ mịt trống rỗng, mặc dù mê luyến nhiệt độ nơi lòng bàn tay của hắn, nhưng cô vẫn lắc đầu một cái, lui về sau một bước, “Em, cái gì cũng không có. Có lẽ là do anh lầm lẫn, vì anh cảm thấy có lỗi với em, nên mới đem sự áy náy của mình lầm tưởng là tình yêu…… Em không cần, thật sự không cần, thứ tình yêu bố thí đó……”
Nhâm Mục Diệu tức giận, hắn thật không ngờ cô lại có loại ý nghĩ này, hướng về cô quát: “Bố thí? Em nghĩ Nhâm Mục Diệu anh là nhà từ thiện à, chỉ cần phụ nữ nhỏ xuống hai giọt nước mắt, anh sẽ lập tức “bố thí” ư.” Truyện Tiên Hiệp – -Y
Hắn đè nén xuống lửa giận, sợ mình không cẩn thận, sẽ đốt thuốc nổ, đả thương cô. Đốt một điếu thuốc, hít một hơi, mùi thuốc lá nhàn nhạt xông vào mũi, giọng nói chậm lại, “Lương Tử Oánh và Lương Tử Ngưng là hai người khác nhau, anh chưa già cả đến nỗi mắt mờ không biết cách phân biệt. Còn nữa…, rõ ràng, Lương Tử Oánh đối với anh mà nói đã trở thành quá khứ, anh muốn buông tha cho chính mình, cho nên, em cũng đừng khiến bản thân mình thêm phần rối rắm……”
Đôi mắt trong của Kiều Tâm Du chớp động như có ánh sáng, “Anh thật sự có thể để xuống sao?”
Nhâm Mục Diệu dập tắt điếu thuốc trong tay, nâng gương mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp, tinh xảo của cô lên, “Mặc dù, chúng ta không có một cuộc gặp gỡ hoàn mỹ, nhưng anh sẽ có thể cùng em cố gắng có một kết cục thật hoàn mỹ.”
Đôi mắt Kiều Tâm Du chớp động, con ngươi khẽ run, một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt chảy xuống —— nhỏ xuống lên mu bàn tay hắn, cảm giác lạnh lẽo từ mu bàn tay lan tràn ra, dần dần thâm nhập vào tim hắn.
Nhâm Mục Diệu cúi đầu, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm đi giọt lệ của cô, đem nó hút vào trong miệng, vị mặn nhàn nhạt, lại hơi chát —— đây chính là mùi vị chua xót trong lòng cô chăng! Hắn sẽ nhớ mãi mùi vị này.
————
“Tại sao…… sao anh ấy không nhận điện thoại, sao anh ấy không đến gặp tôi, anh ấy sẽ không vứt bỏ tôi đâu……” Lương Tử Ngưng co người, ngồi trên đầu giường, tay ôm lấy hai chân mình, ánh mắt ngốc trệ, nghiêng nghiêng ngước nhìn trần nhà trắng như tuyết, miệng càng không ngừng nhắc đi nhắc lại câu nói trên.
Một bóng lưng cao to, màu đen đang lẳng lặng đứng nghiêm bên ngoài cửa sổ, đôi mắt sắc bén lại nhuộm ánh lạnh, nhìn chằm chằm thẳng vào cô.
“Tiên sinh, anh tới thăm Lương tiểu thư sao?” Y tá đi ngang qua hắn có chút ngạc nhiên, hắn đã đứng bên ngoài lâu rồi, nhưng lại không vào, cũng không rời đi.
“Không phải.” Hắn lạnh lùng đáp lại, sau đó xoay người rời đi.
“Thật là! Nếu không phải đến thăm bệnh, thì vào đây làm chi cơ chứ?” Y tá đứng ở chỗ của hắn khi nãy, từ đây, ngoại trừ có thể nhìn vào phòng của Lương Tử Ngưng, thì còn có thể nhìn thấy gì nữa.
Y tá đẩy cửa bước vào, “Lương tiểu thư, ăn cơm đi.” Cô đặt hộp đồ ăn lên bàn.
“Anh ấy có phải đã vứt bỏ tôi, không quan tâm tôi nữa không……” Lương Tử Ngưng đột nhiên níu lấy ống tay áo cô y tá.
“Không đâu! Cô ăn cơm trước đi được không, cô ăn xong, anh ấy sẽ tới thăm cô.”
Chương 154: TIN DỮ
“Không phải vậy! Các ngươi đang gạt tôi, anh ấy sẽ không đến, anh ấy vốn cũng không quan tâm đến chuyện sống chết của tôi, bởi vì tôi đối với anh ấy mà nói, đã mất đi giá trị lợi dụng……” Lương Tử Ngưng càng nói càng kích động, “Các người đều gạt tôi, gạt tôi……”
Mặc dù trong tiềm thức, Lương Tử Ngưng một mực phủ nhận sự thật này, nhưng thực tế tàn nhẫn đang ở trước mắt cô, áp bức cô không thể không thừa nhận. Một khi cô hoàn toàn tỉnh táo, toàn bộ tinh thần cô cũng lập tức sụp đổ, Lương Tử Ngưng cảm thấy toàn thân mình không còn chút hơi sức nào, khung cảnh trước mặt bỗng tối sầm, cả người cô mềm nhũn, ngã xuống.
“Lương tiểu thư! Lương tiểu thư!” Y tá vội vàng gọi tên cô.
————
“Cô ấy bị sao thế, chuyện gì xảy ra?” Nhâm Mục Diệu được y tá trưởng gọi đến bệnh viện. Hắn vốn có thể mặc kệ cô, nhưng Nhâm Mục Diệu vì lòng trắc ẩn, không thể tuyệt tình như thế.
Y tá trưởng biết người đang ở trước mắt này có cổ phần ở bệnh viện, là ông chủ trong “bóng tối”, cô ngại thân phận của hắn nên có chút nơm nớp lo sợ, “Hôm nay, Lương tiểu thư đột nhiên té xỉu, kiểm tra mới biết cô ấy mang thai.”
Con