Đồng lang cộng hôn

Đồng lang cộng hôn

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324521

Bình chọn: 8.00/10/452 lượt.

một chỗ?”Hắn day day thái dương đau nhức: “Em vừa hỏi vấn đề gì?”“Vì sao annh không yêu em?”“Anh không thích sự ngây thơ, tùy tiện của em! Anh không thích em luôn hỏi những vấn đề không ý nghĩa gì! Không thích em luôn như vậy yêu đuối, không biết bảo vệ mình …”“Nhưng em yêu anh …”“Đây là chuyện anh khó chịu nhất!!!”“Hàn Trạc Thần, anh là đồ lòng lang dạ sói!”“Anh chính là lòng lang dạ sói, em yêu anh cái gì?”“Anh đẹp trai! Nhất là lúc anh giúp em đánh những kẻ bắt nạt mình, nói em là người phụ nữ của anh, quả thực đẹp trai muốn chết …”“Anh hủy dung được không?”“Không được! Em đã khắc ghi trong đầu rồi …” Cô thở dài một tiếng, hỏi hắn, “Vậy anh thích phụ nữ thế nào?”“Rất đơn giản, không giống em!”Cùng với A May một chỗ, sau này, hắn thường xuyên bị cô làm cho đau đầu, lại không cách nào kháng cự, cho nên đôi khi hắn nghĩ, người phụ nữ hắn muốn thực ra là thế nào. Về sau hắn bắt đầu tự phác họa, “Cô ấy luôn im lặng nghe mình nói, không phát biểu ý kiến, nhưng lại biết trong lòng mình nghĩ gì, cần gì. Cô ấy có thể lý trí mà đối diện sự thật, kiên cường mà đối diện đau thương. Cô ấy có thể tự chăm sóc bản thân, không cần mình mỗi ngày lo lắng. Cô ấy cũng sẽ không dai dẳng hỏi những vấn đề mình không muốn trả lời, lại càng không hỏi những vấn đề đã biết rõ kết quả. Cô ấy cũng sẽ không bao giờ suốt ngày dính lấy mình, mà là khi mình nhớ cô ấy, luôn luôn biết cô ấy luôn yên lặng chờ đợi ở nơi nào …”“Em thay đổi được không? Em có thể trở thành người phụ nữ như vậy, anh có thể đừng không cần em được hay không?”“Anh chưa từng nói không cần em, nếu anh nhớ không lầm, là em bỏ anh …”“Anh có đói bụng hay không? Em nấu cơm cho anh ăn!”“A May, lý trí một chút …”“Thần, nếu một ngày em chết, anh có nhớ em hay không?”“Vừa rồi em hỏi cái gì?”“Anh có đói bụng không?”“Đói, nấu cho anh bát mì, mẹ nó, anh một ngày chưa ăn cơm!”Cô kiễng chân, mạnh mẽ hôn hắn: “Nếu có một ngày em chết, anh nhất định phải nhớ em, em chuyển thế đầu thai trở về tìm anh là được.”“Anh xin em! Tha cho anh đi.”“Em kiếp này yêu anh, kiếp sau vẫn yêu anh, em đời đời kiếp kiếp đều phải yêu anh!”“Em một đao chém chết anh đi!” Ngoại truyện 3: Hàn Trạc Thần & A May (II)A May một chút cũng không đổi, vẫn như bà cụ non, thích hỏi hắn rất nhiều vấn đề khó trả lời.Lúc Hàn Trạc Thần tâm tình tốt, bọn họ nói chuyện thế này:“Chúng ta sinh con được không?”“Không, mình em đủ phiền!”“Anh chừng nào thì cưới em?”“Chúng ta thương lượng chuyện sinh con đi, anh cảm thấy đề nghị này được lắm.”“……”“Anh có biết khi nào thì sinh nhật em không?”“Khi nào?” Hắn đang đọc báo, thuận miệng hỏi.“Ngày này tháng sau!”“À!”Cô giật lấy tờ báo, bắt hắn nhìn thẳng vào mình, “Anh muốn tặng em cái gì?”“Em muốn gì? Nói đi!”“Em nhìn thấy một chiếc nhẫn kim cương rất đẹp, anh có thể tặng hay không?”“À!”“À!” là ý gì?”“À!” Hắn tiếp tục đọc báo, có một tin rất thú vị, mười bốn đại biểu dự họp …“……”“Anh có biết tên em là gì không?”“A May.”“Em nói tên thật!”“Em không phải tên là A May sao?”“……”“Anh có biết em làm gì không?”“Em không phải suốt ngày không có gì làm sao?”“……”“Anh có biết em thích nhất cái gì không?”“Đàn dương cầm!”“……”Thấy cô bất mãn trừng mắt, hắn vô tội hỏi: “Anh lại đáp sai sao???”“Là anh!”“……”Lúc tâm trạng hắn không tốt, bọn họ nói chuyện thế này:Chạng vạng, hắn mệt mỏi trở về nhà.“Cuối cùng anh cũng về, em chờ anh lâu lắm rồi!”Cô nghe thấy tiếng mở cửa, đeo chiếc tạp dề hồng nhạt chạy đến, trên người còn vương mùi đồ ăn, mười ngón tay còn dính mỡ.“Ừm!” Hắn đưa tay ném mớ quần áo đầy máu lên sofa, sức cùng lực kiệt ngồi xuống đất, tùy tay kéo chiếc gối đặt ở sau lưng, vừa vặn chặn lên miệng vết thương. Chất lỏng màu đỏ không ngừng chảy ra, bộ sofa trắng mới mua này có lẽ ngày mai ném đi được rồi.A May nhìn hắn trong chốc lát, nụ cười trở nên cứng ngắc: “Khi nào thì anh đưa em đến cửa hàng đá quý?”“Tôi không rảnh.” Hắn nhíu mày.“Anh!” Mắt cô đẫm nước nhìn hắn, “Rốt cuộc anh có định cưới em hay không?”“Không phải nói với cô tôi không rảnh hay sao!”“Anh có biết hôm nay là sinh nhật em hay không? Lần trước anh hứa …”Hàn Trạc Thần đưa cho cô mấy tờ chi phiếu: “Theo chị dâu đi dạo phố, muốn mua gì thì mua, mẹ kiếp, đừng làm phiền tôi!”……Cô khóc, ngồi xuống khóc mãi, vẫn không thấy hắn để ý đến mình, liền ngồi vào bên cạnh hắn, lay lay: “Anh đừng tức giận, em không cần nhẫn … Anh đi với em mua chiếc bánh sinh nhật là được …”“Đừng lằng nhằng được không! Làm ơn để cho tôi yên tĩnh một lúc!”“Vậy … Em đi nấu cơm, anh nhất định đói bụng …”“Cút!”Vẻ mặt cô tội nghiệp nhìn hắn, nước mắt lăn dài.“Bảo cô cút có nghe hay không?! Tôi không muốn nhìn thấy cô!”Cô lui về, cởi tạp dề, cầm những thứ của mình. Đi tới cửa, cô quay đầu nhìn hắn một lần, hy vọng hắn ngăn lại. Nhưng là, hắn một tiếng cũng không nói.Cô đi rồi, cả phòng chỉ còn lại mình hắn. Hắn che mặt mình, để nước mắt từng giọt từng giọt rơi ra. …Cô không biết, hắn đến cửa hàng đá quý, chọn một cho cô một chiếc nhẫn đẹp nhất. Vừa ra ngoài, hắn nhận được điện thoại của dượng: “Mẹ con không qua được, bà ấy muốn gặp con lần cuối cùng …”“Ba nói gì?


Duck hunt