Thẩm Hiên Ngạo cuốn băng, chỉ để lộ ra khuôn mặt, “Thẩm Mặc nói, người hôm qua chính là Nam Dạ Tước, em biết anh ta sao?”, Dung Ân ngồi xuống ghế, “Em biết, chỉ là quan hệ bạn bè”.
Thẩm Mặc cùng Thẩm Hiên Ngạo đưa mắt nhìn nhau, nhận thấy cô dường như không muốn đề cập đến, cũng không truy hỏi thêm, Thẩm Mặc mời Dung Ân ngồi xuống, “Xong rồi, sau khi gói thầu của Nghiêm Tước bị chúng ta nẫng tay trên, làm thế nào anh ta lại xuất hiện đúng lúc như một ân nhân vậy”.
Dung Ân thấy cô vẫn còn có sức cười đùa, tay cô vỗ vỗ lưng Thẩm Mặc, “Cậu ấy, lúc khóc lúc cười, hai ngày nữa là giao thừa rồi, Hiên Ngạo bao giờ thì xuất viện được?”.
“Bác sỹ nói nếu không có gì bất thường, nằm viện hai ngày nữa là được rồi, mình cũng không muốn đêm ba mươi lại ở bệnh viện”.
Vì Dung Ân hết mực khuyên nhủ, Thẩm Mặc cuối cùng cũng chịu về nhà thay quần áo.
Ở một nơi khác, Ngự Cảnh Uyển.
Khi Vương Linh mở cửa, Hạ Phi Vũ cuống quýt xông vào, Nam Dạ Tước lúc này đang ngồi trên ghế sô pha, trong tay cầm điều khiển chuyển kênh không ngừng.
“Tước”, người phụ nữ đặt túi xách xuống, ngồi xuống bên cạnh người đàn ông, “Tay anh bị sao vậy?”.
Nam Dạ Tước vẫn dửng dưng, cúi đầu nói, “Không có việc gì, chỉ là bị thương nhẹ”.
“Còn nói không có việc gì”, Hạ Phi Vũ lo lắng cầm lấy tay anh, “Bùi công tử, em chỉ sợ sau này anh ta sẽ tiếp tục theo chúng ta gây phiền phức”.
“Cô biết?”
“Chuyện tối hôm qua, truyền đi khắp nơi, Tước, rốt cuộc anh vì ai lại ra nông nỗi này?”.
“Không ai”, Nam Dạ Tước không muốn nghĩ lại, vốn dĩ tâm tình đã buồn bực, “Không phải đang nghỉ tết sao, không ở nhà ăn tết, chạy tới đây làm gì?”.
“Em lo cho anh”, giọng điệu Hạ Phi Vũ nôn nóng, người đàn ông này, cô căn bản không thể nhìn ra tột cùng trong lòng anh đang nghĩ điều gì, nhìn những biểu hiện bên ngoài, không thể nào đoán ra, khiến cô luôn không chắc chắn về mọi thứ liên quan đến anh.
Nam Dạ Tước vỗ vỗ cánh tay cô, “Tôi không sao, đi thôi, ra ngoài ăn cơm”.
Không khí giao thừa tràn ngập khắp chốn, bất luận là bên trong cửa hàng lớn bé ra sao, đều cũng có thể cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt, rôm rả hơn thường lệ.
Mẹ Dung đã lâu không ra ngoài, Dung Ân muốn đưa bà đi mua sắm, vừa ra ngoài cửa liền chạm mặt Diêm Việt, anh cùng hai người đi mua đồ, sau đó dùng dịch vụ, chuyển tất cả đồ mua được về nhà.
Hôm nay là đúng ba mươi tết, mọi gia đình đều có thói quen ăn bánh sủi cảo.
Dung Ân bật đèn trong phòng, tất cả gian nhà liền sáng choang, Diêm Việt đứng trên ghế treo đèn lồng, Dung Ân ngồi xổm xuống giữ chân, “Cần thận một chút, bên trái, đúng rồi…được rồi”.
Hương vị bánh sủi cảo thơm phưng phức bày biện trên bàn, ở cùng nhau một chỗ, có cảm giác tựa như một gia đình. Tâm tình lẫn bên ngoài, mẹ Dung đều thể hiện nét vui vẻ, hài lòng.
Đồng hồ điểm mười giờ, Dung Ân tiễn Diêm Việt xuống lầu, nhìn anh bước vào xe, Dung Ân đứng dưới đèn đường, chợt thấy trong lòng dấy lên cảm giác ảo não không thôi, Vừa xoay người rợm vào trong, chỉ thấy một bóng người đứng trước mặt.
“Là cô”.
“Tôi không ngờ, anh ấy lại đến chỗ cô”, Tư Mạn choàng trên người một chiếc áo khoác màu nâu mỏng manh, đôi bốt cao cổ tôn lên đôi chân thon dài, “Dung Ân, tôi không hề thua kém cô điểm gì, tôi thật sự không hiểu”.
“Đã muộn thế này, cô nên về sớm đi thì hơn”, Cô không muốn cùng Tư Mạn đôi co, hai tay thọc vào túi, rợm bỏ đi.
“Trên đời này, chỉ có mình tôi yêu anh ấy”, Tư Mạn tiến lên hai bước, chặn lối đi của Dung Ân, trong mắt phóng ra sự kiên định, “Tôi có thể vì anh ấy bất chấp tất cả, cô có thể sao?”, “Tôi không thể”, Dung Ân thẳng thắn, “Nhưng tình cảm không thể miễn cưỡng, nếu như lưỡng tình tương duyệt, dẫu ai có xen vào cũng sẽ không thể đổ vỡ”. (lưỡng tình tương duyệt: hai bên đều yêu nhau).
Tư Mạn ngơ ngẩn đứng chết lặng, cô hiểu rõ lời Dung Ân nói không hề sai, hôm nay cô cũng vì bám theo xe Diêm Việt mới có thể tìm đến được nơi này, suốt cả ngày, cô ở lại đây theo dõi, ngốc ngếch nhìn bọn họ ba người vui vẻ hạnh phúc, cô thậm chí ngay cả dũng khí xông lên để chất vẫn cũng không có, trong mắt anh, cô chẳng là gì hết.
Dung Ân bước lên lầu, không bao lâu sau, tiếng bước chân trong hành lang chợt chững lại, đèn đường màu vàng cam khiến khuôn mặt Tư Mạn trắng bệch đến thảm hại, cô ta đột nhiên ngồi thụp xuống, bắt đầu khóc nghẹn ngào.
Thời gian nghỉ tết mau chóng trôi qua.
Thẩm Mặc khom lưng nhận lỗi trước mọi người, vì công ty đi vào hoạt động chưa được bao lâu, lúc này người lãnh đạo giữa vai trò quan trọng hàng đầu, sự việc xảy ra vừa rồi, trách nhiệm của cô vẫn là chính yếu.
Toàn bộ công ty Sang Tân lúc này đều đầu tư thời gian và công sức vào dự án của giám đốc Liêu, bên phía bọn họ không có công nhân, Sang Tân liền trực tiếp ra ngoài tìm thuê công nhân làm khoán, Dung Ân thường xuyên đến công trường giám sát, Tuy rằng vất vả, nhưng lại vô cùng tự do. Cô vốn dĩ không nói với Diêm Việt việc chuyển nhà, nhưng anh lại biết rõ địa chỉ công ty Sang Tân, đồng thời nghe ngóng được tình hình.
Thời gian bình lặng trôi đi, thấm thoắt đã ba tháng.
TRong khoảng thời gia