XtGem Forum catalog
Em đã vui chưa, anh gục ngã rồi đó?

Em đã vui chưa, anh gục ngã rồi đó?

Tác giả: Mạc Kỳ Y

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326533

Bình chọn: 7.00/10/653 lượt.

o quá, ngẩng lên để cãi nhau thì không có uy chút nào, tôi đành kéo cậu ta thấp xuống, rồi kiễng cao chân lên cao hơn để mình không còn phải ngẩng lên nói chuyện.

– Nói ra để làm gì?

– Để để…… để…tôi đi giết nó. – tôi dứt khoát trả lời, giọng đanh lại, phải, tôi phải giết người diệt khẩu mới được, không thể để một đồn mười, mười đồn một trăm, tương lai của tôi không thể để miệng đời hủy hoại được .

– Cậu mà dám á? – hắn hỏi lại đầy khinh thường, điệu bộ này…, tôi thật muốn đấm cho vài phát.

– Dám ,có gì không dám. Cậu nói đi ai ? ai hả?

– Con chó nhà hàng xóm.

– Hả?- tôi đơ luôn, phù, vậy là có thể thở phào nhẹ nhõm. Hừ , tên này, dám trêu tôi, làm tôi đứng hết cả tim – a , vậy là cậu có thể nói chuyện với chó sao ?- tôi nói móc lại hắn.

– Không, tôi chỉ nói thôi, còn nó hiểu hay không thì tôi không biết nữa.

– Vậy …

– Tiểu Phong- tôi quay người lại, Hạo Thiên đang vẫy vẫy tay với tôi, thôi quên mất, mải đôi co đôi kéo, tôi lại để cậu ấy phải chờ lâu rồi.

Tôi thả tay ra khỏi chiếc cà vạt của Y Thần, chạy về phía Hạo Thiên…

Thôi chết, điệu bộ vừa rồi của tôi với Y Thần rất khả nghi, không biết cậu ấy có hiểu lầm không nhỉ?

Tên Y Thần đáng ghét, đợi đấy, tôi sẽ tính sổ với hắn sau cũng được….

– Sao lâu vậy ?

– À…không có gì đâu….

Hạo Thiên nắm lấy tay tôi kéo đi, tôi cũng quen rồi, thế nên để yên cho cậu ấy nắm…

Bất giác tôi quay người lại, Y Thần vẫn đứng đó nhìn chúng tôi với ánh mắt vô cùng khó hiểu…

Và tôi, dĩ nhiên là chẳng hiểu gì rồi.

Tôi không nhìn nữa, quay mặt lại nhìn về phía trước …

……….

Đoàng…đoàng…

Sấm lại đánh nữa, sét rạch ngang trời khiến không gian u tối bỗng lóe lên trong chốc lát.

Mưa càng lúc càng to, tuôn xối xả xuống mái tôn kêu lộp bộp… lộp bộp..

Ồn ào quá đi mất thôi …

Tôi trùm chăn kín mít, quấn quay người cố hết sức chìm dần vào trong giấc ngủ…

TítTít …Tít tít ..

Có tin nhắn, chắc là của Hạo Thiên nhắn đến chúc tôi ngủ ngon đây mà, hôm nay có vẻ sớm hơn mọi khi nhỉ tôi tủm tỉm cười, mở ra xem. Rồi cơ mặt tôi thoát chốc cứng nhắc, dòng chữ in thẳng tắp trên màn hình khiến tôi không sao cười được nữa.

‘ Mình chia tay đi’

Đoàng…đoàng….

Tiếng sấm lại rền vang, tôi không phân biệt được, là tiếng sấm ngoài trời mưa kia hay tiếng rền trong thâm tâm tôi nữa. Chia tay sao ? đột ngột quá, hay là cậu ấy đang trêu đùa với tôi. Mới ngày hôm qua chúng tôi , còn cùng nhau nói chuyện, cùng nhau cười đùa,còn đèo nhau lang thang hết quán kem này đến quán kem nọ kia mà .

Tôi lập tức ấn gọi lại, nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng nói đều đều .

‘ Số máy qúy khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin qúy khách vui lòng gọi lại sau’

Chương 6: Có Người Đang Đợi

Tôi thức dậy, thấy đầu mình hơi váng vất, da mặt khô khốc, bỗng như nhớ ra một điều gì đó, tôi vồ ngay lấy cái điện thoại , không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ.

Tôi bần thần, ừ thì còn là gì của nhau nữa đâu nhỉ…

Hôm qua đã chia tay nhau rồi mà, mặc kệ tôi có gọi bao nhiêu cuộc, nhắn bao nhiêu tin, vẫn không nhận được sự hồi âm đáp trả. Tại sao đang yên đang lành, cậu ấy lại như vậy nhỉ, rõ ràng chúng tôi không hề cãi vã nhau, không hề hơn giận vu vơ,…. Tại sao lại như thế cơ chứ?

Tôi gục đầu vào hai đầu gối, cố gắng chấn tĩnh lại bản thân, tôi cảm thấy thân thể mình rã rời, nơi sâu thẳm trong trái tim mình trở nên chống rỗng , chênh vênh vô cùng ,…

Ánh mặt trời buổi sớm chiếu lên những hạt nước li ti nơi cửa kính, phản chiếc ánh sáng yếu ớt như có như không những vệt sáng bảy sắc cầu vồng, những chú chim đang líu lo hát, đâu đó quanh đây một mùi hương man mát tươi mới.

Một ngày đẹp trời như vậy lại trở thành ngày tồi tệ nhất của tôi chỉ sau một đêm, chỉ sau một lời chia tay nhẹ nhàng nhưng lại như tảng đá ngàn cân đè nặng vào trái tim yếu ớt cần lắm những yêu thương mơ mộng của tôi…

-….

[…'>

Tôi đến lớp sớm hơn mọi khi , tôi chạy thục mạng lên lớp, trong lòng hoang mang.

Chưa có ai đến cả, Hạo Thiên vẫn chưa tới lớp…

Mọi người lần lượt bước vào, tôi ngồi lặng yên thất thần nhìn ra cửa lớp.

Tôi nhìn đồng hồ, còn 15 phút nữa, chắc là do cậu ấy lười biếng ngủ nướng đây mà.

– Hey…- có người đập tay vào vai tôi, rồi hua qua hua lại trước mắt tôi. Tôi chớp chớp mắt rồi ngẩng đầu lên nhìn, khuôn mặt đang chuẩn bị nở một nụ cười dạng rỡ bỗng khựng lại . trước mặt tôi là Nã Nã, không phải Hạo Thiên- làm gì mà cứ lơ nga lơ ngơ thế, xem kìa, tối qua thức khuya nhắn tin tình cảm yêu đương với hoàng tử Hạo Thiên nhà cậu mấy giờ mới đi ngủ mà mắt thâm cuồng như con gấu trúc thế kia hả?

Nhắn tin yêu đương ư? Tôi cười nhạt

– Này này, Tiểu Phong – Nã Nã lại hua tay trước mặt tôi, không ngừng gọi tên rồi ca thán, tôi nghe không rõ, chỉ lấy sách vở từ trong cặp ra, nhìn chằm chằm vào dòng chữ nào đó trong cuốn sách, giả bộ đang đọc bài.

Trống vào lớp, cậu ấy vẫn chưa tới.

Cô giáo đứng trên bảng giảng bài, tôi lơ đãng nhìn sang bàn bên cạnh, trống không. Bên ngoài cửa sổ, những ánh nắng dọi vào thật nhức mắt làm sao.

Hạo Thiên được chuyển đến ngồi bàn bên kia từ hồi lớp 11, tôi được chuyển đến ngồi chỗ nà