ọ. Về phần tôi, tôi cũng thấy dễ chịu phần nào khi mà tôi không phải người duy nhất không-thích Bảo Khánh, kiểu có đồng minh ấy.
Tôi ngồi ở phòng piano đợi anh đã được gần 2 tiếng đồng hồ. Hôm nay là buổi tập đàn để chuẩn bị cho vòng chung kết hôm 27/12. Một buổi tập của tôi thường là kéo dài khoảng từ 3 – 3 tiếng rưỡi đồng hồ, nhưng trong khoảng đó tôi còn dề dà lề mề chán chê đủ thứ. Hôm nay anh nói sẽ lưu ý cho tôi những điều quan trọng cần nhớ nhưng tôi thì nghĩ rằng anh còn chả nhớ được hôm nay có buổi học này đâu. Tôi cố gắng gọi điện cho anh nhưng anh không bắt máy, thế là tôi chẳng biết làm gì khác ngoài tự tập một mình cho tới lúc anh về. Căn phòng trống không với những nốt đàn trống rỗng. Cánh cửa phong bật mở, Anh Quân bước vào, đặt cốc cacao lên nóc đàn rồi cười nhẹ.
– Xin lỗi tôi quên mất hôm nay có buổi tập với em. Hôm nay tôi bận chút chuyện.
Không thể phủ nhận một điều rằng tôi cảm thấy tủi thân khi nghe anh nói câu đó. Bạn sẽ nghĩ sao nếu người mà bạn cảm nắng nói rằng anh ta quên mất bạn và cả cái buổi hẹn chết tiệt với bạn? Tôi nhìn khói bốc lên từ cốc cacao mà tôi nghĩ là anh mang lên để đền cho 2 tiếng đồng hồ của tôi rồi lại nhìn một đống bản sheet trước mặt không nói một lời, tôi cũng chẳng biết nói gì nữa, chỉ thấy họng mình khô khốc. Anh cũng không hỏi han thêm gì nhiều mà ngồi xuống bên cạnh tỏi nhẹ nhàng nói.
– Chúng ta bắt đầu tập nhé, hôm nay…
– Hôm nay mẹ nhắc em về sớm, em nghĩ em phải về rồi.
Nói rồi tôi đứng dậy thu hết đống giấy trước mặt lại gọn gàng rồi nhét vào cặp. Thực ra mẹ chẳng nói với tôi gì cả nhưng tôi không nghĩ là mình sẽ tập trung được với mớ suy nghĩ bòng bong trong đầu. Tôi xách cặp nhẹ nhàng đứng lên, anh ngước mắt nhìn theo tôi, tôi nghĩ anh cũng biết rằng tôi đang-rất-không-vui nên không nói gì, chỉ khi tôi bước ra gần đến cửa anh mới hỏi theo.
– Này kia là 24/12 Noel đấy, em có đi không?
– Nếu thầy không quên thì đương nhiên vẫn đi chứ ạ.
Ờ hờ, may ra anh không quên vụ đó. Đang giận mà tôi lại thấy muốn cười một cái. Chắc là anh biết tôi thích anh, nhỉ?
…
Noel cũng không khác ngày thường là mấy, bạn vẫn phải dậy thật sớm để kịp bắt xe bus nếu không muốn cuốc bộ đi học, bạn vẫn phải đeo thẻ học sinh đầy đủ nếu muốn được vào trường, bạn vẫn phải trực nhật lau bảng nếu tới phiên trực,,, Nhưng mà hôm nay thì vô tư hết đi, tôi không ngại đâu, hôm nay tôi rất yêu đời bởi hôm nay là Noel, tôi nay tôi có hẹn với Anh Quân thay vì phải ngồi cứng ngắc trong phòng tập đi tập lại mấy bài Piano chán ngắt. Tôi còn nhớ ngày này năm ngoái thay vì đi chơi Noel với đám bạn tôi phải ở lại trường tới tối rồi còn bị gây sự, bị dội ướt từ đầu đến chân nhưng cũng ngày hôm đó mà tôi có quả cầu tuyết, mới dần thay đổi suy nghĩ về anh. Thời gian trôi nhanh thật!
Hôm nay tâm trạng tôi vô cùng tốt, tôi chỉ mong trời tối nhanh nhanh để có thể được đi chơi Noel theo đúng nghĩa, cũng có lẽ vì thế mà hôm nay cái mặt tôi rất hớn hở.
– Gì mà mặt mày như vớ được vàng thế? Tối đi chơi Noel không? – Mai Chi huých vai tôi hỏi.
– À ờ đúng rồi, tối nay cả lũ mình đi đi, cho con Trang đi với Việt Anh, bảo con Lam rủ cả bạn Long A3 của nó, tao cặp cả con Chi, xồi ôi đủ bộ luôn mới ghê. – Dương Thùy cắn đuôi bút rồi lẩm nhẩm tính toán phân chia.
– Thế còn tao? Bộ tao là cục gạch hả =’= – Tôi đần mặt.
– À ờ nhỉ, mày đi cả tao cả Chi cho thành một hội.
– Thôi khỏi tao không đi đâu.
– Ơ kìa sao thế? Năm ngoái mày đã không đi rồi.
Chúng nó gặng hỏi nhưng tôi cũng chỉ lắc đầu cười trừ. Năm ngoái do anh bắt tôi ở lại làm thêm bài tập gì đó nên tôi mới bị dội nước ướt như chuột, rồi bị ốm, rồi mất luôn cả Noel còn năm nay thì tôi không đi với chúng bạn để đi chơi với “một người đặc biệt”.
Các tiết học trôi qua lặng lẽ, ngay cả bà cô khó ưa dạy môn tiếng anh hôm nay cũng không thể làm khó tôi. Bác bảo vệ lại làm cái công việc quen thuộc hàng ngày đó là giải thoát cho đám học sinh bé nhỏ bằng tiếng trống của mình. Tôi nhìn vào đồng hồ trên tường, đếm 3, 2, 1… Tùng…Tùng…. Tôi cười toe toét nhìn Mai Chi còn nó thì đang nhìn tôi khó hiểu. Tôi cầm cuốn Sổ Ghi Đầu Bài băng qua cả cái sân trường rộng lớn để đến khu nhà hiệu bộ nộp lại sổ cho nhà trường. Lúc ra về rồi còn nhìn thấy Anh Quân và Bảo Khánh nhưng lúc tôi nhìn thấy thì Bảo Khánh đã quay đi với khuôn mặt hết sức tự mãn còn Anh Quân thì hết sức kiềm chế. Nhưng tôi nghĩ mình cũng không nên vì tò mò mà đứng lại đó quá lâu.
Trời tối sập xuống, những ánh đèn lung linh đầy màu sắc được bật lên, ngoài đường mọi người đi lại đông đúc, một số người còn hóa trang thành ông già Noel lượn qua lượn lại. Hôm nay tôi mặc một chiếc áo len trắng cùng với cái áo khoác ngoài màu đỏ mận kết hợp với chiếc khăn ống màu đen, chân đi đôi giày đỏ mà anh tặng, trông tôi rất hợp với không khí tập nập của Noel. Anh Quân hẹn tôi đứng đợi ở Vincom lúc 6h nhưng tôi lại không thể chờ được cho tới lúc đó nên đã đến sớm hơn khoảng 15′. Tôi đi loanh quanh như con tự kỉ, hít thở cái lạnh thấu xương của Hà Nội trong những ngày giá lạnh và bất chợt tôi nhận ra
