.
_Anh!!!_Phong liền giữ Minh lại và nhìn gã đó bằng con mắt giận dữ… nơi khóe miệng của Minh… máu đã chảy ra. Thấy thế nó buông hắn ra rồi chạy lại phía Minh.
_Ôi không,… Chúa ơi… Minh à… có sao ko?_Nó giữ gương mặt Minh và gần như đã khóc… nó cố mím chặt môi để ko phát ra tiếng nấc. Bảo cũng chạy lại đó.
_Đừng khóc… Ko sao mà, sẽ ko có việc j’ đâu_Minh đứng dậy và lau nước mắt trên mặt nó.
_Cái gã này!_Hắn gằn giọng và lao vào tính đánh cho gã đó một trận, Phong cũng bay vào theo.
Tình thế lúc này… thực sự Phong và Bảo rất mạnh…. Nhưng dường như chẳng nhằm nhò j’ đối với gã đó cả. Thậm chí đã đánh đc một lúc rồi, 2 tụi nó gần như kiệt sức nhưng ko thể đánh đc gã đó dù chỉ một cái. Đã thế còn bị gã đó đánh cho te tua. Nó đứng đó chỉ biết lấy 2 tay che miệng và khóc… Thấy tình thế xấu đi, Minh cũng bay vào.
3 người cùng đánh và rất ăn ý. Trong phút chốc gã đó lơ là và bị ăn nguyên 1 cú đấm như trời giáng vào mặt… máu tóe ra…
_Hừm… đau thật đấy_Gã đó lấy tay sờ lên mép chỗ bị chảy máu… rồi quay ngoắt lại nhìn 3 đứa chúng nó bằng ánh mắt rực lữa…
3 đứa chúng nó thì gần như lã rồi, ko còn sức để đánh tiếp nữa. Tụi nó cứ đứng đó nhìn gã kia rồi thở hồng hộc.
Nhanh như cắt, gã đó bay vào và đánh tụi nó. Đã kiệt sức nên tụi nó bị gã đánh cho te tua… gã đó đánh…. Và máu bắt đầu loang ra… 3 đứa tụi nó bị đánh te tua và giờ thì đứng ko vững… máu chảy rất nhiều… loang khắp bề mặt đất.
_Cho tụi bay chết! Dám đánh tao bị chảy máu àh!_Gã đó vẫn tiếp tục đánh…
_Dừng lại đi!!!!!!!_Bỗng nó hét lên… nước mắt vẫn đầm đìa trên gương mặt xinh đẹp của nó.
_Này.. sao lại khóc thế. Em khóc trông chẳng xinh chúc nào!_Gã đó bước đến gần nó rồi dung tay quệt đi dòng nước mắt trên gương mặt nó.
_Híc…. Người anh muốn bắt là tôi…. Tôi sẽ đi theo anh… đừng làm hại họ…_Nó gần như khóc nấc lên…
_Hừm… vì mấy thằng này sao!_Tên đó gừ giọng rồi quay lại nhìn 3 đứa tụi nó.
_Á Quy… nhất định em ko được đi theo gã đó!_Minh cố đứng dậy và nói một cách khó nhọc
_Có tụi anh ở đây rồi. Nhất định anh không để cho ai bắt nạt em đâu!_Hắn cũng đứng lên,… nơi khóe môi có thứ chất long màu đỏ đang từ từ chảy xuống…
_Á Quy… chạy đi!_Phong có lẽ là người bình tĩnh nhất. Cu cậu chạy đến giữ chặt 2 tay của tên đó lại rồi kêu nó chạy đi
_Nhưng… híc_Nó chỉ biết ôm mặt khóc. Nó ko muốn vì nó mà họ bị ra nông nỗi này.
_Mau! Chạy đi!_Hắn hét lên và cũng cố giữ tên đó lại. Minh cũng vậy.
_Híc… mọi người_Nó bây giờ đã khóc nấc lên. Nó ko biết bây giờ mình phải làm gì… nó cứ đứng như trời trồng ở đó.
Rồi 3 tên này cũng kiệt sức mà ko giữ nổi gã đó nữa… nó thì vẫn đứng đó và khóc. Tên đó thoát ra đc, quay lại đánh 3 người… nó chỉ biết ôm mặt khóc…
Đến lúc gã đó cầm một khúc cây (Ko biết lôi đâu ra) định đánh vào đầu của Minh thì…
_Kéttttttttttttttttttttttttttt
Tiếng phanh xe gấp… một tia lữa xanh vụt lên theo đường vòng cung của phanh xe in vào đường… ngọn lữa tóe sáng lên…trong phút trốc liền vụt tắt.
_Dừng lại…._Tiếng một người con gái vang lên
Máu…
Nước mắt…
Tất cả cùng hòa trung với nhau…
Tạo nên một màu đỏ thẫm… rất đẹp ….
Nhưng lại mang màu của chết tróc…
Chap 25:
Dấu chấm hết cho sự khởi đầu!
(Lời của Minh kể)
Máu….loang một vệt dài trên nền đất…
Nước mắt cứ tuôn dài trên gò má của một người con gái xinh đẹp…
Đau… Tôi cảm thấy có cái j’ đó… như vừa bổ vào đầu mình… một thứ chất lỏng từ đầu tôi chảy xuống. Mọi thứ như mờ đi… mắt tôi dần mờ đi… tất cả… dần biến mất để rồi một màu đen u ám bao trùm lấy tất cả. Trước khi ngất đi, tôi nghe đc tiếng khóc nấc của một cô gái… ko phải Á Quy… tiếng gào thét nghe xé lòng…
Mọi thứ biến mất… màu đen bao trùm tất cả…
~~~~~~~~~~.~~~~~~~~~~
_Ưm…_Tôi hé mở mắt, mọi thứ dần dấn hiện nhưng chỉ toàn một màu tráng xóa :| Đau!!! Thứ mà tôi nhận thức đc đầu tiên tôi cảm nhận đc.
_Ôi!!! Thiên Minh, cậu tỉnh rồi sao!!!_Tiếng một cô gái hét lên trong vui sướng._Bác sĩ!!! Bác sĩ!!! Cậu ấy tĩnh rồi…_Cô gái đó chạy ra khỏi phòng và hét lớn lên. Tôi thấy… có j’ đó long lanh nơi khóe mắt cô ấy…
Một lúc sau khi cô ấy ra khỏi phòng thì một vị bác sĩ đáng tuổi và một cô y tá trẻ bước vội vào phòng. Vị bác sĩ đó bước đến cạnh giường tôi và đo đo khám khám j’ đó. Cô gái lúc nãy thì đứng bên cạnh giường và lấy hai tay che kín miệng như để ngăn ko phát ra tiếng nấc…
_Ông Jonh… cậu ấy thế nào rồi ạh???_Cô gái đó vội hỏi vị bác sĩ khi ông vừa kiểm tra cho tôi xong.
_Ừm… đây là một hiện tượng rất lạ mà từ trước đến giờ chưa từng có… thiếu gia… hoàn toàn khỏe mạnh và ko hề để lại một biến chứng nào sau sự cố đó! Nhưng thiếu gia còn phải ở lại 1-2 tuần để theo dõi_Vị bác sĩ nhoẻn miệng cười và thông báo tin mừng. Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
_Ôi!!! Thật ko ạh… cảm ơn trời phật!_Cô gái đó hét lên trong vui mừng, nước mắt đã lăn dài trên khóe mi.
_“Con gái j’ đâu mà mau nước mắt. Chẳng bù cho cái con nhỏ khó ưa đó” *Ý hén là Phi Phi đấy hehe mới tĩnh lại đã nhớ nhõ roài*_Tôi thầm nghĩ và nhếch mép cười.
_Cô ở đây trông cậu ấy, tôi sẽ thông báo với phu nhân và lão gia_Vị bác sĩ đó mĩm cười nhân hậu và bước