XtGem Forum catalog
Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu

Tác giả: Lục Xu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329271

Bình chọn: 8.00/10/927 lượt.

ặc biệt cả, bởi vì cả lớp có tới mấy người được hơn 130 điểm, trong khi điểm các môn khác của họ rất cao, sự thật ấy khiến cô cảm thấy mệt mỏi. Giáo viên dạy Vật lý lớp này vô cùng khác người, thẳng thừng chê bai cô trước lớp vì điểm của cô quá thấp khiến điểm trung bình cả lớp bị tụt xuống. Vương Y Bối vì thế lại càng bực bội.Các thầy cô cũng chỉ xem cô như những học sinh bình thường khác, không phải vì cô học giỏi Văn mà có đãi ngộ đặc biệt. Thế nhưng kết quả Vật lý kém lại khiến mọi người nhớ kỹ về cô.Ngày nhận điểm thi khảo sát hàng tháng, Vương Y Bối một mình ngồi trong vườn cây khóc.Trần Tử Hàn nghe được chuyện của cô qua một người bạn lớp cũ, vừa hết giờ liền chạy đến gặp cô mà không thấy nên đành trốn tiết cuối đi tìm cô.Thấy cô ngồi xổm dưới gốc cây, nước mắt vòng quanh, trong lòng anh chẳng rõ là cảm giác gì. Anh lẳng lặng đi tới bên cạnh ôm lấy cô, muốn cho cô sự ấm áp.Vương Y Bối nức nở nhìn anh: “Tớ rất vô dụng!”.“Không phải, không phải như thế.” Anh lau nước mắt cho cô, “Y Bối rất cừ, thật sự rất cừ!”.Cô vẫn khóc: “Nhưng tớ đã rất cố gắng rồi, tớ không mải chơi, không hề lãng phí thời gian, vì sao vẫn không thể hơn được người khác?”.“Vương Y Bối, chẳng phải cậu nói thành tích không phải là tất cả sao? Vì sao bây giờ lại đòi hỏi mình như vậy?”“Tớ khó chịu!”“Tớ biết.” Anh ôm chặt lấy cô. Giờ phút ấy anh phát hiện, hóa ra mình rất sợ thấy cô khóc.Bởi vì, khi cô khóc, người đau lòng chính là anh.

CHƯƠNG 04 – ÁNH DƯƠNG LÚC HOÀNG HÔN

Tôi mong muốn tình yêu của mình từ đầu đến cuối đều do tôi làm chủ, không chịu tác động nào từ người khác. Nếu như chúng tôi yêu nhau mà ngay cả chia tay cũng do người khác quyết định thì tôi chẳng trách được ai hết, chỉ có thể trách bản thân quá nhu nhược, khiến cho tình yêu cũng trở nên mong manh.

Trần Tử Hàn không biết vì sao mẹ anh lại phát hiện ra mình bị phân vào lớp 12/2. Trước nay, về chuyện học hành, bố mẹ luôn tin tưởng anh tuyệt đối, rất ít khi hỏi tới. Dù đôi lúc anh nghĩ mình không xứng đáng với sự tín nhiệm của bố mẹ, nhưng cũng biết mình không làm sai điều gì. Anh cảm thấy sống như Vương Y Bối rất tốt, làm những gì mình muốn không cần biết nguyên nhân, nếu như lúc nào cũng chỉ biết cắm đầu vào học thì có lẽ đến già sẽ hối hận vì mình đã sống một cách tẻ nhạt mất.

Anh không muốn hai mươi năm sau nhìn thấy một đám học sinh mặc đồng phục, hồi tưởng lại đời học sinh của mình, tuổi thanh xuân của mình chợt phát hiện ra chẳng có lấy một thứ đáng giá để mà nhớ. Khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, Trần Tử Hàn mới nhận ra Vương Y Bối đã ảnh hưởng tới mình lớn thế nào, lớn đến mức anh mượn cớ đó để “hợp pháp hóa” sự tồn tại của cô

Tôn Thục Mẫn yêu cầu anh tuần này phải về nhà, anh cũng đã chuẩn bị tâm lý trước rồi.

Lần này vợ chồng Tôn Thục Mẫn và Trần Á Phong đều ở nhà, họ ngồi trong phòng khách chờ con trai.

Trần Tử Hàn về tới nhà cũng không có thái độ gì đặc biệt, về phòng của mình cất cặp sách rồi ra ngoài phòng khách: “Bố mẹ, con về rồi”.

Trần Á Phong nhíu mày, tắt ti vi đi, căn phòng trở nên yên tĩnh.

“Đợt thi cuối kì lần trước đã xảy ra chuyện gì?” Trần Á Phong lên tiếng phá vỡ sự yên lặng. Ông nhìn con trai luôn khiến mình yên tâm, ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.

“Hôm đó con mệt nên chưa làm hết bài thi Lý tổng hợp đã xin về.” Trần Tử Hàn bình thản đáp.

“Sao về không nói cho bố mẹ?”

Trần Tử Hàn vẫn bình tĩnh: “Con thấy không có gì quan trọng để nói cả, con chỉ sợ bố mẹ lo mà thôi. Thực ra, học lớp nào cũng như nhau, con thi vẫn có thể xếp thứ nhất, con không cho rằng không vào được lớp 12/1 có nghĩa là thua kém người khác.”

Hơn nữa đợt thi khảo sát tháng vừa rồi anh đã quay lại vị trí số 1, khiến mọi người ai tin tưởng rằng lần trước xếp thứ 69 chỉ là một sự cố ngoài ý muốn mà thôi.

Trần Á Phong và Tôn Thục Mẫn nghe con trai nói vậy không biết phải nói thêm gì, Tôn Thục Mẫn mở miệng thăm dò: “Nghe giáo viên của con nói con và một cô bạn có quan hệ rất thân?”.

Lần này Trần Tử Hàn chỉ nhìn mẹ, không lên tiếng, anh không muốn nói dối hai người nhưng lại không biết lấy gì ra mà bảo đảm.

Tôn Thục Mẫn thở dài: “Con biết mình đang làm gì là được rồi”.

Thực ra, Trần Tử Hàn không thích nghe câu đó, không thích cái thái độ “nếu con không hiểu chuyện thì tự biết nên làm gì rồi đấy”. Nếu anh không nghe lời bố mẹ thì chính là không hiểu chuyện, chính là để họ thất vọng. Cuộc sống của anh, anh không muốn để người khác quyết định thay: “Con biết rõ con đang làm gì”.

Trần Á Phong gật đầu: “Bố có quen với hiệu trưởng của con, bố đã đánh tiếng với thầy ấy rồi, lần này con về trường thì tới lớp 12/1 điểm danh đi”.

“Con không thích dùng cách đó để vào lớp 12/1.” Trần Tử Hàn cự tuyệt.

“Trần Tử Hàn, con đã tin là bản thân có thực lực thì còn quan tâm mấy chuyện này làm gì? Hơn nữa các thầy cô dạy 12/1 cũng rất hoan nghênh con, họ đều nói kì thi trước chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Lần này con đừng có để mọi người thất vọng.”

Trần Tử Hàn vốn định từ chối đến cùng, anh thật sự rất ghét mối quan hệ đi cửa sau như thế, cho dù chỉ là một lần sai lầm, anh cũng tì