The Soda Pop
Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Đêm qua anh ở đâu? – Lauren Weisberger

Tác giả: Lauren Weisberger

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328423

Bình chọn: 9.5.00/10/842 lượt.

áp mái trên tầng thượng. Brooke bước ra khỏi thang máy vào sảnh dẫn đến dãy phòng suite ba buồng ngủ của họ, giờ đây là bãi chiến trường của cuộc chuẩn bị điên cuồng cho lễ trao giải Grammy. Cô chỉ muốn trợn mắt lên mà nói rằng nếu Julian quả thật đã ngủ với hết thảy số đàn bà như những tờ báo lá cải ám chỉ, thì không những anh đã vượt xa Tiger (1) mà còn chẳng thể có lấy một giây đồng hồ để biểu diễn dù chỉ là một bài. Cô muốn nói rằng sau khi ta đã đọc vô số những thông tin chi tiết từ những

Chương 12 – Phần 2

Brooke đưa điện thoại ra khỏi tai mình, nhưng vẫn còn nghe thấy câu “Tôi rất tiếc” vẳng ra trước khi cô nhấn nút ngắt cuộc gọi.

Mẹ kiếp. Thế còn tệ hơn cô tưởng. Cô buộc mình phải bấm số vì không muốn mất thêm một giây nào nữa của một đêm quan trọng thế này.

Margaret nhấc máy ngay hồi chuông đầu tiên. “A lô?”

“Margaret à, tôi thật không biết xin lỗi bao nhiêu cho vừa, nhưng dường như đã xảy ra một sự hiểu lầm nghiêm trọng. Tôi đã thu xếp để Rebecca làm bù cho tôi ngày hôm nay – tôi mong bà hiểu cho rằng tôi không bao giờ muốn để bà bị phiền phức như thế này – nhưng nghe như cô ấy có một việc khẩn gì đó vào phút chót và không thể đến làm được. Tôi cho rằng cô ấy có để lại một tin nhắn cho tôi nhưng tôi đã không…”

“Brooke.” Nỗi buồn trong giọng nói của bà không lẫn vào đâu được.

“Margaret, tôi biết đây là sự phiền phức khủng khiếp đối với bà, và tôi rất ân hận vì điều đó, nhưng bà cần phải tin tôi khi…”

“Brooke à, tôi rất tiếc. Tôi nhớ trước đây tôi đã bảo với cô rồi, nhưng do cắt giảm ngân sách nên người ta đang soi tôi sát sàn sạt về hiệu suất và tần suất làm việc đây. Họ soi rất kỹ thẻ và sổ chấm công của từng người một đấy.”

Brooke rất đỗi mơ hồ về điều đang xảy ra. Cô biết cô đang bị đuổi việc, và cô thật sự hoảng vì việc đó, nhưng điều duy nhất cô có thể nghĩ được lúc này là Xin đừng nói ra điều đó! Nếu bà còn chưa nói ra điều đó thì nó vẫn chưa xảy ra thật. Xin đừng làm điều đó vào lúc này. Xin đừng! Xin đừng! Xin đừng!

Nhưng cô lại nói, “Tôi không chắc là tôi đã hiểu.”

“Brooke, tôi đang yêu cầu cô thôi việc đây. Tôi nghĩ việc cô nghỉ làm thường xuyên và quá chú trọng vào đời tư của mình đã ngăn trở cô chuyên tâm vào chương trình này, và tôi thấy cô không còn phù hợp với công việc này nữa.”

Cục nghẹn trong cổ họng gần như làm cô nghẹt thở, và cô cảm thấy giọt lệ nóng bỏng lăn dài trên má. Cô chuyên gia trang điểm chắc chắn sẽ cắt cổ cô vì cái tội này.

“Bà nghĩ là tôi không còn phù hợp nữa ư?” cô hỏi và giọng cô lộ rõ là cô đang khóc. “Trong toàn bộ nhân viên thì tôi là người đạt được điểm đánh giá ngẫu nhiên của bệnh nhân cao nhất mà. Tôi đã đạt điểm xếp hạng cao thứ hai ở Đại học New York trong năm cao học. Margaret, tôi yêu công việc của mình và tôi nghĩ rằng mình rất có khả năng trong công việc đó. Tôi phải làm gì bây giờ?”

Margaret thở hắt ra, và trong một thoáng Brooke hiểu ra rằng điều này cũng khó cho sếp của cô gần như khó cho cô vậy. “Brooke, tôi xin lỗi nhé. Do… tình tiết giảm nhẹ của cô… thì tôi sẽ vui lòng chấp nhận đơn xin thôi việc của cô và xác nhận với bất kỳ nhà tuyển dụng tương lai nào rằng cô xin thôi việc, ờ, theo nguyện vọng cá nhân. Tôi biết điều đó cũng chẳng an ủi được gì mấy, nhưng đó là điều tốt nhất tôi có thể làm rồi.”

Brooke cố nghĩ ra điều gì đó để nói tiếp. Chẳng có lời nhắc vở rằng phải kết thúc một cú điện thoại sau khi ta bị đuổi việc thế nào, đặc biệt là khi ta không thể cho phép mình hét lên “Chết tiệt!” liền tù tì. Khoảnh khắc im lặng lúng túng bao trùm.

Margaret bình tâm lại trước. “Brooke, cô vẫn nghe đấy chứ? Sao chúng ta không đợi đến lúc cô đến đây dọn dẹp đồ đạc của cô đi thì tiếp tục câu chuyện này nhỉ?”

Lúc này nước mắt cô thực sự đã tuôn trào, và tất cả những gì Brooke còn nghĩ đến được chỉ là cơn tam bành sắp xảy ra của chuyên gia trang điểm. “Được thôi. Chắc là tuần tới tôi đến được không ạ?” Cô chẳng biết nói gì hơn nữa. “Ờ, cảm ơn bà vì tất cả mọi việc.” Tại sao cô lại cảm ơn cái người đàn bà vừa mới đuổi việc cô kia chứ?

“Bảo trọng nhé, Brooke.”

Cô cúp máy và nhìn chằm chằm vào nó cả phút liền mới trở về với thực tại.

Bị đuổi việc. Lần đầu tiên trong suốt cuộc đời cô, kể cả vô số đứa trẻ mà cô đã trông thuê khi còn học cấp hai, công việc múc sữa chua TCBY hồi cấp ba, làm bồi bàn trong một mùa hè cho nhà hàng TGI Friday’s, ba học kỳ làm hướng dẫn viên tham quan khu học xá của trường Cornell, và thời gian làm bác sĩ thực tập nội trú và thực hành dài tưởng như hàng ngàn giờ khi còn đang học cao học nữa.

Giờ đây khi rốt cuộc cô đã là một chuyên viên hưởng lương chính thức, thì cô lại bị sa thải không kèn không trống. Brooke nhận thấy tay cô run rẩy và cô hối hả với lấy ly nước gần đó.

Những ý nghĩ phẫn uất và nghiệt ngã nảy ra trong đầu cô, làm cô cảm thấy càng tệ hơn. Những điều này đã chẳng thể xảy ra nếu không vì Julian. Cô luôn phải theo anh, đi cùng anh, cổ vũ khích lệ anh. Nếu khác đi thì họ đã chẳng bao giờ được ở bên nhau. Đó là một tình huống bất khả. Cô cảm thấy nghẹn ngào.

Brooke uống cạn ly nước, đặt ly xuốn