uay mặt đánh sang phía khác nên đống thức ăn trên bàn vẫn còn nguyên vẹn. Còn Phong, mặt anh đã đổi sắc nghiêm trọng.
Âu Dương Quân cũng không nhịn được mà mỉm cười rồi nhìn sang cô gái ngồi cạnh mình. Anh rốt cuộc cũng hiểu, cô có bệnh yêu tiền là từ đâu! Người phụ nữ kia tuy nhìn từ bên ngoài thì mười phần xinh đẹp, cao quý khiến người ta có cảm giác xa cách nhưng thực ra bên trong lại là một người vui tính, dễ gần.
– Thu Hà, em đừng bộc lộ bản chất quá như vậy chứ! Không phải ai cũng có thể chấp nhận thói xấu của em như anh đâu!
– Honey, nếu không phải vì tiền thì em đã không đi làm hacker. Cũng không phải do đó mà chúng ta gặp nhau sao?
Bà cô họ Trịnh vừa cười vừa nháy mắt với Thomas Keith. Nhờ vậy, hình ảnh quý bà hoàn toàn sụp đổ trong lòng tất cả mọi người ở đây. Thomas Keith cũng chỉ mỉm cười lắc đầu mà chịu thua. Ông vốn chưa khi nào thắng được bà cả, vì thế nên mới tình nguyện bỏ sự nghiệp mà theo bà.
– Ông Thomas, tôi hỏi ông một điều được không?
Lúc này, Quân mới lịch sự lên tiếng.
– Cậu cứ tự nhiên!
– Tại sao Minh An lại lấy họ mẹ?
Người đàn ông ngoại quốc mỉm cười sáng lạn, nhấp một chút rượu rồi nói:
– Người phương Đông các cậu chẳng phải có hiện tượng gọi là… Gọi là gì ấy nhỉ?
Ông nhìn sang vợ mình, nhận được sự giúp đỡ từ bà vợ yêu quý mới quay lại nói tiếp:
– À, ở rể! Vì cô ấy bảo tôi nếu muốn theo đuổi thì chỉ có con đường ở rể, nếu không thì tuyệt đối không đồng ý!
Nghe nói xong, Vũ và Phong đều hướng ánh mắt ngưỡng mộ về phía người đàn ông vì tình hi sinh tất cả. Đồng thời bọn anh cũng thật khâm phục người phụ nữ trước mặt đã có thể khiến điệp viên xuất sắc như ông một lòng yêu chiều hết mực.
Thật kinh khủng!
Bán tin này cho bọn nhà báo để làm đề tài giật tít chắc phải được khối tiền. Lúc đó, khả năng rất cao là trên trang nhất các tờ báo lớn hiện lên dòng chữ to đùng: “Nữ hacker đánh bại điệp viên xuất sắc!” hoặc “Vị điệp viên tài ba vì tình chấp nhận ở rể!”…
Đến lúc này, Minh An, người duy nhất vẫn im lặng đã phải đứng dậy đẩy cửa về phòng.
Thật không nói nổi hai lão yêu quái này!
Bọn họ thật không biết xấu hổ mà cứ tình tình tứ tứ trước mặt người khác, cứ như thể sợ người ta không biết họ là một cặp vợ chồng ân ái.
– Nè, con gái, sao con về phòng sớm quá vậy?
Thu Hà nói với theo.
– Mẹ à, gần ba giờ sáng rồi đấy!
– Ồ, vậy à! Thế con đi ngủ đi, con gái phải ngủ sớm thì mới giữ được nhan sắc tuyệt vời như mẹ đây vậy!
Nói xong, bà cô xinh đẹp không quên gửi kèm một nụ hôn gió cho con gái yêu quý.
Tập thể nam nhân trong phòng, mặt lại một lần biến sắc.
Minh An nhìn thấy liền đứng không nổi, tựa tường mà bước đi khổ sở.
Là ai đang yên đang lành nhảy từ Châu Úc sang Châu Âu rồi đến Châu Mỹ lại tự dưng xuất hiện đòi mang cô thoát khỏi Âu Dương Quân? Đã thế nửa đêm vào phòng gọi người ta dậy bảo cần làm một cuộc kiểm tra cho Quân, một hai bắt cóc cô xuống tầng hầm? Hại cô một đêm mất ngủ!
– A A A! Bố mẹ à, sao không tiếp tục đi hưởng lạc của hai người mà lại chạy đến đây diễn trò tình cảm vợ chồng thắm thiết hả? Cái gì mà nhớ con gái yêu, cái gì mà thử tài thử sức? A A A…
Minh An bực mình hét lớn, cuộn đống chăn quanh người rồi nằm phịch xuống giường ngủ.
Yun xin lỗi mọi người vì post cháp trễ nhwung mong m.n thông cảm vì đường đây mạng Yun đang trục trặc nên ngày đc ngày mất nên việc pót bài sẽ bụi muộn. mong m.n thông cảm đừng bỏ truyện love all
Chương 37
Bốn giờ sáng, lúc Minh An vừa chợp mắt không lâu thì bên ngoài có tiếng gõ cửa dai dẳng. Cô bực mình hất đống chăn sang một bên rồi tiến ra mở.
Đang định chửi cho té tát tên ồn ào nào đó thì một thân hình cao lớn đã đổ ập lên người cô.
– Này, Âu Dương Quân, anh làm gì vậy hả?
Người kia ánh mắt cơ hồ đã say, trong hơi thở còn phảng phất mùi rượu. Giọng anh trầm khàn hướng vào tai cô hỏi:
– Đây là phòng em?
– Đúng vậy!
Minh An đầu đã muốn bốc hỏa. Không biết đây cái ngày gì mà cô không bị người này phá giấc ngủ thì bị người kia chọc cho nổi điên.
– À, phòng em! Vậy thì đúng rồi, tôi không đi nhầm!
Quân khẳng định. Anh đẩy cô ra rồi thản nhiên đi vào trong, hoàn hảo nằm lên chiếc giường vẫn còn hơi ấm của cô. Trước ánh mắt muốn giết người của người nào đó, anh còn đưa tay với lấy đống chăn vừa bị hất đi kéo đắp lên người .
– Minh An, lại đây!
– Anh muốn chết phải không?
Với tốc độ nhanh nhất, Minh An phóc lên giường chụp áo lôi cổ Quân ngồi dậy. Anh ta sao dám vào đây chiếm chỗ của cô?
Nhưng cô không những không thành công mà còn bị anh kéo nằm xuống, dùng hai chân kẹp chặt còn hai tay ôm lấy thân hình nhỏ nhắn.
– Á, cái tên này, anh định làm gì hả?
– Anh đã uống rượu cùng bố em!
Câu nói của Quân thành công đình chỉ mọi hành động phản kháng của Minh An. Thấy cô nằm yên chờ đợi anh nói tiếp, anh mới nhắm mắt mỉm cười.
– Ông ấy bảo anh đã xuất sắc vượt qua cuộc kiểm tra năng lực, xác định được anh đủ khả năng để bảo vệ em!
– Ôi dào, sao Papa lại nhiều chuyện vậy chứ!
Minh An mặt đã nhuộm một tầng ửng đỏ. Cô vùi đầu vào cánh tay săn chắc của Âu Dương Quân.
– Mẹ em còn hỏi anh có thể thay hai