tôi những lời đó? Tôi chỉ giúp anh vì tôi muốn một sự công bằng. Chuyện giữa tôi và anh đã hết, chẳng còn gì, quyết định thế nào là việc của anh.– Em có thể nói như vậy sao? Em nghĩ rằng anh có thể bỏ em sao? Anh đã tìm kiếm em khổ sở thế nào, tìm thấy em, rồi giữ chặt em khổ sở thế nào, giờ lại nói anh bỏ em sao? Anh không thể.– Đồ ngốc, nếu anh bỏ tôi, anh vừa tách được công ty lại vừa không bị xóa tên.– Anh không cần gì cả, anh có thể không có công ty, có thể không phải là con của nhà họ Lưu, nhưng xin em, hãy chấp nhận anh dù chỉ một lần. – Cậu ôm chầm An Ninh từ phía sau.– Tại sao chứ? Tôi chỉ là một cô hầu gái tầm thường. Một đại thiếu gia như anh có thể có được bất kỳ người con gái nào. Tại sao cứ phải là tôi?– Không phải là Nguyễn An Ninh thì anh không cần ai cả.– Tôi xin anh, đừng để tiền đồ, địa vị của anh bị hủy hoại. Anh say lắm rồi, tôi sẽ không coi những lời đó là thật, anh hãy về đi, về và chuẩn bị làm lại tất cả.Cậu ngồi gục xuống dưới chân An Ninh, nước mắt bắt đầu chảy, cậu đã từng có tất cả nhưng giờ đây dường như cậu không có gì. Chỉ một người con gái cũng không thể bảo vệ.An Ninh ngồi xuống ôm lấy cổ Thiên Bảo.– Nghe em nói đây Thiên Bảo, hãy ôm em lần này, tối nay hãy ngủ lại đây rồi sáng mai hãy về sớm, sau khi bước ra khỏi đây hãy quên hết tất cả những gì đã xảy ra giữa hai chúng ta, coi như đó là một giấc mơ. Sau đại hội cổ đông, em sẽ trở về Nhật. Số cổ phần còn thiếu, em sẽ giúp anh, sau khi tách công ty xong, hãy nghe lời mẹ, quên em đi.Thiên Bảo không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy An Ninh. Cậu mong ước đến giây phút được ôm cô vào lòng như vậy đã rất lâu rồi, hương thơm êm dịu khiến cậu không thể kìm nén bản thân.– Em có biết là, anh yêu em nhiều như thế nào không? Nếu giờ anh buông em ra, anh sẽ sống thế nào suốt quãng đời còn lại? Em bảo anh phải sống ra sao? Không có anh em vẫn ăn được, ngủ được, vẫn sống tốt, vẫn thành đạt và tỏa sáng. Nhưng không có em, cuộc đời Thiên Bảo coi như chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Anh hứa là sẽ không can thiệp vào chuyện giữa em và mẹ, anh cũng không cần công ty, anh sẽ làm ở công trường, sẽ sống bình dân như bao người khác, không cần mặc quần áo hàng hiệu, cũng không cần đi xe đẹp. Chỉ cần em đừng đẩy anh ra.– Em hiểu rồi, giờ thì em đã hiểu lòng anh, mọi chuyện trước kia sẽ xem như vì lời nói của anh ban nãy xóa sạch. Em sẽ không hận, cũng không oán trách anh điều gì, chỉ mong chúng ta dừng lại đây.An Ninh đỡ cậu lên giường. Giọt nước mắt vẫn vương trên khóe mắt cậu, gương mặt tiều tụy, say mèm đáng thương của cậu dường như đã xóa hết những lỗi lầm của cậu trước kia.Cô đắp chăn lên người cho cậu rồi bất chợt cậu kéo cô vào gần hôn nhẹ một cái. Cô đẩy cậu ra rồi đứng dậy nhưng cậu đã ôm chặt, rồi cậu ghì cô xuống hôn một cách thô bạo. An Ninh càng né thì Thiên Bảo càng tấn công mạnh hơn. Rồi cô buông xuôi nhưng cậu lại dừng ở đó, cậu ngồi dậy chống tay lên trán.– Anh xin lỗi, anh không biết mình đang làm gì nữa, anh thực sự xin lỗi. – Nói rồi cậu cầm áo định ra về.– Anh đi đâu vậy?– Em ngủ đi, xin lỗi vì đã làm phiền em.– Đừng đi.Cậu ngỡ ngàng khi nghe thấy câu nói nhỏ nhẹ ấm áp đó của An Ninh. Cô đến bên, áp tay lên gương mặt cậu, cậu cũng nhẹ nhàng nắm lấy nó rồi hôn nhẹ lên lòng bàn tay, mu bàn tay rồi cổ tay.– Anh đã tự hứa với lòng mình là sẽ trân trọng em khi em quay lại. Anh đã rất hối hận khi gặp được một người yêu anh và anh cũng rất yêu cô ấy. Anh hối hận vì trong quá khứ anh không phát hiện ra sớm… thì ra tình yêu thực sự của anh chính là em. Nhưng mà anh đã không biết trân trọng nó, giây phút gặp lại em anh ý thức được rằng niềm vui trong lòng cứ chực trào ra, anh rất muốn biết người từng bị anh làm tổn thương giờ sống có tốt hay không? Anh phát hiện ra… thì ra em rời khỏi Lưu gia, rời khỏi anh là hoàn toàn chính xác. Em xem em đi, bây giờ em tự tin như vậy, An Ninh có sức hút như vậy, vui vẻ như vậy, không cần anh nữa rồi. Nhưng lúc nãy nhìn thấy em bởi vì anh mà lo lắng, khẩn trương thì anh mới nhận ra rằng suốt những năm qua em không hề thay đổi, chỉ là vì trước kia anh chưa bao giờ hiểu em, chưa từng biết về em, chưa từng học cách yêu thương, trân trọng em một cách thực sự.Anh Ninh gạt đi giọt nước mắt lăn dài trên má Thiên Bảo.– Anh có biết không? Mấy năm nay em rất cố gắng để làm một Nguyễn An Ninh hoàn mỹ, nhưng đôi khi em vẫn là một cô bé An Ninh sợ hãi, nhu nhược, nhất là khi đối diện với anh.– Đối diện với anh? Đối diện với anh, em chỉ có cảm giác thù hận, chán ghét, anh chỉ như cái gai trong mắt em.– Tại sao em lại chán ghét anh? Tại sao em lại thù hận anh? Em không chán ghét anh, không thù hận anh, cũng không sợ anh… chỉ là… chỉ là… em… em… chỉ muốn là cô hầu gái bé nhỏ của anh, của riêng anh mà thôi.Thiên Bảo ôm chặt An Ninh vào lòng, cậu cảm thấy mãn nguyện khi nghe được những lời nói từ đáy lòng của An Ninh. Phút chốc ấy mọi thứ dường như không có giới hạn, chỉ có tình yêu cháy bỏng giữa hai người với nhau, một nam và một nữ. Họ trao cho nhau những nụ hôn ngọt ngào, niềm đam mê và sự khao khát.
CHƯƠNG 25: ĐƯỢC VÀ MẤT