cho Ân Ân hạnh phúc.
Nhưng mà, anh muốn cử động tay, nhưng lại không nhúc nhích được, anh muốn giơ chân lên cũng không nhấc lên được, Trần Kiều nói rất đúng, anh chính là phế nhân, có thể tỉnh lại đã là kỳ tích, chẳng lẽ thật sự lại muốn mọi người coi mình là trung tâm chỉ chuyển động xung quanh mình, chỉ vì không biết ngày nào mới có thể khôi phục lại.
“Tập đoàn Viễn Thiệp, sắp xong rồi.” Trần Kiều dứt khoát kéo cái ghế bên cạnh qua, ngồi bên cạnh giường Diêm Việt, “Em trai ruột của cậu, trong lòng anh ta chỉ biết tìm Dung Ân để trả thù, tôi gài bẫy làm cho anh ta nghiện thuốc phiện, hiện tại, chỉ cần nắm giữ chứng cứ anh ta giao dịch với chợ đen là tội có thể lên tiếp nhận Viễn Thiệp, đến lúc đó, Diêm gia mấy người còn có gì chứ?”
Diêm Việt yên lặng gối lên kia, đôi mắt màu trà tinh khiết sáng long lanh, anh cảm thấy được ngực đau đớn khó thở, anh không bao giờ nghĩ tới sau khi tỉnh lại, sẽ có nhiều chuyện đau đớn vô cùng như vậy chờ anh. Trong tưởng tượng của Diêm Việt, từ trước đến nay là rất tốt đẹp, Ân Ân của anh ở đây, người nhà ở đây, bạn bè ở đây, tất cả cũng có thể trở lại như trước.
Con mắt người đàn ông lại từ từ đen tối lại, anh còn chưa kịp nhen nhóm ánh sáng đó, cứ như vậy bị tàn phá sạch sẽ.
Anh không muốn nhìn thấy nước mắt Ân Ân, lúc Dung Ân rời đi, nói là hôm sau sẽ tới, lúc cô đi ánh mắt tránh né, thì ra không phải là muốn về chăm sóc mẹ Dung, mà là… Cô thân bất do kỷ*.
*Thân bất do kỷ: mình không được quyết định chuyện của mình.
“Cho dù tôi không tiếp nhận, tập đoàn Viễn Thiệp cũng sẽ bị sụp đổ trong tay em trai cậu,” Trần Kiều nhìn chằm chằm đáy mắt Diêm Việt thoáng hiện lên trong sáng, anh ta vươn tay, sau khi vén chăn Diêm Việt lên, nhổ những ống kim tiêm cắm trên mu bàn tay của Diêm Việt ra, “Cậu có muốn biết, lúc trước phấn hoa hoa Thiên Điểu* làm thế nào mà có trong sợi dây chuyền của cậu không?”
*Hoa Thiên Điểu (Strelitzia reginae) còn gọi là hoa chim thiên đường là một loại cây thân thảo sống nhiều năm, hình dáng cây này như một con chim vậy rất đẹp, các bạn có thể lên google search ^^.
Tầm mắt Diêm Việt nhìn trên mu bàn tay mình, Trần Kiều đem mu bàn tay của anh để lại bên trong chăn, đem cái ống đè dưới bàn tay anh, cũng nhét vào, nếu như vậy, cho dù có người ngoài cũng không phát hiện được.
Diêm Việt không thể hiện ra bất cứ sự hoảng sợ nào, cặp mắt lưu ly kia chỉ là nhìn hướng Trần Kiều, vẻ chua xót cùng bi thương, đột nhiên lọt vào ánh mắt anh ta có chút nóng lên, không dám nhìn thẳng,cố gắng dời tấm mắt.
“Nói như vậy… Chuyện phấn hoa, cũng là cậu?”
“Việt…” Âm thanh của Trần Kiều cũng không còn bén nhọn như trước, có chút ảm đạm, “Chỉ cấn cậu xảy ra chuyện, Viễn Thiệp một lần nữa mới có thể trở về Trần gia, hơn nữa… Tôi yêu Ân Ân.”
Mắt Diêm Việt không khỏi mở to, Trần Kiều quay đầu qua, nhìn vào hai mắt anh, “Tình cảm này, tôi luôn giấu thật sâu, khi tôi nhìn hai người như hình với bóng, cậu có biết tôi đã ghen tị cỡ nào không?”
“Trần Kiều…” Giọng nói Diêm Việt có chút ngẹt, anh dần dần cảm giác được thể lực chống đỡ hết nổi… “Phấn hoa, là tôi thừa lúc cậu không để ý bỏ vào, còn có thuốc xịt hen xuyễn, cũng là tôi…”
Diêm Việt nhắm mắt lại, đen tối vô tận ào tới, lúc lại mở mắt ra, bạn tốt ngày xưa tại sao lại trở nên ghê tởm như thế, chẳng lẽ, chỉ vì những quyền lực đó sao? Anh cho đến giờ đều là tin tưởng anh ta, lúc trước mua dây chuyền cũng là hai người cùng nhau lựa, có đôi khi, thuốc hen xuyễn đều là do Trần Kiều chuẩn bị cho anh… Diêm Việt ho nhẹ, anh biết cơ thể mình đã có phản ứng, hệ thống dinh dưỡng bị rút ra sau một giờ, thì không thể cứu chữa được nữa.
Trần Kiều ngồi ở bên giường, không có ý rời khỏi “Việt, thực sự xin lỗi, chúng ta đã thay đổi, không thể nào trở về được như trước, cậu yên tâm an nghỉ đi…”
Diêm Việt không sợ chết, thực sự, không sợ chút nào. Anh đã thấy một lần, trong thế giới đen như mực đó, so với chết cũng không tốt hơn, nhưng mà, anh cắn răng chống đỡ, anh biết Dung Ân vẫn còn chờ anh.
Cô gái ngốc nghếch đó, mỗi lần đem cô để lại sau lưng, cô đều khóc, Ân Ân nói, họ muốn nắm chặt tay của đối phương, sánh vai chiến đấu, ai cũng không thể đứng sau lưng ai.
Nhưng mà… Bộ dáng này của anh đã là phế nhân.
Anh được định là sẽ đứng sau lưng của Ân Ân, liên lụy cô.
Thực ra, chết cũng tốt, anh có toàn bộ hồi ức giữa bọn họ, hết thảy những điều này, ai cũng không thể thay thế được.
Trần Kiều nhìn thời gian, bộ dạng bây giờ của Diêm Việt đã suy yếu vô cùng, hẳn là không cách nào kêu được vệ sĩ bên ngoài, anh ta cẩn thận đem cái ghế để lại vị trí cũ, mắt nhìn lần cuối, rồi theo cửa sổ bò ra ngoài.
Diêm Việt không mở miệng kêu la, anh mím chặt môi, không phát ra một tiếng động nào.
Cũng không lâu sau đó, bên ngoài truyền đến tiếng động, ngay sau đó, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Cho đến khi tiếng bước chân đến bên giường, Diêm Việt mới nhìn rõ người đi vào là một người đàn ông xa lạ, mái tóc màu đỏ rượu rũ xuống lộ vẻ xuất chúng, ngũ quan tuyệt mỹ, bộ âu phục thủ công màu trắng cao quý lãnh khốc, anh ta chỉ nhìn chằm chằm, không cất t