lên và trông thấy Layla mặc một chiếc đầm đen ngắn thanh lịch tuyệt vời đang khoác tay Kid Rock. Theo những bài báo mà cô đã đọc, Kid chỉ là một người bạn, vì Layla không hẹn hò mấy kể từ khi chia tay với tay người yêu cũ là một tiền vệ nổi tiếng từ năm ngoái. Trước khi cô kịp gắt gỏng gì đó với Leo thì họ đã giáp mặt cặp kia rồi. Đèn flash nháy tanh tách với cường độ của một cuộc đọ súng.
“Julian Alter!” Layla rú lên và quàng tay quanh cổ Julian. “Tôi nôn nóng mong đến lúc anh biểu diễn quá!”
Brooke đã nghĩ chắc hẳn cô sẽ phải có cảm giác nào đó mạnh hơn khi gặp người mà mình đã căm ghét lâu đến thế, nhưng cô phải thừa nhận rằng ngoài đời thực Layla toát ra một vẻ quyến rũ rất đặc biệt mà trên truyền hình hoặc trên các trang tạp chí lá cải đều không thấy rõ. Thậm chí khi cơ thể cô ta áp sát vào người Julian thì cô ta cũng tỏa ra sức cuốn hút nào đó, vẻ gì đó ngọt ngào hơn và yếu ớt hơn – có lẽ còn hơi ngây ngô nữa là khác, mà việc này cũng không tổn hại gì đến ai – và điều đó ngay lập tức làm Brooke nhẹ cả người.
Julian cố thoát ra khỏi vòng tay ôm của Layla và lúng ta lúng túng khi anh giới thiệu cô ta với Brooke.
“Chào!” cô ta nói với giọng miền Nam ngọt ngào trầm âm. “Thật vui biết bao khi cuối cùng cũng được gặp chị.”
Brooke mỉm cười và đưa tay ra bắt, nhưng Layla đã tiến tới ôm cô.
“Ồ, lại đây, cưng ơi, tôi cảm thấy như tôi biết chị từ thuở nào rồi! Ông xã chị mới may mắn làm sao!”
“Cảm ơn.” Brooke đáp lại và ngay lập tức thấy mình thật lố bịch vì đã từng cảm thấy bị đe dọa. “Tôi thích chiếc váy đầm của cô lắm.”
“Ôi, chị mới dễ thương làm sao. Này cả hai người ơi, tôi muốn giới thiệu các bạn với Kid bạn tôi.”
Vừa nói cô vừa chộp tay anh ta và cố làm anh ta chú ý vào Brooke và Julian, nhưng anh ta có vẻ sao nhãng vì một đoàn người mẫu (hay những người hát bè? các vũ nữ? những người đi kèm với người được mời?) đang diễu qua. Sau một hồi lâu lúng túng, mặt anh ta lóe lên vẻ ngờ ngợ và anh ta vỗ tay lên lưng Julian.
“Anh bạn à, album hay tuyệt,” anh ta vừa nói vừa dùng cả hai tay bắt tay Julian theo kiểu các chính trị gia hay làm. “Chúc mừng! Nghe này, tôi cứ băn khoăn không biết có nên hỏi anh thường…”
Brooke không có cơ hội để nghe Kid Rock hỏi chồng mình về cái gì vì Layla đã kéo cô ra một chỗ và nghiêng sát lại gần đến nỗi Brooke ngửi cả thấy nước hoa đượm mùi hoa cam của cô ta.
“Hãy bắt đầu tiêu món tiền đó ngay lập tức đi,” Layla nói vào tai Brooke. “Chị cũng có quyền sở hữu đối với số tiền đó y như anh ấy vậy – chết tiệt, chắc hẳn anh ấy chẳng kiếm được một đồng hào cắc bạc nào trong đó nếu không nhờ có chị, tôi nói có đúng không? – vậy thì đừng có tằn tiện quá mà rồi hối tiếc nhé.”
“Tiền?” là tất cả những gì Brooke thốt lên được.
“Brooke thân yêu, đó là điều mà tôi ân hận nhất trong toàn bộ vụ bê bối với Patrick đấy. Tôi đi dự hết, phải đến hàng trăm trận đấu trong trường cũng như chuyên nghiệp, bay tới mọi sân vận động chết cóng ở vùng sâu vùng xa trên đất nước này, chu cấp cho anh ta qua những lúc tồi tệ nhất cho đến khi anh ta ký được cái hợp đồng tám mươi triệu đô la ấy. Và rồi trong lúc anh ta lừa dối tôi với cái loại đó, cái ngôi sao phim cấp ba đó, thì tôi lại chính là người đang nghĩ rằng thật thiếu ý tứ nếu mua ình một căn nhà tử tế. Này, hãy rút kinh nghiệm từ sai lầm của tôi nhé, cưng à. Hãy mua căn nhà chết giẫm ấy đi. Chị xứng đáng có được nó đấy.”
Brooke còn chưa kịp trả lời thì Julian và Kid Rock đã thong dong tiến lại chỗ cô và Layla; cả bốn người bọn họ lập tức theo bản năng đứng sánh vai, tươi cười và vẫy tay về phía ống kính.
Brooke cũng chẳng có cơ hội nói chuyện thêm với Layla trước khi Leo lôi họ đến lối vào sân Staples Center. Cô vừa mới định tự chúc mừng mình vì đã vượt qua được tấm thảm đỏ thì một người đàn bà mặc váy đầm không tay óng ánh kim sa và đi đôi giày đế cao chót vót gí micro vào miệng cô và gần như thét lên, “Brooke Alter, chị cảm thấy thế nào khi xem những bức ảnh chồng chị với người đàn bà khác sau khi chị đã giúp đỡ anh ta bao lâu nay?”
Sự im lặng bao trùm lên khu vực đó. Trong hai giây người đàn bà này đưa ra câu hỏi đó, hết thảy mọi nghệ sĩ, những người điều khiển máy móc, các phóng viên, các phát thanh viên truyền hình, những người quay phim và những người hâm mộ dường như chết lặng đi. Chỉ trong một thoáng, Brooke cứ ngỡ rằng sự im lặng nhức nhối này là dấu hiệu báo trước rằng cô sắp ngất xỉu, nhưng cô lập tức nhận ra rằng mình không may mắn đến thế. Cô thấy hàng chục – hay hàng trăm? – mái đầu quay lại nhìn đúng lúc cô cảm thấy Julian siết tay cô thật chặt đến nỗi cô chắc rằng nhiều cái xương đang vỡ rạn dưới cái siết đó. Cô có cái cảm giác rất kỳ cục chỉ muốn vừa hét to vừa phá lên cười cùng một lúc. Cô tự hỏi không biết mọi người sẽ phản ứng thế nào nếu cô chỉ cười mà nói, Ờ này chị biết không, điều chị hỏi thật khôi hài. Bởi vì cảm giác đó thật tuyệt. Ý tôi là, cô gái nào mà lại không thích thú khi được biết rằng chồng mình bị đồn đại là đang lang chạ với người đàn bà khác và toàn bộ vụ đó được phơi bày trên truyền hình quốc gia nhờ