Insane
Đôi Mắt Của Hầu Gái

Đôi Mắt Của Hầu Gái

Tác giả: Chanhee

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325300

Bình chọn: 8.00/10/530 lượt.

o đó là con anh, anh cũng có quyền được biết chứ.– Biết thì giải quyết được gì? – An Ninh mỉm cười chua chát.– …– Biết thì sao chứ? Biết thì anh sẽ cưới tôi hay là đưa tôi đi phá? Lúc đó anh có đủ tự tin để bảo vệ hai mẹ con tôi không?Cậu cúi mặt, biết trước là sẽ như thế nhưng cậu chấp nhận. Cậu bị hơn gấp trăm ngàn lần như vậy cũng đáng. Chính cậu cũng chẳng biết cậu tới gặp An Ninh ngày hôm nay để làm gì. Nếu có thể để cô xả giận mà không hận cậu nữa thì cậu sẵn sàng ngồi đây hàng giờ. Cậu cũng muốn nói với cô một điều gì đó, một câu xin lỗi, một sự cầu xin tha thứ hay một lời chia tay? Đầu cậu bắt đầu rối lên hàng ngàn suy nghĩ khác nhau, cậu không biết mình nên làm gì bây giờ, cũng không biết phải bắt đầu nói gì. Cậu ngẩng lên nhìn An Ninh, nước mắt cô đã rơi từ lúc nào, giọt nước mắt mà cậu không hề muốn thấy sau hơn hai năm gặp lại. Cậu cũng rưng lệ, cậu biết mình không nên khóc, nhưng người con gái mà cậu yêu thương đang đau đến từng khúc ruột, cậu cũng chẳng còn lòng dạ nào mà nghĩ nhiều, cậu chỉ nhìn cô rồi cứ thế rơi lệ.– Vậy, hôm nay anh gặp tôi là chỉ để gợi lại những chuyện đó thôi sao? Vậy thì anh có thể về được rồi đấy.An Ninh đứng dậy bỏ đi thật nhanh, cô không thể hiểu nổi cậu nghĩ gì mà lại đến gặp cô rồi đào xới lên những việc cô muốn quên đi.Cậu chạy theo cô ra khỏi cửa hàng, cô không lên taxi mà cứ như vậy băng qua các dãy phố, mặc cho cậu gọi lại từ đằng sau…– An Ninh, nghe anh nói đã, An Ninh…Cậu chạy tới kéo tay cô lại… Nhưng cô đã giáng cho cậu một bạt tai đau điếng.– Anh thật bỉ ổi, tôi đã nói như vậy rồi chẳng lẽ anh còn không hiểu? Để cho tôi yên…– An Ninh, em đánh anh cũng được, chửi anh như nào cũng được. Nhưng xin em cho anh biết con của chúng ta đang ở đâu, anh cần gặp nó.– Không có đứa con nào cả, anh buông tôi ra.– Em nói dối, con của anh, em đã giấu nó ở đâu, anh phải gặp nó, anh phải nhìn mặt con anh.– Buông tôi ra, đau quá… – An Ninh hét lên.– Anh cần gặp con, xin em, hãy cho anh gặp nó… anh cầu xin em.– Nó chết rồi!Câu nói của An Ninh khiến cậu sững người… Cậu buông An Ninh ra…– Em nói gì vậy, hả An Ninh?– Đứa bé chết rồi! – An Ninh vừa nói vừa nấc nghẹn, cô kìm hai dòng nước mắt lại để không òa lên. – Sau khi nhận được giấy từ bỏ đứa bé có chữ ký của anh, tôi không thiết sống nữa, mọi thứ quanh tôi đều trở nên vô nghĩa. Tôi như một kẻ điên đi trên đường, đi hết phố này tới phố khác, cho đến lúc kiệt sức mà gục xuống. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình trong bệnh viện, y tá nói tôi đã hôn mê hơn ba ngày. Hơn nữa, họ nói… vì cứu tôi nên họ bắt buộc phải bỏ đứa bé.Cô lấy trong ví ra một tấm hình siêu âm.– Đó là những gì tôi có. Giờ thì xin anh hãy buông tha cho tôi. Tôi xin anh, giữa chúng ta đã kết thúc rồi. Mong anh hãy để tôi sống cuộc sống của tôi, còn anh hãy tiếp tục cuộc sống của anh. Chúng ta hãy quên đi quá khứ đó, quên hết tất cả. Đừng tìm lại nhau, đừng gặp lại nhau, tôi không muốn anh lại đâm vào vết thương đó nữa. Nếu anh còn chút tình cảm với tôi thì xin anh hãy tôn trọng quyết định của tôi.Cô nói xong rồi quay mặt đi thẳng. Hàng cây xào xạc đưa lá theo bước chân. Bước chân thật nhanh, nghe xót xa nhưng không thể dừng lại. Bước chân cậu không thể giữ, cũng không đủ tư cách để giữ nó lại. CHƯƠNG 14: NẾU NHƯ ANH TỎ TÌNH VỚI EM, EM CÓ CHẤP NHẬN ANH KHÔNG?Chương 5: Nếu như anh tỏ tình với em, em có chấp nhận anh không?Cuộc sống bận rộn luôn khiến đầu óc con người không nghĩ ngợi lung tung. Họ thường có xu hướng tập trung cao độ vào công việc để hoàn thành nó tốt nhất. Một vài người lại mượn rượu, mượn những cuộc vui thâu đêm suốt sáng để che giấu đi những điều thầm kín nhất trong lòng. Đã mấy đêm rồi An Ninh ở lại phòng làm việc, mấy tháng qua cô luôn cố gò ép bản thân vào công việc. Cô cảm thấy mình được an toàn và thoải mái khi ngồi ở đây, trong căn phòng với cả núi giấy tờ và chồng đống công việc. Tháng sau Mỹ phẩm K sẽ mở một chi nhánh tại ViệtNam, mọi thứ cần chuẩn bị còn quá nhiều, nhất là khi đó lại là quê hương của cô. Đặt bút xuống, An Ninh ngả người và quay chiếc ghế hướng về phía cửa sổ. Cảnh về đêm của thành phố thật hoa lệ, vẻ đẹp của nó quả thật rất khiến người ta ngạc nhiên. Cô phát hiện ra rằng chưa bao giờ cô ngắmTokyotừ trên cao như vậy, bao nhiêu bộn bề của cuộc sống, bao nhiêu khúc mắc trong lòng trong phút chốc dường như đều được trút bỏ. Tiếng chuông điện thoại reo… cô quay trở lại bàn làm việc để nhận cuộc gọi.– Alô, tổng giám đốc ạ.– Vẫn ở công ty sao?– Vâng.– Con nên nghỉ sớm đi, lễ nhận chức ngày mai, ta không muốn thấy một tân phó tổng giám đốc sắc mặt mệt mỏi đâu.– Con biết rồi, còn một số giấy tờ thôi, con xem xong rồi sẽ về nhà ngay.– Nhớ đấy, tập đoàn của chúng ta ra sao, dựa vào bản báo cáo trong cuộc họp cổ đông vào ngày mai đấy. Nên giữ gìn sức khỏe con à.– Con biết rồi, tổng giám đốc ngủ sớm đi.Cúp máy, An Ninh tắt đèn ngồi im trong bóng tối. Cô nghĩ về mình, nghĩ về những gì mình đã trải qua, lần nào những suy nghĩ cũng giống nhau, cũng đều đi vào ngõ cụt cả. Có lúc cô cũng muốn bỏ qua tất cả, muốn trở thành An Ninh của Thiên Bảo, m