Polaroid
Ê! Nhỏ tóc bím

Ê! Nhỏ tóc bím

Tác giả: Miri2409

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327653

Bình chọn: 7.00/10/765 lượt.

ên cắt ngang lời hắn, nó xấu hổ đỏ cả mặt, hai tai ôm chặt bụng.

– sh… đi ăn! – hắn gườm gườm nó rồi kéo đi về phía nhà ăn, nó lủi thủi theo sau, vẫn chưa hết xấu hổ.

– à mà không được rồi! ở nhà ăn chắc cũng nhiều con trai lắm! em nhắm mắt lại đi!- hắn chợt dừng lại chắn ngang trước mặt nó làm nó theo quán tính mà đâm sầm vào ngực hắn, xoa xoa cái mũi tội nghiệp, nó gắt.

– đã bảo là không thèm nhìn rồi mà! nhắm mắt lại

thì đi thế nào được!-nó nhăn nhó tru tréo.

– thế này.. – hắn nhấc bổng nó lên vai, nó ngại ngùng la hét, đấm thùi thụi vào lưng hắn, ai nhìn vào chắc tưởng nó bị bắt cóc.

– thả em xuống!! mau lên!-nó xấu hổ che mặt.

– xuống thì xuống! – hắn đặt nó nhẹ nhàng xuống ghế, mặt kề mặt, môi kề môi.

– ái!! Anh làm gì vậy! – nó giật mình đẩy hắn ra, lấy tay che lên môi, mọi người nhìn tụi nó với ánh mắt ngưỡng mộ, một số còn suýt xoa khen hắn đẹp trai.

– đây chỉ là khởi động thôi..em mà còn dám nhìn trai thì… – hắn nhấn mạnh, ngón trỏ quẹt ngang cổ với khuôn mặt đe doạ, nó bặm môi im bặt, thiếu điều muốn nhắm luôn cả mắt lại, dù muốn hay không thì tụi nó đã trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý trong nhà ăn, hắn đi mua đồ ăn, nó có thể thấy mấy ánh mắt thòm thèm của lũ con gái nhìn hắn, trong lòng thật sự khó chịu, ghen thật rồi!

– nè nè em ngồi yên đó! nhắm mắt lại mau không hả? – hắn trở lại với hai hộp cơm, tay chỉ về phía nó, ngồi chờ hắn khiến nó bất giác nhìn ngó lung tung xung quanh, nghe thấy tiếng hắn làm nó giật bắn mình nhắm tịt mắt lại.

– ngoan ngoan.. -hắn xoa đầu nó, không quên nở một nụ cười toả nắng làm nó thích thú chun mũi.

– ah!! Trên ti vi có chiếu Good Doctor (tên một bộ phim) kìa! -mắt nó sáng rỡ quay mặt lại chỉ về phía ti vi.

– không được! – hắn phát hiện gần hướng ti vi có một tên con trai đang ngồi, mau chóng phát hoả, hắn đặt hai tay thái dương nó, chỉnh đầu nó quay lại phía bàn ăn.

– sao vậy! em muốn coi phim! – nó bướng bỉnh quay mặt lại lần nữa.

– đã bảo không! – hắn lại chỉnh lại đầu nó.

– nhưng mà em muốn!- nó lại quay đi, lần này thì nó hiểu lí do, ở hướng 12h là một tên con trai đang nhìn nó cười cười, lần này không cần hắn chỉnh, nó tự động ngoan ngoãn quay mặt lại về phía bàn ăn.

– em phiền thật! – hắn móc điện thoại trong túi ra.

– em coi đến tập nào rồi?- nhìn mặt nó phụng phịu khiến hắn không nỡ, hắn bật 3G lên kiếm phim cho nó xem.

– tập 8! – mắt nó sáng lấp lánh.

Hắn phụt cười nhìn nó chăm chú vừa ăn vừa xem rất ngoan, quả nhiên là có tác dụng.

– sao anh không ăn? – nó chợt nhìn hắn.

– à ăn chứ! – hắn mỉm cười, thật ra thì hắn cố lắm mới nuốt trôi được, đồ ăn thực sự không hợp với cái bao tử đã quen ăn sơn hào hải vị của hắn chút nào.

– mà anh cứ nhất thiết phải ghen như vậy sao? bộ sau này em với anh lấy nhau rồi có con, mà lại là con trai thì chắc anh không cho em động đến con luôn quá!-nó chu mỏ gườm gườm hắn.

– tất nhiên rồi! em là của anh mà! còn thằng nhóc đó thì tự đi mà kiếm bạn gái của nó! – hắn chống cằm hai tay ôm má nhìn nó cười nham nhở.

– ôi trời.. con anh mà anh gọi là thằng đó sao? hứ! không sinh con cho anh nữa! – nó bặm môi vờ giận dỗi.

– anh đùa thôi mà.. – hắn lắc vai nó nham nhở.

– chào! mong hai người theo chúng tôi đến chỗ nghi phạm! – một viên cảnh sát bỗng tiến về phía nó và hắn.

– vâng.. – nó gật đầu rồi đứng dậy nhanh, nhìn sang hắn, rõ ràng là hắn vẫn còn khó chịu.

– đi… – nó níu áo hắn.

– hừm.. – lúc này hắn mới chịu đứng dậy, đôi mắt nâu hết gườm nó lại chuyển qua đe doạ.

– hề.. – nó le lưỡi ôm đầu.

Hắn không cưỡng lại được đành phì cười xoa đầu nó, hắn kẹp cổ nó lôi đi trông đến là yêu, đến viên cảnh sát cũng còn lắc đầu mỉm cười.

Nó và hắn bước vào phòng, bằng cặp mắt rụt rè, nó nhìn Ken, Ken đã tỉnh, cậu nhìn nó rồi quay đi, đôi mắt có vẻ yên lòng.

– chúng tôi sẽ tiến hành lấy lời khai của nghi phạm, nếu cô thấy có chỗ nào không đúng thì hãy nói với chúng tôi! – một viên cảnh sát nhìn nó.

– vâng.. – nó kéo chiếc ghế lại ngồi xuống ngay ngắn, hai tay co lại để lên đùi có vẻ căng thẳng.

Hắn cũng không nói gì, lặng lẽ đứng dựa vào tường quan sát.

– anh có thể cho tôi biết vào khoảng 12h tối hôm kia anh đã đi với ai không?-viên cảnh sát điềm tĩnh cầm biên bản.

Ken không nói, cậu hất cằm về phía nó.

– như vậy là cậu công nhận có đi với người bị hại, vậy cậu có thể cho tôi biết là ngoài cậu và người bị hại thì có thêm bất cứ ai khác không? – viên cảnh sát với đôi mắt nghiêm túc nhìn Ken.

Nó mở to mắt,hoàn toàn bị bất ngờ bởi câu hỏi đó, lẽ nào còn có người thứ 3?

– khoan đã! chú nói là còn có ai khác sao? khi đó cháu nhớ rất rõ là chỉ có cháu và Ken… – nó lắc đầu như cần một lời giải thích.

– … cháu còn nhớ vệt máu trên áo cháu ở hiện trường hôm đó chứ? – viên cảnh sát chậm rãi.

– vâng.. nhưng… – nó mở to đôi mắt, rốt cuộc là thế nào? rõ ràng đó không phải là máu của nó, nó không hề bị thương, nó nhìn nhanh sang bả vai bị thương của Ken rồi dừng mắt ở đó, chẳng lẽ là máu của Ken?

– cháu đoán đúng đấy.. nhưng vẫn còn thiếu… -viên cảnh sát như đọc được suy nghĩ của nó, nó giật mình rời mắt khỏ