iêu hãnh k cho phép hắn bày tỏ tình cảm với nó mà chi biết lẳng lặng nhìn nó từ phía sau. Nhưng lần gặp mặt nó cậu đều cảm thấy như thế, nhưng lại vì như vậy mà hắn lại càng tránh xa nó hơn. Có lẽ là hắn bị khùng rồi. Tại sao lại không dám đối diện với người con gái mình thích chứ.
_Này… Cậu làm j mà phải xin lôi tôi?_Nó tỉnh lại và vô tình nghe được những lời hắn vừa nói. Hắn giật mình ngước mặt lên nhìn nó. Tim hắn như thắt lại khi bắt gặp ánh mắt ngây thơ của nó, vì sao nó lại ra nông nỗi này? Vì sao nó lại nằm ở đây? Toàn là do hắn làm cả, làm sao mà hắn dám nhìn mặt nó bây giờ?
_Ừm… Điều này, thực sự tôi không muốn nói ra. Nhưng mà tôi lại ko cách nào có thể dữ kín nó mãi trong lòng được. _Cậu cúi gầm mặt xuống và dường như mặt cậu đang đỏ dần lên.
_Ừm.. cậu có việc j’ sao? Cứ nói đi ko sao đâu._Nó thấy ve lúng túng của hắn nên cũng gần như bị “nhiễm” theo.
Tim nó cung đang đập thình thịch, toàn than đang nóng ran cả lên. Cậu ngước mặt lên và nhanh như cắt, đưa 2 tay giư chặt mặt nó lại và hôn nó. Người nó đơ ra. Đây là cảm giác j’? Tim nó đang đập rất to, cả người đột nhiên nóng bừng. Có cái j đó đang trong miệng nó. Nó cảm giác đc mình đang nuốt dần cái thứ chất nhờn vào cỗ họng. Sau một hồi, hắn cũng từ từ buông nó ra rồi nói bằng giọng rất rất nghiêm túc.
_Triệu Á Quy, tôi… tôi thích em._Hắn nói và nhìn thẳng vào mặt nó, tim hắn cũng đập rất mạnh và dường như hắn ko thể tự chủ đc bản than nữa rồi, mặt hắn cũng đỏ bừng cả lên.
_Hũh? Cậu… cậu thích tôi sao? Tôi.. tôi lại cứ nghĩ là cậu ghét tôi lắm chứ._Ngạc nhiên, hạnh phúc rồi đến tủi thân. Nước mắt nó lăn dài trên gò má ửng hồng. Lấy 2 tay che kín gương mặt nó ko dám nhìn mặt hắn nữa. Nó bị j thế này? Rõ ràng là nó cũng rất thích người con trai này hay sao? Sao tự dưng lại cảm thấy tủi thân thế này. hắn ôm trầm nó vào lòng.
_Xin lỗi… Lúc nãy, thực sự anh ko biết là tại sao mình lại như thế. Đắng lẽ anh phải cản lũ kia lại, ko cho tụi nó bắt nạt em. Anh xin lỗi…
Nghe lời hắn nói và bỗng dưng nó khóc òa lên. Phải rồi, nó tủi thân vì hắn
.Vì hắn nói thích nó mà lại bỏ mặc nó cho tụi kia đánh như thế. Nó vẫn còn giận hắn về chuyện đó. Có lẽ… nó thích hắn. Và nó có thể bỏ qua cho hắn tất cả mọi thứ.
Minh sau khi nghe tin nó bị đánh thì lập tức chạy nhanh về phía phòng y tế. Cậu chỉ lẳng lặng đứng ngoài cửa và nghe tất cả cuộc đối thoại của nó và hắn. Ra thế. Cậu thở phào nhẹ nhỏm, thì ra là ko phải do hắn ghét nó mà tại vì hắn thích nó nên mới né mặt, tỏ vẻ khó chịu khi gặp nó.Mấy bữa nay thực sự là cậu cũng rất lo về thành kiến của thằng bạn đối với chị gái mình. Hihi xem như là cậu cũng yên tâm phần nào về cô chị song sinh ngốc nghếch của mình rồi. Nhưng mọi việc ko yên ở đó đâu. Bây giờ cậu phải tìm ra những kẻ nào dám cả gan đánh chị mình ra đến nông nỗi này. Quá tàn bạo, cậu ko tha thứ cho những kẻ nào đụng đến chị mình đâu. Xong, cậu bước nhanh khỏi phòng y tế để trả lại ko khí yên lặng cho 2 người họ. Có lẽ họ đang rất rất hạnh phúc. Cậu rút trong túi ra chiếc dt rồi bấm gọi nhanh cho Jin.
_Alo, có việc j thế đại ca?_Tiếng tên Jin từ đầu dây bên kia.
_Ko có j’. Chỉ là muốn nhờ mày xử dùm những đứa dám đánh người “con gái quan trọng đối với tao thôi”._Tiếng cậu thật lạnh, nghe mà thấu xương. Nhửng con mồi béo bỡ đang vui vẻ vì chiến công của mình nhưng lại ko hề hay biết về cái giá phải trả cho chiến công mình vừa lập đc.
Chap: 16 Cuộc dàn trận chu đáo…
Đêm….
20h35 phút….
Địa điểm: Quán bar Loff tại trung tâm thành phố…
Tiếng nhạc sập sình cứ vang lên, những ánh đèn nhập nhòa chiếu loạn xạ. Những con người trong đó đang vui vẻ nhảy múa và thưởng thức thứ rượu ngon tuyệt hảo chĩ có tại quán bar Loff này…
Một cô gái, vẫn gương mặt lạnh lùng. Đưa đôi mắt vô cảm của mình lướt quanh quán bar rồi dừng lại tại một cậu con trai handsome ngồi trễm trệ trên chiếc ghế sofa. Xung quanh còn có những cô gái ăn mặc sexy và rất xinh đẹp đang một tay bưng rượu một tay đấm bóp. Bước chậm rãi đến phía cậu con trai đó rồi ném xuống chiếc bàn một phong bì thư.
_Hũh? Là cô àh?_Cậu con trai đang uống cái thứ có màu trắng trong tinh khiết nhưng lại có vị cay nồng khó tả trong chiếc ly thủy tinh ấy bỗng dưng ngừng lại và ngước nhìn cô gái đó ko quên kèm theo 1 nụ cười mĩa mai châm chọc.
_Tôi ko có hứng đùa với anh. Chẳng phải anh muốn biết người đã đánh em gái mình sao?_Cô ta chẳng chú ý đến nụ cười của cậu mà thong thả ngồi lên chiếc ghế phía bên phải của cậu rồi đưa tay với lấy chai rượu viky rồi rót ra ly và từ từ nhấm nháp.
Nghe nói đến “người đã đánh em gái mình” bỗng dưng mặt cậu đanh lại và toát lên vẻ lạnh lùng. Với tay lấy tập phong bì thư trên bàn, xé toạc lớp bì bên ngoài và cầm lên nhìn chăm chú vào những con người trong tấm ãnh. Ra thế… đây là ảnh những kẻ đã đánh cô chị gái thân yêu của cậu. Bọn chúng sẽ ko đc yên đâu. Có lẽ chúng sẽ có kết quả giống như cô ã Nhất Vy dại dột kia, hoặc thế, hoặc một cái kết còn thảm thương hơn cô ã nữa… Cậu nhếch mép cười mà tay vẫn cầm lăm lăm những tấm hình đó rồi ra hiệu cho những đứa con gái xung qua
