Em Không Biết

Em Không Biết

Tác giả: Qifu A

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324511

Bình chọn: 7.5.00/10/451 lượt.

nh là khuyết điểm khiến anh không cách nào mở miệng nói được, thế thì nó mãi mãi vẫn sẽ là khuyết điểm. Anh nghĩ rằng tình cảm mình dành cho Tiêu Giản Đào chỉ có thể cất giấu trong tim, thế thì nó mãi mãi vẫn sẽ chỉ nằm trong con tim anh.

Sự tổn thương của Đao Kiến Tiếu trên YY đối với anh chỉ là nhất thời, nhưng sự trốn tránh anh dành cho giọng nói của mình lại là mãi mãi.

Nếu như anh không thể thoát khỏi ám ảnh tâm lý này, thì còn tư cách nào để nói tiếng yêu cơ chứ.

Tiêu Giản Đào không biết anh là ai, thế thì đi bảo cậu ấy biết.

Đao Kiến Tiếu không biết trên đời này có người không thể vỡ giọng, thế thì để cậu ấy thông qua bản thân anh, biết được chuyện này vậy.

Anh dấn bước đầu tiên, thì theo sau đó sẽ là bước thứ hai, bước thứ ba, bước thứ tư… và bước chân anh sẽ mãi tiếp tục bước đi dù đó có là điểm cuối cùng.

Chương 8: Đao sama, bây giờ cậu đã biết hay chưa?

Khi bước ra khỏi phòng y tế, Tiêu Giản Đào cảm thấy toàn thân nhẹ bỗng. Bác sĩ Lục không chỉ giúp cậu chích kim mà sau đó còn tận tay rút kim và đặt bông gòn lên, chứ không mượn y tá làm giúp.

Nhìn ngắm ngón tay thon dài trắng mịn của bác sĩ Lục cách lớp bông gòn ấn trên tay cậu ngay chỗ mũi kim chích, Tiêu Giản Đào cảm thấy cả con tim mình như bay bổng cả lên. Tuy rằng bác sĩ Lục nhấn chỗ vết thương hơi đau tí, Tiêu Giản Đào cũng không rên rỉ một tiếng.<>

Sau đó bác sĩ Lục còn cẩn thận viết cho cậu một mẩu giấy, bảo cậu sau khi về ký túc xá uống thuốc đúng giờ, uống nước nhiều, nhất là hàng ngày cứ mười một giờ phải đi ngủ, tuyệt đối không được thức khuya.

Lời của Lục Tri Thu nói nghe thì đơn giản, nhưng Tiêu Giản Đào hoàn toàn không làm được chuyện mỗi ngày đi ngủ sớm. Tuy cổ họng khó chịu, nhưng hàng ngày cậu vẫn chỉnh lý tài liệu dành cho cuộc thi, và lại dù có nằm trên giường, cũng cứ luôn miên man nghĩ ngợi lo lắng chuyện lỡ cổ họng mình không thể hồi phục sẽ ảnh hưởng đến cuộc thi.

: www.luv-ebooks

Càng lo lắng lại càng nghĩ ngợi lung tung, càng nghĩ ngợi lung tung thì lại càng thao thức không ngủ được, càng thao thức thì cổ họng lại càng tồi tệ hơn… Cứ thế luẩn quẩn, cổ họng cậu không những không thấy khá hơn, thậm chí lần này cậu bị nghẹt mũi luôn. Nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, ngán ngẩm, cậu bèn bắt đầu cập nhật weibo:

CV Đao Kiến Tiếu: Lại hai giờ rồi… lại không ngủ được… cổ họng càng nghiêm trọng hơn rồi! (Hôm nay 02:15)

Vừa cập nhật xong, hàng dài các phản hồi đã nối đuôi nhau ghi bên dưới. Ắt nhiên là những fan “cú đêm” quan tâm thần tượng, dặn dò cậu mau chóng đi xem bệnh. Thậm chí có người lúc này còn không quên tưởng tưởng, bảo cậu có thể mượn cơ hội khám bệnh mà đến gặp bác sĩ đẹp trai thêm lần nữa.

Đọc câu phản hồi đó, tâm trạng Tiêu Giản Đào cũng theo đó mà vui tươi trở lại, cậu nhìn màn hình đến thất thần. Trước mắt hiện lên hình ảnh Lục Tri Thu nhanh nhẹn dịu dàng khi giúp cậu chích kim, và cả hình ảnh đối phương cụp mắt xuống, gương mặt nghiêng trắng mịn khiến cậu không nén được muốn đưa tay lên mân mê vuốt ve.

… Ư, hay là sáng mai mình đến phòng y tế tái khám luôn nhỉ?

Trên mặt Tiêu Giản Đào ngoác ra nụ cười kì quái, cứ thế cậu ôm di động dần dần chìm vào cõi mộng. Và hình ảnh bác sĩ Lục cởi áo khoác tuyệt đẹp mà cậu đã xem trăm lần không chán ấy đương nhiên lại về trong giấc mơ của cậu.

*****

Tưởng tượng thì lúc nào chẳng đẹp đẽ, nhưng sự thật thì luôn phũ phàng lắm, Tiêu Giản Đào không ngờ qua ngày hôm sau khi đi tái khám, lần đầu tiên phát hiện phòng y tế trường giờ vắng bóng bệnh nhân hôm nay dưng lại có một nữ sinh đến khám bệnh. Thấy Tiêu Giản Đào bước vào, Lục Tri Thu ngoảnh đầu sang phía cậu, nhìn cậu một cái, đôi mày khẽ nhíu lại. Tiêu Giản Đào vuốt vuốt chóp mũi, cất tiếng chào Lục Tri Thu, bèn định lùi ra ngoài ngồi đợi ở hành lang, không ngờ lại bị Lục Tri Thu gọi với lại. Chỉ thấy Lục Tri Thu tiện tay vớ lấy tờ giấy khám bệnh ở bên cạnh, vội vàng viết mấy chữ rồi nhét vào tay cậu.

Tiêu Giản Đào bước ra ngoài phòng khám ngồi ở hành lang, cảm thấy kì quái. Cậu mở mảnh giấy ra xem, bất thình lình nội dung trong đó khiến cậu kinh ngạc đến độ trợn tròn mắt. Chỉ thấy trên tờ giấy ấy có vài chữ được viết rất ngay ngắn: “Không phải dặn cậu đi ngủ sớm rồi sao, tại sao hôm qua đến hai giờ mười lăm mới ngủ?”

Cầm tờ giấy trên tay Tiêu Giản Đào càng nghĩ càng cảm thấy kì lạ. Ngồi ở ngoài hành lang phòng y tế, cậu vò đầu bứt tay nghĩ mãi không ra, hoàn toàn không hiểu tại sao Lục Tri Thu lại biết đêm qua cậu hơn hai giờ mới ngủ.

Cậu lật tới lật lui mảnh giấy suốt buổi trời, cuối cùng chụp hình nó đó đưa lên weibo.

CV Đao Kiến Tiếu: (chia sẻ hình ảnh) Anh bác sĩ không nói được ở phòng y tế trường lợi hại quá đi. Mình bị viêm họng đến tái khám, ảnh vừa nhìn một cái bèn biết đêm qua mình hai giờ mười lăm mới đi ngủ… Tiến sĩ bây giờ đều lợi hại vậy ư? (Hôm nay 09:20)

Phản hồi 1: Wow! Rốt cuộc đã được thấy bút tích của anh giai bác sĩ rồi QAQ!

Phản hồi 2: Ngóng đến dài cả cổ luôn, không ngờ sama thực sự đăng giấy nhắn của bác sĩ lên!<>

Phản hồi 3: Chữ đẹp! (Ngó nét chữ như gà bới của mình


Pair of Vintage Old School Fru