Duck hunt
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216045

Bình chọn: 10.00/10/1604 lượt.

g loạt rơi vỡ loảng xoảng, trong không gian rộng khắp, đặc quánh mùi máu tanh.

Nam Dạ Tước lúc này, trong mắt DUng Ân giống như một đấng cứu nhân, hốc mắt cô lại càng thêm bội phần ẩm ướt.

Hai người còn lại rất nhanh bị hạ gục, Nam Dạ Tước nhanh chóng né tránh, nhưng không ngờ trên tay hắn ta có cầm một bình rượu, lòng bàn tay tức thì có máu chảy túa ra, anh vung nắm đấm nện xuống mạnh bạo khiến hắn ta ngã xõng xoài xuống mặt đất, dường như không có ý ngơi nghỉ, tiến lại gần bụng hắn ta, đá lên không ngừng.

Bùi Lang cười cười, nhưng ý cười cũng không thâm nhiễm lên trong mắt, “Tước thiếu quả thực rất quyết đoán, mấy tên vô dụng này cũng nhờ anh dạy bảo”.

Nam Dạ Tước nới tung cà vạt rồi cầm trên tay, nhưng Dung Ân vẫn kịp trông thấy có máu đang chảy ra, mặc dù cà vạt ngay sau đó đã đè lên. Anh đi đến bên cạnh Dung Ân, rợm ôm cô bỏ đi.

“Chờ đã”, Dung Ân quay đầu nhìn lại, “Thẩm Mặc, mau đỡ Thẩm Hiên Ngạo ra ngoài”.

“Khoan đã”, Bùi Lang thấy mấy người toan rời đi, liền cản đường Nam Dạ Tước, “Vừa rồi tôi chỉ nói sẽ thả cô ta, không bao gồm bọn họ”.

Trên trán Nam Dạ Tước túa ra mồ hôi lạnh, ánh mắt anh đảo qua mặt Dung Ân, đột nhiên nắm lấy tay cô, kéo đến trước bàn, bên trên có ly rượu Bùi Lang đã chuẩn bị. Anh cầm lấy, đưa đến cho Dung Ân, “Uống đi”.

Dung Ân thoáng giật mình, nhưng nhớ lại lời nói của Bùi Lang, chỉ cần cô uống, bọn họ có thể đi,

Nam Dạ Tước cầm lấy ly rượu đưa lên miệng Dung Ân, “Sợ gì? Em cũng không phải chưa từng uống, cùng lắm trở về mệt hơn một chút, nhanh lên!”.

Cô hiểu rõ anh có ý muốn giúp đỡ, trong tình cảnh này, cô cũng chỉ đành tiếp nhận.

Dung Ân mở miệng, động tác của Nam Dạ Tước vô cùng rất nóng vội, đẩy cốc rượu để cô nhanh chóng uống hết, Nam Dạ Tước nhìn sắc mặt cô đỏ bừng, do bị ép uống hết một hơi, ngay lập tức quẳng đi ly rượu đã không còn lấy một giọt, “Tôi xem em lần sau còn dám!”.

DunG Ân có thể cảm nhận được sự giận giữ trong mắt anh, cơn thịnh nộ giống như ngọn lửa đang bùng cháy mãnh liệt thiêu lấy toàn bộ cơ thể cô.

Trong mắt anh, cô mỗi lúc càng vượt quá giới hạn.

BÙi Lang nhận thấy thế sự đã đến nước này, chính miệng cũng không nói thêm lời nào, chỉ nghiêm mặt đến đanh lại, Nam Dạ Tước nhặt lấy áo khoác trên mặt đất sau đó choàng lêm vai Dung Ân, bàn tay đặt trên vai cô vỗ nhè nhẹ, “Bùi công tử, không tiễn, tôi phải trở về ngay lập tức giải tỏa cho cô ấy”.

Giọng nói lộ rõ ý vị mập mờ xa xôi đến vô cùng tận, khóe miệng Bùi Lang cong lên, “Không tiễn”.

Nam Dạ Tước nắm chặt bả vai Dung Ân, ôm cô ra ngoài, phía sau, Thẩm Mặc cùng Tô Luân vội vã đỡ mấy người khác dậy, Thẩm Hiên Ngạo so với hai người còn lại bị thương khá nặng, dìu lấy nhau lảo đảo bước ra ngoài.

“Nam Dạ Tước, anh không sao chứ?”

Sắc mặt người đàn ông xanh đen lẫn lộn, đôi mắt hẹp dài vằn lên tia máu, trên khuôn mặt anh tuấn còn để lại một vài vệt máu đã khô, anh xoay người nắm chặt bả vai Dung Ân, “Tôi thật sự không hiểu, có phải cô rất thích những nơi thế này hay không?”.

Dung Ân mấp máy môi, cũng không đáp lại, hai lần liền, cô lặp lại một trò đùa trong mắt anh.

“Tôi bảo cô trả lời!”, Thanh âm người đàn ông mỗi lúc một mất kiểm soát, khẩu khí khiến người khác không khỏi sợ hãi.

Nhưng mi tâm cô chỉ cau lại, dường như không hề có ý sẽ trả lời, cũng không cãi lại, cũng không thừa nhận.

“Dung Ân, quan hệ giữa chúng ta đã sớm kết thúc, những chuyện thế này vốn dĩ tôi không muốn can thiệp, chỉ là tôi có một nguyên tắc, phụ nữ tôi đã chơi đùa, tôi không thích trông thấy bị làm trò ngay trước mặt, cô nhớ cho kỹ, nếu như còn lần sau, hậu quả, cô tự đi mà lãnh”, Nam Dạ Tước nhìn chòng chọc khuôn mặt trắng bệch của cô, vốn dĩ không muốn nói ra những lời tuyệt tình đến vậy, nhưng trông thấy cô chìm đắm trong trụy lạc, lửa giận trong lòng anh lại bùng lên mãnh liệt, anh vốn dĩ chỉ tưởng rằng đó là một mối quan hệ chiếm hữu chết tiệt, nhưng lại không chú ý, nội tâm anh đang chậm rãi thay đổi, “Đừng để tôi phải gặp lại cô một lần nữa, bằng không, tôi sẽ đặc biệt chuẩn bị một gian phòng, đem cô nhốt lại, không động vào cô, nhưng sẽ nuôi dưỡng cô đến chết mới thôi!”.

Khẩu khí dữ tợn như vậy, khiến Dung Ân không nhịn được run rẩy, cô dừng chân lại, “Nếu đã xong rồi, tôi đi”.

Rợm xoay người, cổ tay đã bị túm lại, “Cô định qua cầu rút ván, muốn thấy tôi máu chảy đến chết ở đầu đường xó chợ?”.

Thẩm Mặc đỡ Thẩm Hiên Ngạo đuổi kịp đến, trông thấy Nam Dạ Tước, cô ngay lập tức mỉm cười, “Chuyện ngày hôm nay, thật sự cám ơn anh”.

Người đàn ông khẽ liếc mắt, âm điệu từ trong miệng nhàn nhạt buông ra, “Ừ”.

Tô Luân chạy ra ngoài bắt xe, nơi này vốn là khu phố trung tâm, xe taxi qua lại rất nhiều, nhưng sau khi trông thấy bộ dạng Thẩm Hiên Ngạo bê bết máu, cũng đều từ chối chở khách, xoay vô lăng phóng đi như gió.

“Ngu ngốc!”, Nam Dạ Tước bỏ lại câu sau đi lên, vừa vươn tay, một chiếc xe dừng lại.

“Lên xe!”

Hốc mắt Thẩm Mặc đã sưng đỏ, cô vội vã đỡ Thẩm Hiên Ngạo vào ghế sau, tài xế vừa trông thấy, vẫn còn mạnh miệng, “Không được, các người gọi xe cấp cứu đi”.

Cảnh tượng như vậy, khiến Dung Ân nhớ lại