Nhưng không thể nghĩ đến A May ghé vào vai hắn nói nhỏ: “Đêm nay em cùng anh được không?”“Không được! Vợ anh ở nhà!”“Vậy đến khách sạn!”“A May, em say!”“Em không say!”Tay cô chậm rãi trượt trên đùi hắn, bộ ngực đầy đặn cọ sát vào cánh tay. Dưới sác đèn hồng, hắn có thể thấy được bộ ngực cô cao ngất, cặp chân thon dài, da thịt trắng noãn. Lúc ấy hắn hai mươi mốt tuổi, còn trẻ lông bông, lại suốt ngày ở một nơi như hộp đêm. Cùng cô một chỗ lâu như vậy, không muốn thử đó là giả. Hắn cũng là đàn ông, cũng nhiều lần ảo tưởng cởi sạch quần áo cô, thử cảm giác đặt cô bên dưới, rất muốn biết khi đó cô còn có thể tỏ ra cao thượng hay cũng giống như những người phụ nữ bình thường …Nhưng hắn vẫn không động đến cô, vì tiếng đàn dương cầm của cô, rất động lòng người …Hàn Trạc Thần đẩy tay A May đang đặt trên đùi hắn, lạnh lùng nói: “Khuya rồi, anh đưa em về.”“Hàn Trạc Thần, anh không phải là đàn ông?!” Lúc cô nói những lời này, thanh âm rất lớn, toàn bộ cả phòng dồn lại nhìn bọn họ, chỉ có An Dĩ Phong bên này hắn không thấy, nhưng theo những gì Hàn Trạc Thần nghe được, hắn biết An Dĩ Phong đang trộm cười đến khóe miệng rút gân.“Anh đưa em về!” Hắn lôi cô đứng dậy.“Nếu là đàn ông thì chứng minh cho em xem!”Cả phòng lặng ngắt như tờ!Hàn Trạc Thần lướt nhìn một lượt những người đang đợi xem kịch vui, bọn họ một người tiếp một người nối nhau đi ra ngoài. Cuối cùng là An Dĩ Phong, hắn cẩn thận giúp hai người đem cửa khóa kĩ.Đêm đó, Hàn Trạc Thần thô bạo đặt A May lên sofa, xé tan chiếc váy ngắn màu đỏ.“Hôm nay anh cho em biết anh có phải đàn ông hay không!”……Ngày hôm đó hắn phát hiện, cô cùng những người phụ nữ khác cực kì khác biệt, cơ thể của cô chặt chẽ, ấm áp…Thời gian trôi qua, kí ức dường như đều mơ hồ, nhưng hắn vẫn nhớ rõ cô nghiêng mình dựa vào tay vịn, khi ngẩng đầu lên mái tóc đen xõa dài như trời đêm đổ xuống, khẽ cắn môi dưới, nhu nhược mà gợi cảm, lại toát ra vẻ ngây thơ cùng thánh khiết …Cô vuốt ve mặt hắn, ánh mắt thâm thúy, tiếng rên rỉ mang theo đau khổ cùng thỏa mãn, lúc gắn bó vẫn là câu nói mơ hồ: “Em yêu anh!”Lúc dục vọng đạt tới cực điểm, hắn một chút cũng không hưng phấn, thậm chí có chút hận cô, hận chính mình!Hối hận thì sao? Quá muộn rồi.Sau, A May nói đó là lần đầu tiên của mình, đời này không phải hắn không lấy chồng.Hắn không trả lời.Hắn không muốn cưới cô, cũng không muốn không cưới cô, bởi vì hắn biết một cô gái như vậy sớm muộn cũng có ngày rời khỏi hắn.Đối với một cô gái mười chín tuổi mà nói, kích thích là nhất thời, không phải vĩnh viễn.Một ngày nào đó cô sẽ mệt mỏi vì cách sống của hắn, rồi sẽ bỏ đi theo đuổi cuộc sống thực sự thuộc về mình.Mà hắn, nhất định cả đời cô độc, không ai có thể đồng cảm sưởi ấm …***Nửa năm sau, hắn ở trên đường nhìn thấy A May kéo một người đàn ông đi đến, đó là một người có học, vừa nhìn đã thấy sẽ trở thành một người chống thật tốt.Cô nhìn hắn, không chút bối rối, lạnh lùng như gặp người xa lạ.Hắn nhìn cô, cười gật đầu, bọn họ lướt qua nhau.Hắn nghĩ tất cả như vậy là xong, cô rốt cuộc đã hiểu được điều gì là thực sự thích hợp với mình.Cô rất nhanh sẽ dựa vào người đàn ông khác nói: “Anh biết không? Em thực sự rất yêu anh!”Đó là phụ nữ, khi thay lòng đổi dạ căn bản không nhớ được bạn trai trước của mình tên gọi là gì, dù cô ta đã từng nói: em không phải anh không lấy chồng!Sự thật chứng minh, hắn lại nhìn lầm cô.Buổi tối lúc về nhà, A May ngồi ngoài cửa, đôi mắt đỏ hoe sưng lên.Cô vừa nhìn thấy hắn, câu đầu tiên chính là : “Hàn Trạc Thần, anh rốt cuộc có yêu em hay không?”Một giây đó, hắn dường như muốn ôm một người phụ nữ khác lướt qua cô.“Vấn đề này, em đã hỏi một ngàn lần, có phiền hay không?”“Anh căn bản là không yêu em!”“Những lời này em cũng đã nói một vạn lần.”“Anh ấy biết thưởng thức tài năng của em, có thể cho em ra nước ngoài học tiếp, để em theo đuổi giấc mộng của mình! Anh ấy có thể hiểu được tâm sự của em, toàn tâm toàn ý yêu em, che chở em! Anh ấy có thể lấy em, làm cho em có một cuộc sống mà mình mơ ước!”“Vậy em đi tìm anh ta đi!” Hàn Trạc Thần xoay người tiến vào cửa, lấy chìa khóa ra, rõ ràng chỉ có ba chìa, hắn thử đi thử lại thể nào cũng không mở được.Trong nháy mắt, hắn thực sự vì cô cảm thấy đau lòng, nghĩ đi đến ôm cô, nói với cô: “Xin lỗi! Những thứ đó anh không thể làm cho em! Anh không xứng với em, quên anh đi …”Nhưng hắn biết, những lời đó, chỉ càng làm cô thêm đau lòng, không dứt bỏ được, có ý nghĩa gì?Hắn không yêu cô, cho nên không muốn cô lún sâu. Hắn mở cửa, đi vào phòng. Đang muốn đóng cửa, A May đã chạy lại ôm lấy thắt lưng hắn. Cô nói: “Nhưng em chỉ muốn có anh, cùng anh một chỗ. Cho dù mỗi ngày cùng với anh, lo lắng đề phòng, cho dù phải từ bỏ dương cầm từ bỏ giấc mơ … Cho dù em chết, em cũng không hối hận, bởi vì em yêu anh!”“Em tỉnh lại được không? Tình yêu không phải là tìm chết!”“Chỉ cần anh yêu em, có thể!” Cô khóc, tiếng khóc xuyên vào lòng hắn, “Nhưng vì sao anh không yêu em?”“Em có thể đổi vấn đề hay không?”“Nếu anh không phải người đàn ông đầu tiên của em, nếu anh không phải vì em chịu trách nhiệm, anh có còn cùng em