o.
Mà mấu chốt nhất chính là Dung Ân, cho dù anh nói ra là Trần Kiều, cô cũng sẽ không tin.
Các vài viết trên tin tức đã chỉ thẳng hung thủ chính là Nam Dạ Tước, nỗi tuyệt vọng cùng bi quan chán đời của Dung Ân làm anh sợ , lúc trong phòng bệnh Diêm Việt đi ra, anh cũng đã nghĩ kĩ sẽ ôm toàn bộ tội lỗi lên người. Nam Dạ Tước tin rằng, anh sẽ mau chóng phơi bày chân tướng sự việc ban đầu,chỉ cần Dung Ân sống sót qua cửa ải này, giữa họ, có thể rất tốt đẹp.
Anh bắt đầu thâu tóm Viễn Thiệp, Dung Ân nói, anh bỏ đá xuống giếng, Diêm Việt chết rồi, ngay cả Diêm gia anh ta cũng không buông tha.
Nam Dạ Tước đã nắm chắc phần thắng trước khi Trần Kiều tìm đủ bằng chứng thì đã thâu tóm được Viễn Thiệp, nhưng mà, một chiếc CD được đưa ra, đem kế hoạch tỉ mỉ tất cả đánh nát, những gì anh làm, gần đến giờ chót đều mất hết.
Viễn Thiệp nằm trong tay Trần Kiều, Diêm gia, từ đó cũng càng thất bại, toàn bộ chuyện của Diêm Minh thì bị Trần Kiều đưa ra ngoài.
Nam Dạ Tước đem súng từ trên tay Trần Kiều dời đi, anh nghe được một tiếng thét chói tai từ Dung Ân, hai tay làm rối tung đầu tóc ngã xuống ngồi trên mặt đất.
Chương 128
Chương 128: Tình yêu đã tổn thương, khó mà quay trở lại.
Editor: Winnie
Beta: Paris
Lúc té xuống, cả người đều co quắp lại.
Dung Ân hai tay che mặt, trong cổ họng có nỗi bi phẫn và thương tâm mãnh liệt như vỡ òa ra, cô không biết được còn có thể biểu đạt tâm trạng bị đè ép đến buồn bực như hôm nay của mình như thế nào, mỗi tế bào trong cơ thể bị nghẹn lại đến sít sao, khắp cơ thể đều đau nhức, hai đầu gối cô cong lên, hai cánh tay ôm chặt lấy đầu gối khóc lên thảm thiết.
Cô không biết trong lòng mình còn có thể nghĩ được gì, Dung Ân dùng đầu gối ép chặt vị trí tim mình, nhưng không có tác dụng, nỗi đau đó vẫn còn, hơn nữa lại càng phát tán rộng ra hơn, không thể mất đi.
Nam Dạ Tước muốn giúp Diêm Việt, anh muốn cô tiếp tục sống, nhưng, cô… lại chính tay đưa anh xuống địa ngục.
Đang lúc anh đang bận rộn ở bên ngoài, khi anh từng bước thực hiện công việc theo kế hoạch, Dung Ân lại ở đằng sau anh tìm kiếm chiếc đĩa có thể đẩy anh đến chỗ chết, phía trước sau lưng anh đều là kẻ thù, những tổn thương sâu sắc mà cô đã đâm vào, vĩnh viễn bén nhọn hơn bất cứ đao súng nào được đưa tới.
Cô khàn cả giọng, đôi vai không ngừng run lên, Duật Tôn nghiêng người dựa trên trường đài, một câu cũng không nói, ý giễu cợt khẽ nơi khóe miệng cũng đã thu lại.
Dung Ân ngay lúc này đây, ngay cả A Nguyên không quen nhìn cô nhất khóe miệng cũng nâng lên, khẽ đưa mặt quay qua.
Trần Kiều nằm sấp trên bàn một mực thở dốc, đôi mắt thấm đầy máu, có chất lỏng nóng hổi chảy ra, anh biết, sau khi bản thân nói ra, Ân Ân sẽ vĩnh viễn không bao giờ tha thứ cho anh ta.
Ánh mắt hẹp dài của Nam Dạ Tước quét qua hướng Dung Ân đang ngồi dưới đất, anh buông Trần Kiều ra, bước vài bước đến bên Dung Ân, nắm lấy cánh tay cô kéo cô đứng dậy.
Bộ dạng Dung Ân như con rối để mặc anh đẩy đưa, bước chân lảo đảo, sau khi Nam Dạ Tước đem cô kéo đến bên Trần Kiều, lại đem khẩu súng trong tay để vào trong tay Dung Ân, anh nắm chặt tay cô, đem họng súng đối diện thái dương Trần Kiều.
“Anh… Anh muốn làm gì?” Lúc Dung Ân phản ứng lại, sợ hãi không thôi, toàn thân bắt đầu run rẩy, chỉ có cánh tay nắm chặt súng là không dám động đậy lung tung.
“Em không phải muốn báo thù cho Diêm Việt sao? Bây giờ đã biết được chân tướng, không lẽ em không muốn một phát súng bắn vào anh ta sao?” Ngón trỏ Nam Dạ Tước cong nhẹ lại, Dung Ân cảm giác được ngón tay mình theo lực của anh đang bị ép xuống, bất cứ lúc nào cũng có khả năng bóp cò.
Một dây cung được kéo căng, bây giờ đã được kéo thẳng. Tay để trên gò má của Trần Kiều không ngừng run rẩy, nửa gương mặt đã thấm trong máu, mi mắt anh ta cố hết sức nâng lên, sau khi đã nhìn kỹ người cầm súng, ngược lại không thấy sợ hãi như vậy nữa. Loại đau đớn tận trong tim này trực tiếp thâm nhập vào tận xương tủy, nếu như có thể, anh tình nguyệnđể Dung Ân có thể cho anh một phát súng nhanh.
“Không, không thể được…”
Cơ thể trong lòng đang run lên không ngừng, Dung Ân núp trên cánh tay đang cong lại của Nam Dạ Tước, cả người có vẻ gầy suy yếu, mái tóc đen bóng của cô buông rơi theo cánh tay người đàn ông, ánh mắt Nam Dạ Tước lạnh lùng, cánh tay mạnh mẽ mà ra sức giữ lấy cô, “Tại sao không được? Lúc đầu em tưởng anh đã giết Diêm Việt, cũng đòi ăn miếng trả miếng, đưa anh vào địa ngục sao?”
“Không, không phải vậy đâu, không phải…” Dung Ân lặp đi lặp lại lời nói trong miệng, hai chân mềm nhũn lùi lại, nhưng đôi vai bị người đàn ông giữ chặt, làm cô không lùi được.
“Cái gì không phải?” Giọng điệu Nam Dạ Tước càng lạnh lùng, “Đã xuống tay được với anh, tại sao đối với anh ta lại không được?”
“Ân Ân, xin lỗi…” Đôi mắt Trần Kiều đau khổ nhắm hờ, “Anh biết hôm nay đã rơi vào tay anh ta thì đừng hòng mong muốn được sống tiếp, nếu đã như vậy… Anh tình nguyện chết trong tay em.”
Nỗi bi phẫn trong lòng Dung Ân dấy lên, bàn tay nắm khẩu súng run lên dữ dội, “Trần Kiều, Việt anh ấy tin tưởng anh như vậy, ngay cả tôi từ trước đế