vàng chạy biến. Xuống đến tầng 1 tôi mới điều chỉnh lại nhịp thở và mở điện thoại ra nghe.
– Alô?
– Mày chết dí ở đâu rồi hả con kia? – Cái chất giọng khủng bố của Lam xa xả vào ống nghe khiến tôi suýt chút nữa làm rơi điện thoại.
– À ừ tao đây. Tại các phòng ban bị chuyển hết nên tao tìm hơi mất thời gian, vừa rồi còn ngã nữa. Thôi tao ra đây.
Tôi cúp máy, cố gắng để không nhớ không nghĩ gì về chuyện vừa xảy ra rồi bước nhanh ra chỗ bọn cái Lam. Đi trên đường tôi hết nhìn mây, nhìn người ta đi qua, nhìn cái cột đèn đỏ rồi lại nhìn mấy cái cây… vậy mà hình ảnh đó vẫn cứ hiện lên bay vèo vèo trước mắt tôi, ngay cả khi đến nơi rồi mà tâm trí tôi vẫn như đang ở trên mây trên gió.
– Ê con điên kia. – Trang hươ hươ ty trước mặt tôi. – Mày làm sao thế?
Nó hỏi rồi cả đám cũng đưa mắt nhìn tôi một cách lo lắng.
– Ờ tao không sao. Cái tiết giáo dục quốc phòng vừa rồi buồn ngủ quá đi mất. Không được ra sân rồi còn phải ngồi học lí thuyết mấy trang dài thấy bà nội.
Sau đó cũng chẳng ai còn băn khoăn về cái lí do khiến tôi đờ đẫn như thế, tất cả mau cuốn theo những câu chuyện phiếm trên trời dưới đất. Việt Anh và Linh Trang thì tuy không ngồi cạnh nhau nhưng vẫn là tiêu điểm bị cả bọn lôi ra để trêu, hai đứa đỏ mặt cười tủm tỉm mãi không thôi. Lam thì ngồi kêu ca về cái cậu bạn trai bên lớp 11A3, tuy là nó hay kêu ca thế thôi nhưng hai đứa nó lúc nào cũng dính lấy nhau như keo dính chuột vậy. Dương Thùy thì ngồi góp chuyện, Mai Chi thì mời tất cả đến dự sinh nhật nó sắp tới, có mỗi tôi là ngồi im đôi lúc thì cười góp vui chứ cũng chẳng có cái quái gì mả kể, mà có cái kể thì toàn là chuyện không phải ai cũng có thể biết, mệt nhọc thật đấy.
– Thế hôm đấy tất cả nhớ đi sinh nhật tao đấy. – Chi dõng dạc rồi nhét miếng bánh vào miệng cười tít mắt.
– Ờ được rồi đi thì đi. Mà hôm đấy sau hôm thi chung kết đúng không An?
– Ờ. – Tôi bâng quơ đáp lại.
– Hôm đấy bọn tao đi cổ vũ cho mày nhé.
– Ờ rảnh thì đi. Mà chúng mày đi chắc tao rớt quá.
– Đã thế bọn tao đi càng đông. Hehe
Và thế là tất cả cùng cười rộ. Những năm tháng học trò vẫn cứ xanh mơn mởn cùng những tiếng cười giòn giã, chẳng âu lo phiền muộn điều gì…
…
Thời gian trôi chậm như con rùa bị đá đè. Tôi đợi mãi đợi mãi để đến ngày Noel được đi chơi vậy mà ông thần thời gian ưu ái cho tôi thêm một tuần nữa để chờ đợi. Chuyện mà tôi trông thấy được tôi coi như không có gì, vẫn trưng ra cái bộ mặt ngu muốn đấm, vẫn bướng, vẫn cãi ngang như mọi khi. Tôi chợt nghĩ, một con ngốc khó chiều và một cô gái dễ yêu, chắc hẳn người ta sẽ chọn cô gái rồi chứ ai lại đi chọn con ngốc làm gì, vớ vẩn thật. Tôi hôm nay buổi chiều lại phải đến trường, mượn đàn trong phòng truyền thống để tập luyện. Đáng lẽ là sẽ về Back In Time đấy nhưng chiều nay anh có lớp dạy thay ở trường thế là tôi cũng bị lôi đến đó, ngồi thối thây cả 45′ trong phòng, tập đàn “pưng pưng” vài tiếng rồi nghịch điện thoại sau đó ngủ từ lúc nào không hay (anh mà biết thể nào cũng ca cho tôi một bài gì gì ví dụ như: tôi nói tập mà lại lăn ra ngủ bla bla bla ==”). Khi tôi đang “say giấc nồng” thì lại buộc phải tỉnh giấc bởi tiếng mời gọi của “anh Wiliam Cường” (tức là WC đó) Thế là mắt nhắm mắt mở tôi phi thẳng vào phòng WC “giải quyết nỗi buồn”. Kể cũng may, cái phòng truyền thống cũng nằm gần WC nếu không thì “chắc tui chớt”.
Sau khi “mọi việc xong xuôi” tôi vẫn chưa về lại phòng truyền thống mà đi la cà xung quanh trường dạo chơi cho đỡ chán. Đi băng qua sân trường rộng lớn tôi lại lấn lướt trên dãy hành lang như con ma chơi lởn và lởn vởn. Đang đi tai tôi bỗng bị ai đó xách ngược lên đau gần chết.
– Ái ái úi úi aaa
– Cô nào đây? Giờ này không vào lớp mà còn lượn lờ hả? – Tiếng thầy giám thị sang sảng bên tai như sấm khiến tôi hơi hoảng.
– Em.. em học buổi sáng … huhu ..thầy ơi…. – Tôi khẩn khoản
– Thế chiều đến đây làm gì? Định phá trường hả?
Trường tôi có 4 ông giám thị, chiều nay tôi lại vớ ngay phải ông Tùng dạy thể dục, kiêm giám thị, tính hâm hâm dở dở, vừa nghiêm khắc vừa vui tính lại được cái hay “troll” học sinh, chả biết thế nào mà lần.
– Chiều nay em tập câu lạc bộ. Vừa rồi em đi vệ sinh, đang về phòng truyền thống thì gặp thầy.
Tôi xoa xoa cái tai đáng thương, nghĩ thầm, cái lão này đúng là du côn chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì hết, toàn vùi hoa dập liễu, chả biết cô nào xui xẻo vớ phải cái lão này không biết.
– Thôi được rồi, đi đi, đừng có mà đi lung tung nữa đấy, tôi mà gặp em lần nữa thì coi chừng cái tai còn lại đó. Con gái tôi cũng không tha đâu biết chưa.
– Dạ vâng em chào thầy.
Nói rồi tôi “lượn ngay và luôn”. Giáo viên trường này đúng là quái thai hết chỗ nói. Tôi cun cút đi về phòng truyền thống. Lúc đi ngang qua phòng y tế tôi suýt chút nữa đập mặt vào cửa, đó.. đó không phải là Bảo Khánh sao? Chị ấy làm gì ở đây? Tại sao Bảo Khánh lại mặc bộ đồ y tá của trường?
Tôi ngẩn ra mất một giây, sực nhớ là mình cần về phòng truyền thống nên vội vã đi tiếp, mong là chị ấy không nhìn thấy tôi. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau là ở cổng trường, Bảo Khánh tới đón Mai Ch
