anh, dẫu sao người trong tấm hình và cô cũng giống nhau đến thế.
Run rẩy mất mấy giây, một tấm áo vest ấm áp trùm phủ lấy thân người cô, bao bọc lấy cô, hơi thở dịu dàng thoảng hương thơm dịu, như nước biển ùn ùn kéo đến bao trùm tất cả.
Dụ Hằng từ đầu đến cuối không quay ra phía trước, chỉ đứng sau lưng trầm giọng nói: “Sau này không được làm thế nữa”. Anh đi ra ngoài, đến tận cuối ngày cũng chưa quay lại.
An Tín mặc lại đồ, nhanh chóng treo bình nước lên, cúi đầu ủ rũ ngồi trong văn phòng. Thư ký trưởng có vào một lần, mang cho cô bánh và sữa, nhân tiện tặng thêm cú lườm cháy mặt, chẳng nói chẳng rằng đóng sập cửa lại.
Đóng cửa thả boss – chương 8.1
An Tín càng chán nản, không biết nên làm thế nào.
An Tín cuối cùng không đợi được Dụ Hằng quay lại, cũng không đợi được bất cứ chỉ thị nào của anh, mắt đỏ hoe rời khỏi Dực Thần. Lúc ở đại sảnh, hình như Chương Tiểu Muội có gọi cô, cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà đáp lời.
Chuyện đen đủi vẫn còn ở phía sau. Do cô ăn vận như học sinh tan học về nhà, chú lái xe nhìn cô hồi lâu, rồi không kìm được nói: “Tôi bảo này, cô bé cũng phải mua vé chứ! Kể cả là trẻ con thì cũng vẫn tính nửa giá vé mà!”
Hành khách trên xe buýt đều phá lên cười. An Tín tỉnh ra, móc tiền, mặt đỏ bừng chen ra phía sau xe, tìm một góc đứng. Qua một trạm có người lên xe, cô đột nhiên cảm thấy đau đau.
An Tín ngẩng đầu nhìn, đập ngay vào mắt là một gương mặt ngây thơ nhưng lạnh băng, tay người đó vẫn để trên nút thắt ba lô của cô, trong đó là những viên kim cương mà giá thị trường của nó có thể lấy mạng cô, hao mòn cũng phải đền một nửa.
Cô vội vã chen ra phía cửa, hóa giải tai họa.
Về tới căn chung cư nhỏ kiểm tra lại ba lô, vẫn may chưa mất điện thoại. An Tín rũ rượi ngả xuống giường, đoán thế nào cũng không ra Dụ Hằng có ý gì. Trong lúc chán chường, cô nhớ đến game online.
“Phi Tiên” vẫn nhộn nhịp như thế, cách nửa tháng mới online, cột bạn bè và hộp đối thoại không ngừng hiện ra tin tức, nào là tin nhắn từ trước, nào là lời hỏi thăm mới gửi, làm cô bận cuống cả chân tay.
Hệ thống nhắc cô nhận được gói quà siêu cấp, nhận về giở ra xem, hóa ra là hoa hồng và trang bị Tướng Công gửi cho cô, trên tấm thiếp màu hồng ghi lại lời nhắn của anh: Sinh nhật vui vẻ An tóc xoăn.
Ôi, hóa ra là gửi đúng ngày mẹ xảy ra chuyện.
Tướng Công Nửa Đêm, người mà cô chưa từng gặp mặt để lại rất nhiều lễ vật, lúc này cột phu thê hiển thị anh đang trong trạng thái offline. Song anh thông qua game còn để lại rất nhiều tin nhắn, khác hẳn vẻ dè dặt thận trọng trước đây.
Lời nhắn của Tướng Công phủ kín màn hình: “Em đi đâu rồi? Sao mãi không thấy online?”
“Rốt cuộc là sao rồi, nói cho anh biết! Anh rất lo lắng!”
“Đọc được thư thì hồi âm!”
…
An Tín thở dài, tắt luôn game. Trước sinh nhật Tướng Công đại nhân đã từng mất tích, đến lúc anh quay về thì cô lại bận chăm sóc mẹ, họ luôn để lỡ mất nhau. Trong Phi Tiên, anh là cứu cánh của cô, cô là An tóc xoăn của anh.
Đợi đã! Anh gọi cô là An tóc xoăn!
Làm sao anh biết cô có mái tóc xoăn không dài không ngắn? Cô chưa bao giờ công khai ảnh của mình cơ mà!
An Tín bừng tỉnh ra, rất nhanh ngồi dậy, thái dương còn đập cái “thình” vào bàn máy tính. Va một cú, đầu óc như tác động nhiều điểm hoài nghi – Tướng Công nói anh là diễn viên, đang diễn vai cậu thiếu niên họ Đỗ; Tướng Công biết cô không vui, ngày hôm sau Chính Nam liền tới Dực Thần đưa cô đi chơi; Tướng Công mất tích gần mười lăm ngày trời, vừa hay Chính Nam có chuyến tuyên truyền lưu động nửa tháng…
Có quá nhiều, quá nhiều điều chỉ chứng minh một chuyện: Người con trai có ID Tướng Công Nửa Đêm kia chính là Nguyễn Chính Nam.
Là cậu đã bầu bạn bên cô hai năm qua, tuy số lần gặp trong game không nhiều, song cậu hết lần này đến lần khác vì cô mà xông pha khói lửa. Cậu lúc nào cũng âm thầm không nói, song lại dùng hành động thực tế để bảo vệ cô.
An Tín xúc động rất lâu, tới tận khi tiếng chuông điện thoại làm cô tỉnh lại. Cô theo thường lệ cẩn thận bấm nút nghe, nhìn số điện thoại quen thuộc kia mà đau đầu.
Nhắc Chính Nam, Chính Nam liền xuất hiện, A Joe hôm qua còn yêu cầu cô thề độc là sẽ tránh xa con người này, bảo đảm con đường minh tinh xán lạn của cậu ta.
An Tín không thể không nghe, bởi hiện giờ không ai biết cậu ấy đang ở đâu. “A lô, Chính Nam à?”
“Đến bar DIVA, mười phút”. Giữa bầu không khí huyên náo quẳng lại một câu, lạnh băng, cứng rắn như tiếng kim loại quẹt qua, rồi không nói lời thứ hai, dứt khoát cúp máy.
An Tín đấm thùm thụp vào gối: “Chuyện gì nữa thế này? Bản thân tôi cũng có vui vẻ gì, sao tôi phải nghe cậu chứ?” Oán thán thì oán thán, cô vẫn ngoan ngoãn nhận lệnh.
Trước khi ra khỏi cửa cô còn điện thoại cho A Joe, bảo anh ta cho xe đi đón Chính Nam. A Joe dặn dò: “Chỗ tôi còn đang chụp ảnh mẫu, cô cứ đi trước an ủi cậu ấy, kéo dài thời gian… Vì sao cô phải làm vậy hả? Bởi tiểu tử thối kia rất cứng đầu, chỉ chịu nghe lời cô thôi – À phải rồi, cô hóa trang đi một chút, bọn paparazi nhận ra”.
Thế là An Tín đội mũ bóng chày, đeo khẩu trang, mặc quần áo thể thao, cải trang thành